Chế Tạo Hào Môn

Chương 103: Bồi thường




Liêu Gia Tường nghiến răng nghiến lợi, nét mặt thiếu

tự nhiên nói với Hoắc Khải: “Nói thế nào thì ông ta cũng

đã bị tông trúng rồi, mau tính chuyện bồi thường đi”.

“Nghe rõ chưa, mau bồi thường đi!”, lão già kia càng

đắc ý kêu la.

Hoắc Khải liếc lão già một cái, sau đó nhìn về phía

Liêu Gia Tường nói: “Bồi thường cho ông ta tiền cũng

không phải là không thể, vấn đề nằm ở chỗ, cầm số tiền

này các người không cảm thấy phỏng tay hay sao?”

Liêu Gia Tường hơi giật mình nói: “Tiền không phải

cho tôi. Là cho…”

“Tôi biết là tiền sẽ đưa cho ông ta, nhưng phải qua tay

anh thì ông ta mới có thể nhận được phần còn lại. Như tôi

đã nói trước đó, có ít nhất ba camera ở đây để xem lại mọi

thứ tại thời điểm xảy ra sự việc. Anh cảm thấy nếu như tôi

chấp nhận chịu phạt, sau đó sử dụng video giám sát làm

bằng chứng thì kết quả sẽ là gì? Hay anh nghĩ là tôi sẽ

không làm như vậy?”, Hoắc Khải hỏi.

Sắc mặt của Liêu Gia Tường ngay lập tức trở nên khó

coi, nếu như Hoắc Khải thật sự làm như vậy, kết quả nhẹ

nhất chờ anh ta cũng là quyết định cho thôi việc.

Nếu vì thời gian xử lý vi phạm dẫn đến thương tích cá

nhân hoặc tử vong thì cũng quá đủ anh ta bị kết án.

Một người khác bước tới nói nhỏ: “Người anh em này,

chú hai của ông ta là người gác cổng của giáo sư Triệu

Vĩnh An, có quan hệ đặc biệt tốt với ông ấy. Anh biết giáo

sư Triệu Vĩnh An chứ? Chính là…”

“Tôi biết giáo sư Triệu”, Hoắc Khải giơ tay ngắt lời

người kia rồi nói tiếp: “Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng giáo

sư Triệu hay những người làm việc cho ông ấy sẽ dung

túng điều này. Vì vậy, tôi sẽ cho các anh một cơ hội khác

để suy nghĩ. Các anh có thể bắt tôi bồi thường tiền cho

ông ta. Lần này tôi sẽ không từ chối, nhưng sẽ bảo lưu

quyền khởi kiện. Các anh cũng có thể từ chối yêu cầu vô

lý của ông ta. Nếu như người này đã cho rằng ông ta có

chỗ dựa, vậy hãy bảo chỗ dựa của ông ta đến gặp tôi đòi

tiền”.

Liêu Gia Tường và đồng đội không nói một lời nào,

bọn họ cũng đang rất do dự.

Xung quanh đang có nhiều người tụ tập đứng xem náo

nhiệt như vậy, không thể đảm bảo chuyện hôm nay sẽ

không bị quay lại tung lên mạng.

Mà cho dù người qua đường không tung chuyện này

lên mạng, vậy còn người đàn ông có khí chất phi thường

đang đứng trước mặt đây thì sao?

Cũng không ai biết người đàn ông này rốt cuộc lai lịch

ra sao, nói chuyện không một kẽ hở để bắt bẻ, cùng

người khác nói phải trái một hồi liền khiến cho người ta

nảy sinh cảm giác bị áp bức, cứ như thể chỉ cần trả lời sai

một chữ sẽ ngay lập tức rơi xuống vực thẳm vậy.

Hơn nữa, ngay cả đến cái tên của Triệu Vĩnh An cũng

không thể khống chế người này được, là do người này

tuổi trẻ nông nổi, hay là do lai lịch của người này quá lớn

nên không cần cho người dưới trướng của Triệu Vĩnh An

chút mặt mũi nào?

“Người anh em, đừng làm khó dễ chúng tôi, nếu quả

thật không được, chuyện này cứ thuận theo ý của anh,

coi như xong đi, có được không?”, người còn lại nói.

Hoắc Khải lắc đầu, không phải là anh muốn làm khó

người khác, nhưng những chuyện đã là nguyên tắc thì

không được phá vỡ.

“Cái người này, sao nói thế nào cũng không thông

vậy, tôi nói anh…”

Lúc này, Liêu Gia Tường mới lên tiếng ngăn cản lời nói

của đồng đội, anh ta nhìn về phía của Hoắc Khải mà nói:

“Nếu như anh đã quyết định như vậy thì tôi cũng không

có gì để nói, dù sao trong chuyện này thì anh là người có

lý. Tôi thật sự bởi vì nghe thấy danh tiếng của giáo sư

Triệu liền sợ thị phi, chẳng còn phân biệt được đúng sai

phải trái. Chuyện này mà bị truyền ra ngoài, nửa đời sau

cũng không còn mặt mũi làm người. Chẳng phải chỉ là

một công việc thôi sao, tôi vẫn còn trẻ, nếu thật sự bị cho

thôi việc, chẳng qua chỉ là chuyện đổi sang một công việc

khác!”

