Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 431-2: Thống ngự vạn thú (Hạ)




Trong đầu Diệp Dương Thành suy nghĩ về đại quân sinh vật lục địa, tốc độ lái xe khá nhanh. Khi Diệp Dương Thành đến Quang Minh cô nhi viện khoảng mười một giờ. Hiện trường đêm hôm qua cả đám điên cuồng quậy tiệc tối đã được phục vụ dọn dẹp sạch sẽ. Trên sân thể dục trừ khoảnh đất đen như mực, trong không khí nồng nặc mùi rượu, vị ngọt, mùi thức ăn hỗn tạp chứng minh chuyện xảy ra đêm hôm qua, còn lại không khác gì ngày trước.

Bởi vì đêm hôm qua chơi quá trễ nên đám nhóc hiếm khi được ưu đãi ngủ đến mười hai giờ. Diệp Dương Thành vào Quang Minh cô nhi viện, không gian tĩnh lặng, nếu không nghe kỹ thì không biết còn người ở trong.

Diệp Dương Thành quét mắt qua sân thể dục trống rỗng, hắn nhớ đến tối hôm qua mình quậy tưng. Diệp Dương Thành cười cười, lắc đầu, nhấc chân đi hướng sân bóng rổ bên cạnh ký túc xa. Nhung Cầu đã chờ Diệp Dương Thành tại đó.

Có lẽ vì Diệp Dương Thành khống chế cường hóa không thay đổi bề ngoài nên Nhung Cầu cường hóa chung cực không khác gì lúc trung giai. Điều thay đổi duy nhất là Nhung Cầu phát ra hơi thở sắc bén hơn nhiều, nó lười biếng nằm trên sân bóng rổ cũng đã rất bắt mắt.

Diệp Dương Thành chậm rãi đến gần Nhung Cầu, phát hiện lông màu nâu sáng bóng của nó càng sẫm màu hơnn, ánh nắng chiếu xuống phản quang.

Diệp Dương Thành đi hướng Nhung Cầu, hắn phát hiện ngay chủ nhân đến, vội đứng dậy lắc người đầy lông.

Nhung Cầu vui vẻ sủa:

- Gâu gâu!

Khiến Diệp Dương Thành ngạc nhiên là Nhung Cầu mới lắc người đã có một đống tro bụi bay lên.

Nhung Cầu chạy đến trước mặt Diệp Dương Thành, nó như mới tắm xong, không ngửi được mùi lạ gì. Diệp Dương Thành nhìn Nhung Cầu sạch sẽ, biết rằng sau khi cường hóa chung cực nó có năng lực mới.

Sau này đỡ tiền mua sữa tắm rồi. Diệp Dương Thành vuốt đầu Nhung Cầu, hắn buồn cười thầm nghĩ.

Diệp Dương Thành dắt Nhung Cầu lặng lẽ rời khỏi Quang Minh cô nhi viện, hắn không chọn ở lại chỗ này. Diệp Dương Thành dắt Nhung Cầu lên xe, lấy máy thông tin ra bấm tin nhắn chuyển đến điện thoại di động của một lão sư dạy toán, nói mình mang Nhung Cầu đi, bọn họ đừng lo.

Diệp Dương Thành nhắn tin xong ngoái đầu nhìn Nhung Cầu nằm trên ghế sau, hắn cười tủm tỉm. Diệp Dương Thành cần mang Nhung Cầu đi chốn không người rồi từ từ làm thí nghiệm.

Nhung Cầu nằm trên ghế sau, đôi mắt đen như mực nhìn Diệp Dương Thành lái xe. Nhung Cầu đã cường hóa chung cực, trí tuệ tiến bước dài. Bây giờ Nhung Cầu đã hiểu được cái gì gọi là suy nghĩ, nhưng nó không ở trong trạng thái suy nghĩ. Nhung Cầu nhìn Diệp Dương Thành, thè lưỡi, bộ dáng lười biếng.

Diệp Dương Thành lái xe chở Nhung Cầu đến nơi cách Quang Minh cô nhi viện không quá xa, chạy hơn mười km ngừng lại dưới chân ngọn đồi nhỏ. Diệp Dương Thành mở cửa xe, dắt Nhung Cầu lên núi.

Diệp Dương Thành dừng bước trong rừng cây giữa sườn núi, hắn vụt ngoái đầu nhìn Nhung Cầu hỏi ngay bài kiểm tra:

- Ba cộng chín thừa sáu trừ tám thêm hai trừ bốn dư hai trừ bảy là mấy?

Nói thật Diệp Dương Thành làm vậy chỉ do nổi hứng, hắn cũng không biết đáp án là cái gì.

Nhung Cầu nhìn Diệp Dương Thành hai giây, há mồm sủa hai tiếng:

- Gâu gâu.

Diệp Dương Thành cúi đầu suy nghĩ một lúc sau mắt sáng rực, ngồi xuống vỗ đầu Nhung Cầu.

Diệp Dương Thành khen:

- Giỏi, tiểu tử, thông minh.

- Gru gru...

Nhung Cầu dụi đầu to vào lòng bàn tay Diệp Dương Thành, khẽ rên.

Diệp Dương Thành không hiểu Nhung Cầu muốn biểu đạt cái gì với mình, hắn nhìn nó chằm chằm, hỏi:

- Ngươi muốn nói cái gì?

