Chế Tạo Hào Môn

Chương 108: Cái bạt tai




Sau khi trở về nhà, Hoắc Khải đi vào phòng gọi Ninh

Thần, báo cho cô biết có bạn mời ăn cơm, muốn cô cùng

đi với anh.

Đối với phụ nữ mà nói, được chồng đưa đi ăn cơm

cùng bạn bè là một chuyện rất vui vẻ. Điều này thể hiện

sự xác nhận của chồng đối với cô ấy.

Nhưng cân nhắc đến việc Đường Đường còn chưa về,

hơn nữa, bây giờ còn sớm chưa đến giờ cơm, cho nên

Hoắc Khải lại đi ra bảo Hoắc Giai Minh vào nhà.

Sau khi vào trong nhà, Hoắc Giai Minh nhìn xung

quanh một chút, trên mặt lộ ra một chút kinh ngạc.

Đó là do cậu ta đã cố gắng che giấu cảm xúc trong

lòng, nếu không, có lẽ bây giờ còn rơi cả cằm xuống đất

rồi.

Hoắc Khải nhìn ra suy nghĩ của cậu ta, cười nói: “Có

phải cảm thấy rất nhỏ không?”

“Chim sẻ tuy nhỏ nhưng có đủ ngũ tạng, hơn nữa chị

dâu còn đẹp như thế, tổ vàng tổ bạc cũng không bằng”,

Hoắc Giai Minh trả lời.

Câu nói này cũng coi như bình thường, nhưng ngoài

miệng thì nói vậy chứ trong lòng vẫn khó tránh khỏi kinh

ngạc.

Cậu ta cho rằng người như Hoắc Khải, nếu không ở

biệt thự ba tầng thì ít nhất cũng phải là một chung cư cao

cấp.

Ai ngờ, lại là một chung cư cũ nát sắp bị di dời, phá bỏ

như vậy. Hơn nữa, diện tích căn phòng quá nhỏ. Những

đồ đạc trong phòng cũng đã rất cũ, nhìn qua là biết đã

dùng nhiều năm.

Khả năng của Hoắc Khải hoàn toàn không thích hợp

với chỗ ở của anh. Nhưng vợ anh lại xinh đẹp như một

ngôi sao.

“Ngồi trước đi, đủ thời gian để cậu nhìn” Hoắc Khải

cười nói. Sau khi Hoắc Giai Minh ngại ngùng ngồi xuống,

anh nói: “Trong nhà không thích uống trà, cậu uống tạm

nước lọc nhé”.

Trong lúc nói chuyện thì Ninh Thần đã chủ động rót

nước lọc để lên bàn, Hoắc Giai Minh không dám ngạo

mạn, vội vàng nói: “Cảm ơn chị dâu”.

Có lẽ là do lần đầu tiên có người thân thiết gọi là chị

dâu nên trong lòng Ninh Thần bất chợt cũng có một chút

vui vẻ. Vì thế mà ấn tượng với Hoắc Giai Minh cũng trở

nên tốt đẹp hơn.

“Hai người nói chuyện trước đi, cửa hàng trên Taobao

vẫn đang có người hỏi vài vấn đề, tôi đi trả lời một chút”,

Ninh Thần nói.

“Em cứ làm việc đi, anh ngồi đây với cậu ấy” Hoắc

Khải nói.

Ninh Thần gật đầu với Hoắc Giai Minh một cái rồi mới

đi đến ngồi trước bàn máy tính.

Nhìn cô lạch tạch gõ bàn phím, Hoắc Giai Minh càng

cảm thấy khó tin: “Chị dâu mở gian hàng trên Taobao à?”

“Áp lực cuộc sống mà, khiến cậu cười chê rồi” Hoắc

Khải cười nói, nhưng không cảm thấy việc mở gian hàng

Taobao có gì mất mặt.

Nhưng lời nói này của anh, khiến Hoắc Giai Minh

không biết phải nói tiếp thế nào. Khen ngợi hai người

chăm chỉ sao? Hay là đem ý nghĩ thực sự trong lòng nói

rằng mở gian hàng Taobao không có tương lai?

Nghĩ một chút, cậu ta quyết định ngậm miệng, không

nói đến vấn đề này nữa.

Cũng may là cậu ta không hỏi gian hàng Taobao kinh

doanh thế nào, nếu không, sau khi biết câu trả lời, sợ là lại

bị doạ một lần nữa.

Theo sự thu hút không ngừng tăng lên của những

livestream mà Ninh Thần đã phát, số lượng hàng hoá bán

ra mỗi ngày cứ thể tăng lên. Trước mắt đã cơ bản ổn định,

doanh số khoảng năm mươi ngàn. Qua thời gian này,

Hoắc Khải chuẩn bị phối hợp với hoạt động thúc đẩy

trong năm tên là 618 của Taobao, làm một cửa hàng lớn

hơn, nâng mức doanh số mỗi ngày bán ra đạt hơn một

trăm ngàn.

