Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 864-1: Cho bà ngoại ôm một chút (Thượng)




Tiểu Thương Ưu Tử dở khóc dở cười, Diệp Dương Thành chẳng khác gì tìm được cọng cỏ cứu mạng, ôm Tiểu Long Nữ vừa giật mình tỉnh lại, mang theo Tiểu Long Nữ hoa tay múa chân la to rời khỏi Phù Không Thần Điện, Tiểu Thương Ưu Tử cười với theo.

Nhưng mà rời khỏi thần điện trở về huyện Ôn Nhạc, Diệp Dương Thành lại gặp vấn đề không nhỏ... Tiểu Long Nữ không nói chuyện cũng không quan hệ gì, nhưng mà ôm nàng đi trên đường cái thì người qua đường nhìn thấy tiểu nữ hài đáng yêu như thế, nhao nhao ngừng bước nhìn theo.

Sau đó chỉ trỏ Tiểu Long Nữ một hồi, Tiểu Long Nữ bạo lên, nhìn qua những người vây xem nàng gầm lên giận dữ, tiếng hô mang theo long ngâm suýt nữa dọa Diệp Dương Thành phát bệnh, nhanh chóng ôm nàng chạy đi.

Mà những người qua đường bị tiếng hét của Tiểu Long Nữ làm đau đầu ù tai, chờ bọn họ khôi phục tinh thần lại thì Diệp Dương Thành đã ôm Tiểu Long Nữ chạy mất.

- Tiểu gia hỏa, sau này không được làm như vậy.

Một tiếng long ngâm vừa rồi làm cho Diệp Dương Thành đau đầu, ôm nàng trở về thủy tinh hoa uyển, liền đặt mông nàng lên ghế sa lon, sắc mặt nghiêm túc nói:

- Những người kia là người bình thường, không thể ngăn cản tiếng rống to của ngươi.

- Ah ồ nha ah khốc ken két...

Tiểu Long Nữ dường như hiểu Diệp Dương Thành nói, nhưng mà hoàn toàn khó hiểu, chỉ yếu ớt ngồi trên sa lon nhìn qua Diệp Dương Thành, đôi mắt nhỏ đỏ lên, nước mắt đảo quanh khóe mắt.

Bộ dáng kia giống như vừa rồi bị Diệp Dương Thành răn dạy hung ác, trên thực tế Diệp Dương Thành đang giảng đạo lý với nàng, phải biết rằng, Diệp Dương Thành là người ưa thích giảng đạo lý a.

Nhưng đối mặt với tiểu gia hỏa này, Diệp Dương Thành cảm thấy mình chẳng khác gì tú tài gặp binh, có lý cũng không nói được. Trải qua mấy lần câu thông thất bại, hắn cũng mặc kệ Tiểu Long Nữ có nghe mình nói hay không, ngay cả tay và miệng cùng sử dụng để giáo dục tư tưởng của nàng.

Có lẽ thủ thế và khẩu ngữ làm Tiểu Long Nữ hiểu một ít, nàng nhìn qua Diệp Dương Thành gật đầu, kêu loạn một loạt.

Thẳng tới lúc này Diệp Dương Thành mới thở ra một hơi, nhưng vẫn chưa yên lòng, vẫn nhẫn nại.

Nhìn nàng nói:

- Lát nữa ta mang ngươi đi gặp a di xinh đẹp (có lẽ Diệp Dương Thành cảm thấy Lâm Mạn Ny đang chiếm tiện nghi), chúng ta nên ước định với nhau trước.

Nhìn qua Tiểu Long Nữ dựng ba ngón tay lên, nói:

- Thứ nhất, không được rống to với a di, phải ngoan ngoãn nghe lời, thứ hai, không được động thủ động cước lung tung, phải ôn nhu khả nhân, thứ ba...

Nhìn thấy thần sắc của Tiểu Long Nữ mờ mịt thì Diệp DƯơng Thành tan tác, điều thứ ba không cần nói, ôm nàng đặt lên ghế so lon, trực tiếp đóng sập cửa rời đi.

Mấy ngày này là ngày vui sướng nhất của Lâm Mạn Ny từ khi ra đời, loại khoái hoạt này không liên quan tới tình yêu, mà là thân tình thuần túy. Đệ đệ Diêu Chính Khang không có mâu thuẫn gì với tỷ tỷ từ trên trời giáng xuống này, không ngừng gọi nàng đại tỷ làm nàng mở cờ trong bụng, mà muội muội Diêu Mộng Mộng thì càng dính nàng, nàng làm đại tỷ càng cảm nhận được kiêu ngạo.

Mà cha Diêu Tông Mộc mỗi ngày đi làm tới tan tầm đều về nhà, lại dẫn ba chị em đi vòng vòng huyện Long Hóa, thật sự khó có thể tưởng tượng nam nhân trung hậu này trước kia có tâm địa gian giảo...

Về phần mẹ Tạ Hiểu Di có lẽ cảm thấy thua thiệt Lâm Mạn Ny thật nhiều, cho dù ở phương diện nào cũng quan tâm nàng chưa từng có, cả nhà năm miệng ăn tụ tập với nhau, làm cho thể xác và tinh thần Lâm Mạn Ny buông lỏng lớn nhất.

