Chấp Niệm - Dạ Mạn

Chương 7




Edit:Mân Thiên

Beta: Lãnh Vũ Bối

Phương Hủ Hủ không thể tùy tiện đồng ý trước sự lựa chọn của Cố Niệm, thế nhưng, cô hiểu rằng mình không cách nào thay đổi được quyết định của Cố Niệm.

Tình yêu đúng là liều thuốc độc mà không hề có thuốc giải. Đàn bà luôn cố chấp dính vào nó, cho dù có bị thương tổn đầy mình cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Phương Hủ Hủ nhìn Cố Niệm ngủ say rồi nhẹ nhàng giúp cô ấy đắp chăn. Cô không giống như Cố Niệm, Phương Hủ Hủ chính là kiểu người dù có thích đến đâu cũng không dễ dàng nói ra. Cô kiên quyết đợi chính miệng người yêu nói ra lời yêu thương đó. Nhưng, trên thế giới này, mọi chuyện đâu phải dễ dàng như vậy. Thế nên, cho tới tận bây giờ, Phương Hủ Hủ vẫn chưa có một mối tình nào.

Ngoài phòng khách có tiếng đóng cửa, Phương Hủ Hủ nhìn lướt qua đồng hồ, 3 giờ 26 phút. Cô đứng dậy ra khỏi phòng ngủ.

Bên ngoài có tiếng nói chuyện.

“Em đi lấy cho anh cốc nước”. Là giọng nữ, tiếp đó là tiếng giày cao gót.

Cô nhíu mày, cảm thấy không hề thoải mái. Phương Hủ Hủ đột nhiên xuất hiện ở phòng khách, khiến người trong phòng giật thót.

Từ Hành thầm nhăn mặt, “Khốn khiếp! Sao lại rơi vào hoàn cảnh này chứ!”

Phương Hủ Hủ chớp mắt, liếc về phía bọn họ: “Cố Niệm không khỏe, cô ấy ở nhà một mình tôi không yên tâm nên tôi ở lại đây. Tống Hoài Thừa, Cố Niệm nửa năm nay sức khỏe không tốt, vài lần ngất xỉu ở phòng tranh, mấy chuyện này anh biết không?”

Tối nay Tống Hoài Thừa uống không ít rượu, đầu óc có phần choáng váng, thế nhưng những gì Phương Hủ Hủ nói, anh đều nghe rõ. “Cô ấy làm sao vậy?”

“Anh không biết? Cô ấy là vợ anh mà anh cũng không biết sao?” Cô rõ ràng là cố ý làm khó anh.

Chu Hảo Hảo đưa cô một cốc nước: “Cô uống nước trước đi đã.”

Phương Hủ Hủ cười giễu cợt, trên mặt không giấu nổi vẻ châm biếm: “Tôi có một loại ảo giác rằng cô mới chính là nữ chủ nhân của nơi này.” Cô vén mái tóc dài, “Tống Hoài Thừa, người cần uống nước là anh, để cho tỉnh táo lại đi.”

Chu Hảo Hảo nhíu mày, “Phương tiểu thư, cô đừng nói kiểu châm chọc như thế, tôi và Hoài Thừa là bạn bè lâu năm, không giống như những lời nói của cô.”

Phương Hủ Hủ thay giày cao gót, cô vốn dĩ đã cao, lúc này khi mang giày vào thì đứng ngang bằng với hai người kia, cô mặc áo khoác ngoài, đứng tại chỗ, nói: “Chu tiểu thư, cô biết là bạn bè thì tốt rồi, bạn bè và người yêu khác nhau, cô nên nhớ cho kĩ.”

“Được rồi Hủ Hủ, Hảo Hảo là bạn của tôi.” Tống Hoài Thừa nhíu mày, “Từ Hành, cậu giúp tôi đưa Hủ Hủ về”.

“Không cần, không thân cũng chẳng quen, lại còn là một người đàn ông, tôi tốt nhất là nên giữ khoảng cách thì hơn.” Phương Hủ Hủ tựa như cười như không nói.