“Anh Liêu, anh…”, vẻ mặt của người đồng đội có chút

khó coi, định nói tiếp nhưng lại thôi.

Gia thế của Liêu Gia Tường rất ổn, bố mẹ của anh ta

đều làm kinh doanh nên anh ta cũng không phải lo lắng

về các vấn đề trong cuộc sống nếu như bị sa thải. Nhưng

người đồng đội của anh ta thì khác, một công việc tử tế

như vậy, ngày thường đem ra khoe cũng rất có thể diện,

thật sự không ai muốn vì chuyện nhỏ nhặt thế này mà

đánh mất tương lai của mình.

Đối với phản ứng này của Liêu Gia Tường, Hoắc Khải

tuy rằng không đánh giá quá cao, nhưng cũng có chút tán

thưởng anh ta.

Ít nhất, sau khi người này phạm sai lầm, anh ta sẽ

không phạm lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa.

“Tôi nói rồi, không phải tôi muốn làm khó dễ các anh”,

Hoắc Khải vừa nói vừa đi qua hai người, tới trước mặt lão

già, từ trên cao nhìn xuống nói: “Nể mặt ông lão này, giờ

ông nói xin lỗi thì vẫn còn kịp đấy”.

“Ông đây nhổ vào! Tại sao ông đây phải xin lỗi cậu?

Các người tuổi mẹ gì? Mau bồi thường tiền đi!”, lão già

hét lên.

Biết người này đã hết thuốc chữa, Hoắc Khải lắc đầu

một cái rồi nói: “Tôi sẽ không bồi thường tiền cho ông,

nếu như ông nói bản thân quen biết thân thiết với người

rất có máu mặt, tôi cũng không ngại ông gọi người đó đến

đây gặp tôi. Tôi còn thật sự muốn biết, rốt cuộc là có hay

không cái loại người vô lý như vậy ngay giữa ban ngày

ban mặt”.

Lão già nghe vậy thì mặt mũi đầy tức giận, quay sang

hét lên mắng hai người Liêu Gia Tường: “Này, đã nghe

thấy cậu ta nói không muốn bồi thường tiền, tại sao còn

không nhanh chóng bắt lấy cậu ta?”

Liêu Gia Tường vốn đã rất khó chịu với lão già này, đã

buộc người khác không tuân theo nguyên tắc mà còn

dám lý luận?

Anh ta hừ một tiếng lạnh lùng rồi nói với lão già kia:

“Thật xin lỗi, quý ông này hiện đang tìm kiếm sự hòa giải

tại chỗ, chúng tôi nên làm theo nguyện vọng của công

dân. Còn nữa, tôi không phải là “Này’, tôi là Liêu Gia

Tường!”

“Liêu Gia Tường đúng không? Được rồi, cho cậu ở đây

ngạo mạn!”, lão già quay đầu trở lại, trừng mắt phẫn nộ

nhìn chằm chằm Hoắc Khải mà nói: “Thằng nhóc này có

bản lĩnh thì đứng yên đó, ông đây lập tức gọi điện thoại

cho chú hai. Còn có cái đứa họ Liêu kia nữa, ông đây bây

giờ sẽ gọi trung đội trưởng của các người tới, để xem các

người sẽ làm gì!”

Nói xong, lão ta lấy điện thoại di động ra và bắt đầu

gọi.

Đồng đội của Liêu Gia Lương đi ngang qua anh ta,

muốn nói vài câu tốt đẹp với lão già kia, nhưng đã bị lão ta

phớt lờ.

Cú điện thoại đầu tiên, lão ta gọi cho Mã Thiên Phi,

vừa mở miệng liền nói: “Đội trưởng Mã, người của cậu

đúng là giỏi lắm, giữa ban ngày ban mặt có người tông

phải tôi, lại sống chết không muốn bồi thường tiền, vậy

mà người của cậu còn nói cái mà gì tuân theo nguyện

vọng của công dân. Tôi muốn hỏi một chút, tôi đây không

tính là công dân hay sao? Thôi, tôi không rảnh đứng đây

nhiều lời với cậu, cậu mau tới đây, lát nữa tôi cũng gọi chú

hai tới. Tôi phải cho chú hai nhìn thử một chút, người của

cậu bây giờ làm việc như thế nào!”

Sau khi cúp điện thoại, lão già chỉ vào Liêu Gia Tường

chế nhạo: “Chờ đó, trung đội trưởng của các người sắp

tới đây rồi!”

Liêu Gia Tường đã chuẩn bị sẵn tâm lý nên cũng

không hề bận tâm. Chỉ có người còn lại đang cảm thấy

đầy bất an và lo lắng.

Người đó bây giờ vô cùng hối hận, sao lại tự nhiên

muốn cùng ca trực cùng Liêu Gia Tường chứ.

Sau đó, lão già thực hiện cuộc gọi thứ hai.

