Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng

Chương 90




Bên kia.

"Ọe..."

Ôn Giản Ngôn nằm sấp cạnh góc tường, áo sơ mi xộc xệch chắn ngang eo, sống lưng run rẩy nhè nhẹ nôn khan liên tục.

Mặt hắn tái mét, vành mắt hơi ửng hồng, hoàn toàn không còn sự nhạy bén, quyết đoán, khôn khéo và điên rồ như lúc ngồi trên tàu lượn siêu tốc. Hàng lông mi dài che khuất con ngươi màu hổ phách ướt át, trái lại mang vẻ yếu ớt đáng thương.

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:

"? Hửm? Cho hỏi người vừa gánh team chính là hắn sao?"

"Ha ha ha ha ha ha người đàn ông duy nhất trong đội hiện tại đồng thời cũng là người duy nhất vừa xuống tàu lượn siêu tốc đã chạy đi nôn. Cười chết tôi mất, streamer cũng yếu quá nhỉ."

"Cười không sống nổi nữa rồi. Nhìn hắn cứ như mấy tên du thủ du thực dựa vào cao thủ để vượt màn các hạng mục cấp khó ấy."

"Ha ha ha ha ha không ngờ càng sợ bao nhiêu lại càng giải đố chuẩn xác bấy nhiêu... quả nhiên là hắn."

***

Cách đó không xa.

"... Cô nói gì cơ?"

Vân Bích Lam sững sờ một lúc, sau đó dường như nhận ra điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào Lilith:

"Khát nước?"

Thái độ căng thẳng đột ngột của cô dọa Văn Nhã hoảng sợ.

"Làm sao vậy? Có gì không đúng hả?"

Vẻ mặt Văn Nhã cũng bất giác đanh lại.

Xoạt xoạt xoạt.

Xoạt xoạt xoạt.

Lilith gãi da ngày càng mạnh hơn, chất lỏng đỏ tươi rỉ ra từ chỗ trầy xước, con ngươi của cô trợn tròn, đồng tử cũng bị phóng đại, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp bỗng chốc trở nên hơi quái dị.

Môi cô mấp máy lẩm bẩm: "Ngứa quá, ngứa quá, ngứa quá..."

Đúng lúc này, cuối cùng Ôn Giản Ngôn cũng dừng nôn. Mặt hắn trắng bệch, hai chân lâng lâng bước về.

Mắt hắn dừng ở trên người Lilith. Sau khi nhìn thấy biểu hiện quen thuộc, hắn thoáng giật mình:

"Đây là..."

Vân Bích Lam đanh mặt nhìn Ôn Giản Ngôn.

"... Đúng vậy, giống nhau như đúc."

Ôn Giản Ngôn nhíu chặt mày bước nhanh về phía trước, một tay nắm chặt cổ tay đang gãi liên tục của Lilith rồi nghiêm khắc hỏi: "Vừa rồi khi trên tàu lượn siêu tốc cô có quay đầu lại không? Có nhẩm đếm số vòng cô đi qua trong đầu không?"

"Không, không..."

Lilith ngước mắt, con người đã hơi dại ra rơi vào người Ôn Giản Ngôn, nói năng có chút lộn xộn: "Chắc vậy, tôi cũng không biết nữa. Tôi không nhớ rõ, chắc là không đâu, nhưng mà, có lẽ..."

Ôn Giản Ngôn cụp mắt nhìn khuôn mặt Lilith.

Vết thương trên da chảy máu, dịch mô màu đỏ nhạt rỉ ra ngoài, dường như dưới da có thứ gì đó đang di chuyển, nhưng vì lẫn trong chất lỏng nên không thể nhìn thấy rõ.

Khác với anh Mập.

Chính xác mà nói, các triệu chứng của cô nhẹ hơn nhiều.

Ôn Giản Ngôn dám cá, dưới tình huống rời khỏi tàu lượn siêu tốc một lần, nếu thật sự xảy ra chuyện bị phó bản phán định là "quay đầu" hoặc "thầm đếm số", chắc chắn đối phương sẽ mất mạng.

Hay nói cách khác, ắt hẳn Lilith không giống anh Mập hoặc những người khác phạm vào cấm kỵ tuyệt đối không thể phá bỏ, mà là như hắn suy đoán lúc đầu, mặc dù không làm hành động vi phạm có thể dẫn đến phán xét, nhưng bởi vì sự thiếu quyết đoán nên bị phó bản trừng phạt ô nhiễm tinh thần ở một mức độ nhất định.