Nhung Cầu lại sủa:

- Gâu gâu!

Nhung Cầu xoay tại chỗ, trong ánh mắt khó hiểu của Diệp Dương Thành nó bỗng dừng lại, cố gắng quay người, thè lưỡi liếm vị trí ngày hôm qua bị chủy thủ đâm.

Diệp Dương Thành nhìn hành động của Nhung Cầu, dò hỏi:

- Vết thương tái phát?

Nhung Cầu lắc đầu to:

-...

Nhung Cầu tiếp tục liếm vị trí bị thương, nức nở cầu xin:

- Gru gru...

Diệp Dương Thành lại nhớ đến Đại Ca ruồi trâu từng xoay vòng trong lòng bàn tay mình, nghĩ đến biểu hiện lúc đó của nó. Lòng Diệp Dương Thành thít chặt.

- Là cái này sao?

Diệp Dương Thành xòe tay ra, trong lòng bàn tay ngưng kết ba viên linh châu. Trông thấy ba viên Nhung Cầu, mắt Diệp Dương Thành sáng trưng, gật đầu ý bảo Diệp Dương Thành đoán đúng.

Nhung Cầu đòi linh châu là việc siêu tốt đối với Diệp Dương Thành, hắn không tiếp tục hỏi bài kiểm tra nó.

Diệp Dương Thành vủi vẻ vỗ đầu Nhung Cầu:

- Nhóc này, ngươi ngày càng thông minh.

Diệp Dương Thành đưa ba viên Nhung Cầu đến bên miệng Nhung Cầu:

- Ăn đi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Được Diệp Dương Thành hứa hẹn, Nhung Cầu không chút khách sáo thè lưỡi nuốt hết ba viên linh châu vào miệng.

Hơn mười phút tiếp theo Diệp Dương Thành liên tục ngưng kết linh châu, Nhung Cầu thì không khách sáo nuốt hết, có bao nhiêu nó nuốt bất nhiêu.

Nhung Cầu cứ thế nuốt mấy trăm viên linh châu, cảnh tượng Diệp Dương Thành mong chờ rốt cuộc xuất hiện.

Nhung Cầu như bị người cầm súng bắn chết, nó cứng người té xuống đất. Rất nhanh sương trắng ngà toát ra khỏi người Nhung Cầu, như tằm kết kén vòng quanh cơ thể nó từng vòng từng vòng, hình thành cái kén to tỏa ánh sáng màu trắng ngà.

Tất cả giống y như Đại Ca ruồi trâu, quá trình tương tự không biết có sinh ra kết quả giống nhau không? Diệp Dương Thành hơi mong chờ.

Vì bảo đảm Nhung Cầu tiến hóa không bị người phát hiện, Diệp Dương Thành cắn răng lại hao phí một ngàn năm trăm điểm linh lực xây dựng kết giới cho nó, bao phủ cả người Nhung Cầu lại.

Làm xong tất cả Diệp Dương Thành rảnh rỗi búng tay điều khiển một áng mây che nắng, hắn ngồi xếp bằng dưới đất, lây điện thoại di động ra chơi.

Diệp Dương Thành chờ khoảng bốn mươi mấy phút, trong quá trình hắn tăng thêm ít linh lực giữ cho kết giới vận chuyển. Diệp Dương Thành đang định thêm linh lực lần ba thì trong kết giới có tiếng gầm gừ trầm thấp.

- Ư...

Diệp Dương Thành nghe thanh âm phát ra từ Nhung Cầu, hắn rụt về tay phải giơ cao, nhảy cẫng lên. Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm chỗ Nhung Cầu, trái tim vừa hồi hộp vừa mong chờ.

Tiếng nức nở trầm thấp biến thành gào thét. Diệp Dương Thành nghe ra thanh âm chất chứa đau đớn như thay da đổi thịt, hành hạ Nhung Cầu phải gào ra tiếng.

Diệp Dương Thành rất muốn đánh tan kết giới nhìn xem tình hình Nhung Cầu bên trong ra sao, nhưng vì tránh cho xảy ra ngoài ý muốn, hắn cố nén xúc động, đè ép cảm xúc căng thẳng. Diệp Dương Thành buộc mình phải bình tĩnh nhìn tất cả.

Quá trình kéo dài khoảng ba phút, tiếng gầm của Nhung Cầu chậm rãi biến mất. Lại ba mấy phút, Diệp Dương Thành nghe thấy thanh âm hắn muốn nghe nhất.

- Gâu gâu!

Nghe tiếng sủa đầy khí thế của Nhung Cầu, Diệp Dương Thành chắc chắn trạng thái nó tốt đẹp. Diệp Dương Thành mặc kệ linh lực trên kết giới đã hao hết chưa, hắn giơ tay đánh tan kết giới bao trùm Nhung Cầu. Khi kết giới tán đi, Diệp Dương Thành nhìn thấy Nhung Cầu phấn chấn tinh thần.

Ngoại hình không có thay đổi gì lớn nhưng đôi mắt đen láy lóe sáng không nên có trên người động vật. Diệp Dương Thành nhìn Nhung Cầu chằm chằm, nó cũng nhìn hắn đăm đăm. Một người một chó nhìn nhau gần mười lăm giây sau Diệp Dương Thành dẫn đầu phá vỡ không khí kỳ lạ này.