Đến lúc đó, có thể trực tiếp yêu cầu nhà sản xuất cấp

quyền đại lý. Như vậy so với việc phải mua hàng của đại lý

như bây giờ thì lợi nhuận đạt được lớn hơn nhiều.

Chỉ cân có quyên đại lý là có thê tiên vào Tmall, mở

một cửa hàng Flagship giống như Ninh Ngọc Lâm.

Nhưng có mở cửa hàng Flagship hay không thì Hoắc

Khải vẫn còn đang cân nhắc.

Bởi vì chi phí của cửa hàng Flagship rất cao. Tuy có

thể giành được sự tín nhiệm từ khách hàng lớn nhiều hơn

cửa hàng phổ thông nhưng khoản này có đáng bỏ ra hay

không thì còn cần phải suy xét.

Dù sao, cửa hàng Flagship của bình nước nóng Kinh

Vận đó là để tạo hiệu quả thương hiệu, mà các sản phẩm

giảm cân của Ninh Thần chỉ là đại diện mà thôi.

Trong lúc nói chuyện thì bên ngoài có người gõ cửa.

Hoắc Khải đi ra mở cửa thì nhìn thấy Hoắc Đình Viễn

cười khì khì đứng đó.

Hoắc Giai Minh cũng nhìn thấy tên này, lập tức đứng

dậy đi ra cửa, nói: “Anh tới đây làm gì!”

“Nói gì thế, dù sao cũng đều từng đánh cờ ở nhà ông

Triệu, cũng coi như là có duyên gặp mặt một lần. Mà tôi

lại là anh trai cậu, cậu có thể đến làm khách, lẽ nào lại

không hoan nghênh tôi sao?“

“Đừng lảm nhảm mấy câu vô nghĩa, ở đây không chào

đón anh!”. Hoắc Giai Minh trầm giọng nói.

“Đây cũng không phải nhà của cậu, không đến lượt

cậu nói”. Hoắc Đình Viễn tỏ vẻ không quan tâm nói, sau

đó lai nhìn sana Hoắc Khải: “Người anh em. sao thế.

không phải định cho tôi đứng cửa thật chứ?”

Nhìn thấy bộ mặt trước đây suýt nữa bị anh đánh đến

tàn phế, Hoắc Khải lại muốn đấm vào mũi hắn ta một

phát.

Dù anh đã được sống lại nhưng thằng ranh này vẫn

đáng ghét như thế.

Lúc này, Ninh Thần đi ra, hỏi: “Ai đó? Sao không vào?”

Nhìn vòng eo nhỏ nhắn, gương mặt xinh đẹp của Ninh

Thần, ánh mắt của Hoắc Đình Viễn phát sáng lên, cũng

không quan tâm Hoắc Khải có để mình vào không, cứ thế

chen vào trong nhà, giơ tay trước mặt Ninh Thần: “Cô gái

xinh đẹp này là?”

Hoắc Khải thản nhiên lùi một bước, vừa ngăn Hoắc

Đình Viễn vừa nói: “Cô ấy là vợ tôi”.

Nhìn vẻ mặt thì có vẻ thản nhiên nhưng động tác lại rõ

ràng là cố ý của Hoắc Khải, Hoắc Đình Viễn cười lớn,

thuận thế đi đường vòng vào trong phòng: “Hoá ra là chị

dâu à. Không ngờ chị dâu lại xinh đẹp như thế, thật là

ngưỡng mộ chết đi được. Đây là nhà anh à, hơi nhỏ nhỉ,

không phù hợp với cô gái đẹp như chị dâu. Người anh em,

anh không muốn mua căn phòng lớn hơn à? Cái gọi là kim

ốc tàng kiều, coi như không mua được nhà bằng vàng thì

ít nhất cũng phải mua căn nhà hai ba trắm mét vuông mới

có thể…”

“Hoắc Đình Viễn, anh nói đủ chưa! Người ta muốn ở

đâu thì có liên quan gì đền anh, ở đây mà lo vớ lo vấn!”,

Hoắc Giai Minh nghiêm giọng quát mắng.

Hoắc Đình Viễn lườm cậu ta một cái, nói: “Tôi nói gì thì

liên quan cái rắm gì đến cậu. Đây cũng không phải là vợ

cậu, cậu lấy tư cách gì mà tham gia?”

“Anh!”

Hoắc Giai Minh còn muốn nói nhưng đã bị Hoắc Khải

ngăn lại.

Thấy động tác của Hoắc Khải, Hoắc Đình Viễn nhếch

môi cười đắc ý. Hắn ta nghĩ rằng, Hoắc Giai Minh có thể

không nể mặt hắn ta vì dù sao cũng đều là thành viên của

nhánh phụ.