Nếu đúng như vậy thì có lẽ...

"Đúng rồi, cô vừa nói khát nước,"

Mắt Ôn Giản Ngôn sáng ngời. Hắn bước lên một bước, tốc độ nói cũng nhanh hơn, dồn dập chêm lời:

"Phải không?"

Sau khi nghe xong câu hỏi của Ôn Giản Ngôn, Lilith ngẩng đầu. Vết thương trên mặt vẫn còn đang rỉ dịch mô màu đỏ trong suốt, dường như có thứ gì đó dày đặc đang lúc nhúc trong miệng vết thương bị cào. Cô mấp máy cánh môi khô nứt tróc da: "Khát... Khát quá!"

Sau khi nhận được đáp án chính xác, Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn những người còn lại đứng sau, đưa ra tổng kết ngắn gọn:

"Tôi cho rằng Lilith vẫn cứu được."

Cái gì?

Mấy người còn lại đều giật mình

"Vẫn cứu được?"

Văn Nhã bước phắt lên nhìn Ôn Giản Ngôn chằm chặp, lo lắng hỏi: "Cậu nói cách làm xem nào?"

"Điều 3 của Công viên Giải trí Mộng Ảo:

Trong công viên không có chỗ uống nước, nếu có người bán nước uống cho bạn, xin vui lòng bỏ qua và rời đi. Nếu cảm thấy khát hãy đến khu vực Ẩm Thực quảng trường phía Bắc để tìm nhân viên mặc trang phục chú hề."

Sau giây phút thoáng sững sờ, những người còn lại lập tức phản ứng.

Hóa ra là vậy.

Hiển nhiên phó bản đã lường trước việc sẽ xuất hiện loại ô nhiễm trên, đó là có những hành khách không hoàn toàn xúc phạm điều cấm kỵ. Hơn nữa nó còn chuẩn bị sẵn cho việc này, cho nên mới xuất hiện quy tắc ấy.

Theo điều 6 của Bộ quy tắc nhân viên, có thể thấy rằng công viên giải trí đang nỗ lực đảm bảo an toàn cho du khách.

Vì vậy, họ nói cho những người "cảm thấy khát" nhưng không chết ngay cách làm thế nào để tự cứu mình.

Văn Nhã nắm chặt bàn tay đang gãi liên tục của Lilith, lo lắng mím môi nói:

"Khu Ẩm Thực quảng trường Phía Bắc sao... hiểu rồi, chúng tôi sẽ đi."

"Hãy đi cùng nhau."

Ôn Giản Ngôn bước đến hỗ trợ đỡ tay Lilith, sau đó chỉ hai người Vân Bích Lam sau lưng mình, cười nhẹ nói:

"Dù sao tiếp theo chúng tôi cũng phải đến đó tiêu xài một trận."

Điều 9 của Công viên Cảm giác mạnh.

Vì tính mạng và sự an toàn của bạn, vui lòng không chơi quá hai hạng mục trong khu vực Công viên Cảm giác mạnh. Sau khi chơi xong, vui lòng nhanh chóng rời khỏi khuôn viên và đến khu Ẩm Thực để tiêu thụ.

"..."

Văn Nhã sửng sốt ngẩng đầu nhìn chăm chú chàng trai trước mặt.

Đối phương đang cụp mắt xuống, sắc mặt vẫn hơi tái nhợt, khóe mắt và cánh môi phiếm hồng, hàng lông mi dài mềm mại mà rậm rạp, cặp mắt hổ phách ôn hòa liếc qua, thoạt nhìn cực kỳ trong trẻo giữa phông nền công viên giải trí.

Cô mím môi, trầm giọng đáp:

"Cảm ơn."

Mặc dù Văn Nhã biết rõ đối phương không phải đặc biệt muốn cùng mình đến Khu Ẩm Thực quảng trường phía Bắc, nhưng sau khi thành viên tiểu đội chỉ còn mình cô và một người nữa đang dính trạng thái tiêu cực, có thể nói rằng đề nghị mà hắn đưa ra đã giải quyết vấn đề cấp bách của cô rất chuẩn xác, hơn nữa còn chu đáo làm cô không mang gánh nặng cảm tình.

Văn Nhã cắn răng, quay đầu nhìn chàng trai đang đỡ cánh tay còn lại của Lilith.