Sáu giờ sáng ngày hôm nay, Lâm Mạn Ny còn đang ngáy ngủ thì nghe được dưới lầu có tiếng kêu vang, cửa phòng nàng bị đập vang, Lâm Mạn Ny kinh ngạc xoa xoa hai mắt, hỏi:

- Như thế nào?

- Hì hì, đại tỷ, là tỷ phu tới.

Diêu Chính Khang tung tăng như chim sẻ đầy phấn khởi, lần trước Diệp Dương Thành tới thì hắn ra ngoài, bây giờ gặp được tỷ phu trong truyền thuyết, căn cứ vào vợ chồng Diêu Tông Mộc miêu tả, hắn biết tỷ phu rất có năng lực.

Cho nên từ sớm Diêu Chính Khang chờ mong Diệp Dương Thành tới đây, hắn muốn xem tỷ phu có năng lực cỡ nào.

Đứng bên ngoài phòng ngủ, Diêu Chính Khang hô:

- Tỷ phu còn mang một tiểu...

- Cái gì?

Lâm Mạn Ny vốn nghe được hai chữ tỷ phu còn chưa phục hồi tinh thần lại, nhưng mà nàng ngh được câu ' tỷ phu còn mang tiểu ' gì đó, thân thể mềm mại của nàng chấn động, buồn ngủ đã xua tan hết.

Thời điểm này Diêu Mộng Mộng đang ngủ bên cạnh nàng cũng mơ màng ngồi dậy, chu miệng nhỏ nhắn bất mãn, nói:

- Các ngươi làm gì thế, mới sáng sớm có cho người ta ngủ không? Ca, ngươi đừng gọi bậy.

- Ha ha... Mộng Mộng, ngươi không phải muốn gặp tỷ phu sao? Nhanh rời giường đi, tỷ phu đang chờ dưới lầu đấy!

Diêu Chính Khang ở ngoài cửa cười ha hả, lại chạy xuống lầu.

- Ta không quấy rầy các người, tỷ phu mang rất nhiều thứ tới, ta đi giúp hắn mang vào đây.

- Tỷ phu? Chính Khang hô tỷ phu không phỉa là... A Thành a?

Cho tới lúc này Lâm Mạn Ny đã tỉnh táo lại, nghĩ tới khả năng này, nàng làm gì còn buồn ngủ? Lúc này vén váy ngủ hồng nhạt chạy và toilet.

Nhưng mà Diêu Mộng Mộng cũng thanh tỉnh không ít, nỉ non vài câu, lúc này mới hô lên:

- A, là tỷ phu tới.

Lời còn chưa dứt, nàng cũng vén chăn nhảy xuống giường, hấp tấp chạy vào toilet cùng Lâm Mạn Ny rửa mặt nhanh nhất.

Cùng lúc đó, ở cửa ra vào lầu một Diêu gia, Diệp Dương Thành mang theo Tiểu Long Nữ đang ngủ say, mang theo một đống lớn lễ vật mới chọn ở cửa hàng hôm qua, nhìn Diêu Tông Mộc và Tạ Hiểu Di thần sắc kinh ngạc, hắn cười giải thích:

- Đây là ta nhặt về...

Diêu Tông Mộc và Tạ Hiểu Di đang cứng ngắc, nhìn thẳng vào Tiểu Long Nữ cả buổi, lúc này mới than:

- Tiểu cô nương thật xinh đẹp!

Diêu Tông Mộc nhìn qua Diệp Dương Thành, chỉ vào Tiểu Long Nữ hắn đang ôm, lại chỉ vào xe Audi đậu ở cửa.

- Dương Thành, ngươi không phải vừa ôm nàng...

- Tiểu gia hỏa này đặc biệt dính người!

Diệp Dương Thành cười nói:

- Rời khỏi tay của ta là không an ổn, đây là chuyện không có biện pháp...

- Ngươi cũng đủ lớn mật!

Diêu Tông Mộc dở khóc dở cười, nói:

- Trong ngực ôm tiểu gia hỏa, lại còn dám chạy xe tới đây, về sau phải chú ý, không được liều lĩnh như vậy.

- Dạ phải!

Diêu Tông Mộc chính là cha vợ của hắn, đối mặt cha vợ dặn dò, Diệp Dương Thành trừ đáp ứng ra còn có thể giải thích gì chứ.

Cũng may gương mặt nhỏ nhắn tiêu xảo của Tiểu Long Nữ làm Tạ Hiểu Di vui mừng, Tạ Hiểu Di bước tới nhìn kỹ Tiểu Long Nữ trong ngực Diệp Dương Thành, thần sắc tiếc nuối hỏi:

- Đứa nhỏ xảy ra vấn đề gì?

- Vấn đề gì?

Diệp Dương Thành khó hiểu, cúi đầu nhìn qua Tiểu Long Nữ, lại nhìn Tạ Hiểu Di thương cảm, kinh ngạc hỏi:

- Không có vấn đề ah!

Vợ chồng Tạ Hiểu Di xem ra, bộ dáng Tiểu Long Nữ quả thật là già trẻ thông sát, tiểu nữ hài phấn điêu ngọc mài như thế, nếu không xuất hiện tật bệnh không thể vãn hồi, cha mẹ nào vứt bỏ nàng chứ?