Cố Niệm nghe thấy âm thanh từ bên ngoài liền tỉnh dậy, ý thức được rằng Tống Hoài Thừa đã trở về. Cô xỏ dép lê đi ra ngoài, thấy anh như vậy, liền âm thầm đứng một chỗ.

Tống Hoài Thừa uống một cốc nước lớn, yên lặng nhìn cốc nước, im lặng không nói. Từ Hành ngồi một bên.

“Có muốn uống thêm cốc nữa không?” Giọng điệu Chu Hảo Hảo vẫn khá tốt.

Cố Niệm định đi ra ngoài nhưng lại dừng lại. Cô nghĩ tới lời nói của Phương Hủ Hủ.

“Không cần”. Tống Hoài Thừa ngẩng đầu, “Mấy người cũng về đi.”

Chu Hảo Hảo mấp máy khóe môi, cúi đầu nhỏ giọng nói, “Khi nào anh với em ở bên nhau mới không bị bọn họ chỉ trích?” Cô cười giễu. “Cố Niệm, cô ta mới là kẻ chen chân vào giữa chúng ta.”

Cả người Cố Niệm cứng đờ, chân tay nháy mắt trở nên lạnh ngắt.

“Hảo Hảo, chúng ta đi thôi.” Từ Hành bước lên một bước kéo tay Chu Hảo Hảo, “Đều là chuyện quá khứ rồi.”

Chu Hảo Hảo khóc lóc đứng dậy, “Quá khứ? Sao tôi có thể buông tay được? Hoài Thừa, em không hiểu, cô ta rốt cuộc có điểm nào tốt?”

Cố Niệm tay ôm ngực, dường như ngừng thở, bên tai chỉ có tiếng thở của bọn họ.

“Từ Hành, đưa Hảo Hảo về đi.” Tống Hoài Thừa lạnh lùng nói.

Chu Hảo Hảo vung tay, “Anh luôn như vậy! Năm đó em đi du học, chỉ hai năm, hai năm thôi anh cũng không đợi em. Tình cảm của hai ta nhiều năm như vậy, chẳng lẽ lại không bằng tình cảm của Cố Niệm?”

Cố Niệm như bị ngàn dao đâm vào người, cô chầm chậm đi vào phòng, theo ánh sáng yếu ớt ở phía trước. Ánh mắt cô chậm rãi liếc qua ba người trongphòng khách.

Từ Hành nhắm mắt, nghĩ rằng hôm nay đến đây quả là một sai lầm.

Chu Hảo Hảo nhìn Cố Niệm, ánh mắt không hề có ý tốt.

Cố Niệm nhìn Tống Hoài Thừa, khuôn mặt trắng trẻo, vẻ mặt điềm tĩnh, anh uống rượu xong sẽ thành như vậy. “Xin lỗi, tôi không cố ý nghe mọi người nói chuyện”. Cô mỉm cười, “Biết anh đã về nên em ra xem sao.”

Khung cảnh trước mặt trở nên mơ hồ, cô máy móc nói: “Em không biết lúc trước hai người lại thân thiết đến vậy, em đúng là đồ ngốc.” Lời nói của cô có chút luống cuống, đôi mắt đen láy buồn buồn. “Tôi là kẻ thứ ba sao?” Cô thì thào hỏi, cũng không biết là đang hỏi ai.

Tống Hoài Thừa trầm lặng, khóe môi giật giật, “Em hiện tại là vợ của anh.”

Cố Niệm mỉm cười, “Tôi hơi mệt, muốn đi nghỉ. Mọi người cứ tự nhiên đi.”

Hiện tại là thế.

Nhưng sau này sẽ ra sao?

Cô tự dặn lòng không cần nghĩ nhiều, thế nhưng lại không kìm được mà nghĩ càng nhiều. Một đêm dài mất ngủ.

Tống Hoài Thừa lần đầu tiên không quay về phòng sau khi kết hôn.