"...."

Ánh mắt cô lóe sáng, đáy mắt quay cuồng thần sắc phức tạp, miệng cô há to nhưng tất cả thanh âm đều bị kẹt trong cổ họng, cuối cùng chỉ đành cắn răng im lặng nhìn sang chỗ khác.

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:

"Có phải do ảo giác không? Sao tôi cảm thấy ánh mắt của streamer Vĩnh Trú nhìn chó lừa đảo hình như thay đổi?"

"Đúng thật..."

"Nhưng tôi nói này, chó lừa đảo đối xử với đồng đội mình rất tốt, được quan tâm hết mực suốt dọc đường đi như vậy... hỏi ai mà không bị luân hãm? Ai mà không bị thay đổi?"

"Hu hu hu hu hu, nói đúng lắm! Vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ, vừa thông minh lại vừa đáng tin cậy. Mặc dù kịch bản lừa gạt người khác hơi nhiều, nhưng vợ tôi là người vợ tốt nhất trên thế giới."

Rời khỏi Công viên Cảm giác mạnh, băng qua rừng rậm và qua đài phun nước quảng trường, tiến về phía trước một đoạn đường ngắn nữa là quảng trường phía Bắc.

Chẳng biết những NPC du khách lang thang ban đầu trong công viên đã biến mất hoàn toàn từ khi nào, lúc này chỉ còn nhân viên mặc đồ linh thú rực rỡ sắc màu đẩy xe lang thang trên quảng trường.

Cửa hàng quà tặng đã quá tải, rất nhiều streamer tranh giành xông đến cửa hàng chật hẹp, gần như chen kín cửa hàng.

Hiển nhiên vai trò của gấu bông đã không còn là bí mật.

Bắt đầu từ việc streamer nếm được vị ngọt rồi quay về mua thêm gấu bông lần nữa, cho nên hiển nhiên những streamer kỳ cựu khác không thể trơ mắt đứng nhìn đống đồ mang lại lợi ích cho chuyến thám hiểm tiếp theo của mình rơi vào tay kẻ ngoài.

Chỉ thấy một nhân viên mặc đồ linh thú hình mèo lắc lư đi ra, treo tấm biển lớn lên cửa kính: [Tăng giá 50%]

Thời điểm nhìn thấy biển báo, toàn bộ khu vực cửa hàng quà tặng lặng thinh.

"..."

Các streamer ngơ ngác nhìn nhau, bầu không khí cũng theo đó mà thay đổi, một loại cảm giác bất an ẩn giấu nào đó đang dần lên men.

Quả nhiên.

Ôn Giản Ngôn híp mắt.

"Đi thôi, khu Ẩm Thực ở chỗ này." Văn Nhã ngẩng đầu thoáng nhìn bản đồ chỉ dẫn trong khu quảng trường phía Bắc, sau đó hất cằm về một phía.

Ôn Giản Ngôn rời tầm mắt, gật đầu.

Chẳng mấy chốc, sau khi băng qua một đoạn đường hẹp quanh co, một khu Ẩm Thực xuất hiện trước mặt bọn họ. Mùi kẹo ngọt và bỏng ngô bay khắp không khí, những quầy hàng nhỏ rực rỡ sắc màu rải rác khắp nơi, nhân viên mặc đồ linh thú khác nhau đứng sau quầy hàng, chờ đợi khách hàng ghé đến.

Ở ngay lối vào khu Ẩm Thực có một biển báo nhiều màu, trên biển viết vài dòng chữ:

[Quy tắc khu Ẩm Thực của Công viên Giải trí Mộng Ảo]

1: Khu vực bán tất cả các loại đồ ăn vặt, đồ tráng miệng, đồ chiên rán, chào mừng bạn tới ghé mua.

2: Thực phẩm trong khu vực này đều qua kiểm tra Vệ sinh An toàn Thực phẩm, tất cả sản phẩm được làm trong ngày, không có bất kỳ nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe nào.

3: Du khách đến từ khu Cảm giác mạnh xin vui lòng đến quầy kem để mua kem vị đặc trưng bán ngày hôm nay.

4: Du khách đến từ khu Thư giãn xin vui lòng đến quầy bỏng ngô để mua bỏng ngô vị đặc trưng bán ngày hôm nay.

5: Du khách đến từ khu Trẻ em xin vui lòng đến quầy xúc xích để mua xúc xích vị đặc trưng bán ngày hôm nay.