Đổ chuông khoảng bốn năm lần thì điện thoại kết nối,

vẻ mặt kiêu ngạo vừa rồi của lão ta bây giờ đã biến thành

vẻ mặt nịnh nọt: “Chú hai, dạo này chú thế nào? Vâng,

cháu vẫn bình thường ạ. Chú ạ, chuyện là thế này, ngày

hôm nay cháu bị một người khác tông phải ở trên đường,

thằng nhóc đó nhất định không chịu bồi thường, lại còn

rất phách lối. Cháu đã gọi trung đội trưởng đội cảnh sát

tới, nhưng mà chú hai qua đây luôn có được không ạ? Dù

sao có chú ở đây thì chuyện gì cũng có thể giải quyết dễ

dàng hơn. Dạ dạ dạ, vậy cháu ở đây chờ chú, chú trên

đường đi chậm một chút, không nóng nảy, không cần nóng nảy, thằng nhóc kia chạy không thoát!”

Vừa cúp điện thoại, lão già nhìn về phía Hoắc Khải,

dáng vẻ nịnh hót lại biến thành dáng vẻ đắc ý, vô cùng

phách lối: “Chú hai của tôi đang uống trà với giáo sư

Triệu, sẽ lập tức tới đây ngay. Có bản lĩnh thì tên nhóc

con nhà cậu tiếp tục phách lối trước mặt của ông ấy.

Ngược lại, ông đây cũng muốn nhìn thử một chút, xem

thật sự có phải là không ai trị nổi cậu không!”

Lúc này ở trong nhà của ông Triệu, người gác cổng

già đặt chiếc cốc trong tay xuống và nói: “Cháu trai của

tôi bị ai đó tông trúng, nhưng người đó không muốn bồi

thường. Tôi sẽ đi qua đó xem thử”.

“Hãy để Tiểu Đường đi cùng với ông”, Triệu Vĩnh An

nói.

Đường Thế Minh lên tiếng đáp lại đi rồi đi về phía nhà

để xe, sau đó lái xe ra ngoài.

Ông gác cổng cũng không kiểu cách, liền mở cửa xe

ngồi vào trong. Năm nay ông ta cũng đã lớn tuổi, ra ngoài

đón taxi hay đi xe bus cũng không tiện bằng ô tô riêng.

Triệu Vĩnh An nhìn theo xe chạy ra ngoài, liền la lên:

“Về sớm nhé. Một lúc nữa thì trà nguội hết!”

Ông gác cổng cũng từ bên trong xe thò đầu ra la:

“Ông đừng có mà nhân cơ hội uống hết, đây là trà Lý

Phong mua cho tôi, chẳng qua là nhân tiện để cho ông

nếm thử một chút!”

“Đồ keo kiệt”, Triệu Vĩnh An cười mắng một câu, sau

đó cầm lấy công thức nấu ăn mà Hoắc Khải đã đưa cho

mình lên nhìn.

Xe đi hết một đoạn đường đến nơi xảy ra tai nạn, khi

khoảng cách còn chưa tới năm trăm mét, liền nhìn thấy

Mã Thiên Phi đã đến trước.

Sau khi dừng xe, anh ta bước nhanh đến hiện trường

vụ việc, nhìn thấy lão già kia vẫn đang ngồi dưới đất, anh

ta vội vàng chạy tới nói: “Ông Chương, vết thương của

ông thế nào rồi? Có nghiêm trọng lắm không?”

“Chân đau, đầu đau, không đứng dậy nổi”, lão già vừa

rồi còn lớn tiếng mắng chửi, lúc này lại lập tức lộ ra vẻ yếu

đuối bạc nhược, nhưng bàn tay đang giữ lấy bánh xe của

Ninh Thần thì không hề buông lỏng chút nào.

Mã Thiên Phi mặt mũi tối sầm, đứng lên nhìn hai người

Liêu Gia Tường khiển trách: “Hai người các cậu làm sao

vậy, đến bây giờ còn chưa xử lý xong, xem coi chuyện đã

thành ra như thế nào rồi!”

“Không phải chúng tôi không muốn giải quyết. Nhưng

sự thật là lão ta vượt đèn đỏ sau đó đâm vào người đi

ngược chiều, vậy mà còn kêu họ bồi thường tiền. Chúng

tôi nên giải quyết chuyện này như thế nào?”, Liêu Gia

Lương bất mãn nói.

“Cái gì mà xử lý như thế nào, cái này còn muốn tôi dạy

cho các cậu biết sao? Làm ăn kiểu gì thế không biết!”, Mã

Thiên Phi nổi giận đùng đùng dạy dỗ vài câu, sau đó nhìn

về phía Ninh Thần cùng Hoắc Khải nói: “Còn hai người,

chút chuyện nhỏ này, tùy tiện bồi thường chút tiền không

phải là xong chuyện sao. Hai người có biết chỉ vì vấn đề

cá nhân của hai người mà đã khiến cho đoạn đường này

bị tắc hay không? Đạo đức của mấy người để ở đâu rồi

hải!”

Ninh Thần tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, cả

người phát run. Những người này tại sao không có ai biết

nói lý lẽ vậy?