Sáng hôm sau, lúc Cố Niệm xuống, Tống Hoài Thừa đã ở trong phòng ăn. Trên bàn có bánh bao, còn có sữa đậu nành của cửa hàng mà cô thường mua.

Cố Niệm cảm thấy tức ngực, đến phòng bếp rót một cốc nước, rồi quyết tâm đi đến phòng khách.

Tống Hoài Thừa lên tiếng: ‘‘Bánh bao của cửa hàng dưới nhà’’.

Chuyện đêm qua giống như một giấc mơ, tỉnh dậy rồi khó mà phân biệt thực giả.

Cố Niệm đứng tại chỗ,‘‘Tống Hoài Thừa, tại sao anh lại cưới em?’’

Tống Hoài Thừa ngây người một lát, ‘‘Không phải em nói em có tướng vượng phu hay sao?’’

Cố Niệm vuốt ve cốc nước, cảm thấy đau đớn ở trong lồng ngực.

‘‘Phương Hủ Hủ nói gần đây sức khỏe của em không tốt. Làm sao vậy?’’ Tống Hoài Thừa hỏi.

Cố Niệm thở dài một tiếng, ‘‘Không biết, bác sĩ cũng không rõ là mắc bệnh gì, có lẽ là một loại bệnh hiểm nghèo mới chăng.’’ Cô nói đùa.

Tống Hoài Thừa nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, hàm dưới sít chặt.

‘‘Anh đang lo lắng sao?’’ Cô cười cười. ‘‘Nếu như em xảy ra chuyện, có phải mọi thứ sẽ trở về điểm ban đầu hay không? Ha ha. Nói chơi vậy thôi. Em cũng không phải là người xấu, chắc ông trời cũng không đối đãi tệ với em vậy đâu. À,em có thể hỏi một chút? Anh và Hảo Hảo thật sự là đã từng ở bên nhau phải không?’’

Tống Hoài Thừa nheo mắt, ‘‘Cố Niệm, bất kể anh và cô ấy có từng ở bên nhau hay không, tất cả đều là chuyện quá khứ rồi.’’

‘‘Anh cho đó là chuyện quá khứ, thế nhưng người ta chưa chắc đã nghĩ như vậy’’. Giọng điệu cô đầy chua xót, ‘‘Em thấy, Hảo Hảo đúng là rất hận em. Chẳng trách chúng ta kết hôn, cô ấy lại không tới. Em thật ngốc, lại còn giới thiệu bạn trai cho cô ấy. Tống Hoài Thừa, chắc anh thấy em thật nhiều chuyện, làm những việc không cần thiết phải không? Nhưng anh thế nào cũng không nói. Em thấy mình chẳng khác gì kẻ ngốc. Khó trách được buổi tối khi Hảo Hảo trở về, tất cả bạn bè của anh đều cảm thấy vô cùng kì quái. Tống Hoài Thừa, anh bắt nạt em.”

Mặc dù trong lòng cảm thấy rất uất ức, cô vẫn không đành lòng mang chuyện có con nói ra trong lúc này.

“Cố Niệm” Ánh mắt Tống Hoài Thừa chất chứa bao điều muốn nói, nhưng cuối cùng anh lại không nói gì.

Tống Hoài Thừa, rốt cuộc anh đang che giấu điều gì?

Cố Niệm nhẹ giọng nói, “Hôm nay anh có thời gian không? Ông nội muốn gặp anh.”

“Có.” Tống Hoài Thừa nói.

Bữa sáng Cố Niệm không hề thích ăn bánh bao, cô liền ăn một trái táo. Tống Hoài Thừa thấy cô như vậy, khẽ nói: “Hôm khác anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra, gần đây em ăn cũng không nhiều.”

Cố Niệm cong khóe miệng: “Đã kiểm tra rồi. Bác sĩ cũng kê đơn rồi.” Cô giơ chiếc lọ màu trắng trong tay lên: “Viêm dạ dày. Chăm sóc tốt là ổn.”