6: Khu vực này không bán đồ uống. Nếu cảm thấy khát, xin vui lòng đến phía Tây khu vực để tìm nhân viên mặc đồ chú hề, sau đó giải thích yêu cầu cũng như mục đích của bạn.

7: Du khách không được mang theo bất kì hàng hóa đã mua ở đây ra khỏi khu vực Ẩm Thực.

8: Khách du lịch xin dừng chân ở phía Đông khu vực này.

Ôn Giản Ngôn ngước mắt quét quanh một vòng toàn bộ khu Ẩm Thực.

Quả nhiên phía Tây có một quầy hàng không dán biển hiệu, phía sau quầy hàng là một gã hề tóc xanh đang ngoác miệng cười lớn.

Văn Nhã cũng nhìn thấy sự tồn tại của gã.

Mọi người liếc nhau, trạng thái tinh thần Lilith càng ngày càng kém, miệng luôn lẩm bẩm mấy lời quái dị, chân bước về phía quầy hàng chú hề.

"Kính chào quý khách, không biết các bạn cần gì?"

Chú hề tóc xanh mỉm cười, chỉ tay vào tấm bản đồ mini bên cạnh: "Nếu bạn muốn tìm quầy hàng nào thì có thể xem bản đồ..."

Văn Nhã ngắt lời gã:

"Bạn tôi khát nước."

Cô vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào tên hề tóc xanh trước mặt, không bỏ qua bất kỳ sự khác thường nào trên mặt đối phương: "Điều thứ ba của quy tắc công viên, nếu cảm thấy khát hãy đến khu Ẩm Thực quảng trường phía Bắc và tìm nhân viên mặc trang phục chú hề, đúng chứ?"

"Tất nhiên, bạn đã làm rất đúng."

Nụ cười trên mặt chú hề tóc xanh không có chút biến đổi nào. Gã bước lên trước, đỡ Lilith với vẻ mặt tan rã điên cuồng đang xụi lơ từ tay Ôn Giản Ngôn và Văn Nhã, nói: "Xin các bạn hãy chờ ở đây."

"Tôi cũng..."

Ánh mắt Văn Nhà dừng chặt trên người Lilith, bất giác tiến lên một bước.

"Bạn cũng cảm thấy khát à?"

Chú hề tóc xanh mỉm cười nhìn cô. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng không hiểu sao khuôn mặt bôi phấn trắng bệch mỉm cười của gã lại khiến người ta cảm thấy ớn lạnh: "Nếu bạn không khát thì không thể theo."

Ôn Giản Ngôn túm tay Văn Nhã lắc đầu.

Bọn họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lắng nghe.

Văn Nhã cũng hiểu đạo lý này.

Cô hít sâu một hơi, cắn răng buông cánh tay mảnh mai của Lilith ra.

Chú hề tóc xanh đỡ Lilith đi về phía sau quầy hàng. Chẳng mấy chốc bóng dáng bọn họ đã khuất tầm mắt, biến mất không thấy tăm hơi.

Văn Nhã hít sâu một hơi, quay đầu nhìn mấy người Ôn Giản Ngôn và Vân Bích Lam: "Không phải mọi người muốn mua kem sao? Đi đi, có tôi ở đây canh giữ là được rồi."

Vân Bích Lam lại liếc về phía tên hề vừa biến mất: "Một mình cô ổn chứ?"

"Không thành vấn đề."

Văn Nhã gật đầu: "Mọi người đi đi."

Sau khi nói lời tạm biệt, ba người Ôn Giản Ngôn xoay người đi đến chỗ quầy kem nằm ở góc khác quảng trường.

Phía sau quầy kem là một nhân viên mặc đồ gấu bông, giọng nói trầm khàn truyền ra từ bộ trang phục: "Chào mừng các bạn đến với quầy kem Gấu Nhỏ, các món tráng miệng đặc biệt hôm nay đều được viết tên trên bảng, hoan nghênh các bạn nếm thử."

Ôn Giản Ngôn ngẩng đầu nhìn bảng hiệu quầy.

Phía trên dùng phấn viết vài chữ xiêu vẹo: Món tráng miệng đặc biệt hôm nay.

Tổng cộng có ba loại: dưa hấu, dương mai[1], dâu tây.

Giá của từng món tráng miệng là mười điểm phiếu thưởng Mộng Ảo.