Nhưng một người sống trong căn hộ rách nát này thì

cũng phải nịnh nọt hắn ta một chút.

Còn mối quan hệ giữa Hoắc Khải và Triệu Vĩnh An,

Hoắc Đình Viễn càng không đặt trong lòng.

Để gài bẫy Hoắc Giai Minh, hắn ta còn dám đắc tội với

cả Triệu Vĩnh An thì sao phải quan tâm một kẻ nghèo hèn

chỉ có chút quen biết với giáo sư Triệu chứ.

“Cô gái xinh đẹp, làm quen một chút nhé. Tôi tên là

Hoắc Đình Viễn. Cô có biết nhà họ Hoắc không? Rất có

tiếng đấy. Bố tôi là một trong những thành viên hội đồng

quản trị, quản lý mảng kinh doanh và marketing của nhà

họ Hoắc!” Hoắc Đình Viễn tự giới thiệu một cách khoa

trương.

Ninh Thần nhìn Hoắc Khải, sau đó lại nhìn hắn ta. Cuối

cùng, cô cũng gượng gạo đưa tay ra bắt tay hắn ta, nói:

“Xin chào anh Hoắc”.

Hoắc Đình Viễn mê mẩn hết cả đầu óc, nắm tay cô

không buông. Hắn ta dùng sức ngày càng mạnh, khiến

cho Ninh Thần phải nhíu mày, lập tức rút tay ra.

Hoắc Đình Viễn cũng không lưu tâm, lại kéo tay lên

mũi ngửi trước mặt mọi người tấm tắc nói: “Quả nhiên,

người đẹp thì thơm, mùi vị của Ninh Thần, thật là…”

Lời nói của hắn có chút đường đột khiến khuôn mặt

của Ninh Thần đỏ bừng, trong lòng tức tối.

Nhưng trái lại, vẻ mặt vừa tức giận vừa xấu hổ của cô

càng khiến cho Hoắc Đình Viễn cảm thấy thú vị.

Đang chuẩn bị tiếng lên một bước để tiếp xúc nhiều

hơn với cô gái xinh đẹp thì có một người chen vào đứng

trước mặt. Người đó chính là Hoắc Khải.

Nhìn Hoắc Khải lại chặn hắn ta một lần nữa, Hoắc Đình

Viễn có chút mất hứng, giơ tay đẩy anh sang và nói:

“Không có mắt à? Hay không được dạy dỗ? Tại sao lại…

“BốpI”

Một âm thanh giòn giã vang lên, căn phòng bỗng trở

nên yên tĩnh hơn nhiều.

Tất cả mọi người đầu kinh ngạc nhìn sang chỗ phát ra

tiếng động. Duy nhất một người tỏ ra bình tĩnh, chính là

Hoắc Khải.

Anh thu lại nắm đấm, lạnh lùng nói: “Xét về vai vế, cậu

nên gọi cô ấy một tiếng chị dâu. Xét về tuổi tác, cậu nên

gọi cô ấy là chị. Xét về cống hiến cho xã hội, cô ấy sinh

con dưỡng cái, lao động cần cù, còn tốt hơn cậu nhiều.

Về lý về tình, cậu không nên coi thường cô ấy. Nhưng, coi

như cậu không coi thường, tôi cũng rất muốn đấm cậu

một trận. Bây giờ chỉ cần có một lý do chính đáng”.

Ninh Thần lại cảm thấy rất vui. Cô biết thật ra chồng

cô rất quan tâm cô. Ngày hôm đó cô bị cháu trai của ông

gác cổng quẹt xước một mảng da, trong mắt anh tràn đầy

xót thương.

Bây giờ, Hoắc Đình Viễn dám nói lời khinh bạc trước

mặt cô, không phải là muốn ăn đòn sao?

Trên khuôn mặt của những người còn lại đều tràn đầy

vẻ kinh ngạc, nhất là Hoắc Giai Minh, đứng đó mà ngẩn cả

người.

Tuy rằng từng bị Hoắc Khải dạy dỗ vài câu, nhưng

theo cậu ta thấy, tính cách của người này rất tốt.

Vừa biết đánh cờ, vừa có năng lực làm việc, lẽ ra nên

thuộc kiểu người điểm tĩnh.

Ai ngờ, anh ấy lại dám tiện tay cho con nhà giàu Hoắc

Đình Viễn một cái tát.

Nhìn vẻ mặt của anh và nghe lời anh nói thì rõ ràng là

muốn đánh Hoắc Đình Viễn lâu rồi.

Nhưng, tuy rằng có nhiều người đều muốn đánh hắn

nhưng anh có cần phải nói thẳng ra thế không?

Hoắc Đình Viễn có chút choáng váng giơ tay lên, sờ

lên mặt hắn, dường như không dám tin hắn đã bị một

thằng nhãi nghèo hèn giáng cho một cái bạt tai.