Ông Tống sống ở ngoại ô, bình thường do cô giúp việc và chú tài xế chăm sóc. Mặc dù ông thường nói để cho anh và cô đi làm mấy việc của những người trẻ tuổi nhưng khi gặp cháu trai cháu dâu thì khuôn mặt ngập tràn ý cười.

“Ông.” Cố Niệm đưa mấy đồ tẩm bổ cho cô giúp việc.

Ông Tống cầm tay cô, “Niệm Niệm đến rồi đấy à. Không phải là ông đã dặn cháu không cần mua đồ đến hay sao. Cái con bé này lần nào cũng không nghe lời vậy.”

“Lát nữa cháu ăn cùng ông là được mà.”

“Đúng đúng. Mà sao dạo này cháu gầy vậy?” Ông Tống nhìn cô một lượt, ngoảnh đầu nói với Tống Hoài Thừa: “Hoài Thừa, có phải cháu bắt nạt Niệm Niệm phải không?”

Cố Niệm cười không ngừng, “Ông ơi anh ấy bắt nạt cháu.”

“Ồ!” Ông Tống cao giọng, “Lát nữa ông sẽ đánh nó. Nói xem nó bắt nạt cháu như thế nào?”

Cố Niệm thành thật nói: “Anh ấy cùng Từ Hành, Hảo Hảo đi đón năm mới mà không cho cháu theo cùng.”

“Nên đánh, nên đánh!” Ông cụ trừng mắt nhìn Tống Hoài Thừa.

Tống Hoài Thừa bất đắc dĩ chìa tay ra.

“Niệm Niệm, cháu đi lấy roi mây đến đây.”

Cố Niệm lè lưỡi, đưa tay đánh vào lòng bàn tay Tống Hoài Thừa một cái, “Ông ơi, cháu không buồn đâu. Đêm qua cháu và Hủ Hủ đón năm mới, còn vừa cùng nhau giao một bức tranh đi nữa.”

Hai người ở lại với ông Tống cả ngày, Cố Niệm làm nũng chọc cười ông, tâm trạng ông vô cùng tốt. Buổi chiều, Tống Hoài Thừa nhận được một cuộc điện thoại, cô thấy anh cầm di động đi tới vườn hoa.

Không lâu sau, Tống Hoài Thừa quay lại, “Ông ơi, cháu có chút việc nên phải về trước rồi.”

“Chuyện gì mà gấp đến vậy?” Ông Tống có phần mất hứng.

Tống Hoài Thừa nhíu chặt đôi lông mày.

“Ông ơi, cháu ở lại chơi cùng ông, để anh ấy về trước đi. Công ti có rất nhiều chuyện cần anh ấy giải quyết.”

Ông Tống ừ một tiếng.

Cố Niệm tiễn anh ra về, vừa đứng dậy, cảnh vật trước mặt đột nhiên tối sầm, cô vội vàng vươn tay. Tống Hoài Thừa nắm được tay cô, “Làm sao vậy?”

Cố Niệm từ từ thích nghi được, “Không có việc gì. Vấn đề cũ mà thôi. Em giúp anh đi lấy đồ.”

“Để anh tự đi.” Tống Hoài Thừa nói.

“Anh ở cùng ông một lát đi.” Nói xong cô đi thẳng vào trong phòng.

Ông Tống nhìn bóng dáng của Cố Niệm, ý tứ nói, “Hai đứa các cháu làm sao vậy? Đừng cho rằng ông già rồi thì không thấy điều gì! Niệm Niệm là một cô gái tốt, không giống với những người con gái khác, cháu phải biết trân trọng nó.”

Tống Hoài Thừa im lặng.

Cố Niệm quay trở lại rất nhanh, “Đi đường cẩn thận nhé.”

“Chút nữa anh sẽ đón em.” Tống Hoài Thừa nói.

Cố Niệm khẽ nói, “ Chu Hảo Hảo xảy ra chuyện phải không? Anh không nói em cũng đoán được. Đừng đến đón em, em muốn ở lại đây hai ngày.”