Tất cả đều là màu đỏ, có thể làm cho người ta liên tưởng đến đủ thứ đồ quái gở mang hương vị kem trái cây. Nghĩ đến cảnh tượng bên trong khu Cảm giác mạnh, sắc mặt bọn họ chẳng mấy dễ nhìn.

Tuy nhiên, quy tắc là quy tắc.

Ba người liếc nhau, sau khi thảo luận đơn giản, cuối cùng cả đám quyết định mỗi người mua một hương vị.

Vân Bích Lam mua vị dưa hấu, Elise mua vị dương mai, Ôn Giản Ngôn mua vị dâu tây.

"Kem dâu tây của bạn đây, xin hãy nhận lấy."

Ôn Giản Ngôn móc hai tờ phiếu thưởng đưa qua, nhận ly thủy tinh trong suốt từ tay gấu bông. Chất kem màu hồng sáng lấp lánh, mặt trên lác đác vài vụn dâu tây xắt nhỏ, bên cạnh còn cắm chiếc muỗng gấu nhỏ màu hồng phấn.

Khác với mùi vị ghê tởm kì cục như trong tưởng tượng, ly kem trước mặt rất ngon, thoang thoảng mùi thơm dâu tây.

Chiếc ly thủy tinh suốt nằm trong bàn tay, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.

Ôn Giản Ngôn cầm muỗng gấu nhỏ.

Nương theo chuyển động của hắn, ống tay áo dài lỏng lẻo trượt xuống khỏi mu bàn tay, để lộ cổ tay trắng nõn mảnh khảnh.

"..."

Ôn Giản Ngôn sửng sốt

Cứ luôn cảm thấy... có gì đó không ổn.

Trước đây tay áo hắn dài thế sao?

Ôn Giản Ngôn nhíu mày nhìn mu bàn tay, dường như khớp xương rõ ràng ban đầu đã biến mất, đường nét từ xương cổ tay đến lòng bàn tay trở nên cực kỳ nhu hòa, quả thực giống như...

Hắn ngẩn người cúi đầu, tầm mắt dừng xuống chân mình.

Không hiểu sao chiếc quần tây vốn rất vừa vặn lại trở nên rộng thùng thình, ống quần trùm qua đế giày nom hơi mắc cười.

"Này... Cậu..."

Bên cạnh vang lên giọng nói ngập ngừng của Vân Bích Lam và Elise.

Ôn Giản Ngôn ngẩng đầu nhìn bọn họ.

Hắn đột nhiên ý thức, rõ ràng trước đây bản thân có thể dựa vào chiều cao nhìn họ từ trên xuống, còn bây giờ... lại chỉ nhìn thẳng được?

Ôn Giản Ngôn trợn tròn hai mắt.

Chờ đã...

"..."

Vân Bích Lam dùng vẻ mặt phức tạp chỉ cửa kính cách đó không xa: "Cậu, cậu tự nhìn đi."

Cửa kính sạch bong sáng bóng không tì vết, hoàn toàn có thể dùng làm gương soi.

Dự cảm chẳng lành trong Ôn Giản Ngôn càng ngày càng mạnh.

Hắn quay đầu nhìn ảnh phản chiếu của mình trong kính.

Công viên trò chơi tắm mình dưới nắng, đám khinh khí cầu sặc sỡ lơ lửng giữa nền trời xanh mây trắng, phía trên là hình minh họa của rất nhiều loại gấu bông dưới đất.

Một thiếu niên tay cầm ly kem dâu tây đứng trong bối cảnh Mộng Ảo, quần áo trên người hắn rộng thùng thình, tay áo vào ống quần trùm qua tay chân.

Mái tóc mềm mại hơi dài rủ bên sườn cổ trắng nõn, lồng ngực rộng lớn bỗng trở nên gầy gò mảnh mai, tựa như nhành liễu héo mòn. Giờ phút này, đường nét đàn ông trưởng thành trong trẻo tuấn lãng đột nhiên trở nên nhu hòa, khí chất ôn hòa thành thục biến mất, thay vào đó là vẻ trẻ trung ngây ngô lạ thường, thậm chí là mang vẻ mỹ lệ mềm mại mà chỉ thiếu niên mới có.

Đôi mắt hổ phách của hắn trợn tròn, không dám tin vào bản thân trong gương.

???

Thu, thu nhỏ rồi?