Chế Tạo Hào Môn

Chương 119: Không rời bỏ




“Có phải mẹ đánh con đau rồi không? Mẹ xin lỗi,

mẹ quá sợ hãi. Con có biết là mẹ lo cho con nhường

nào không? Mẹ xin lỗi, mẹ không nên đánh con…”

Cố Phi Dương ôm lấy con gái, khuôn mặt ngập

tràn sự áy náy.

Hoắc Khải đứng một bên nhắc nhở: “Người con bé

bị ướt cả rồi, về nhà thay đồ trước đã, nếu không sẽ bị

cảm lạnh đấy”.

Nghe thấy câu nói ấy, Nhạc Văn Văn bỗng quay

người lại ôm lấy Hoắc Khải, hét lớn: “Không, cháu

không muốn về nhà! Cháu không muốn xa chú Lý!”

“Văn Văn, nghe lời nào…

Mặc kệ Cố Phi Dương có nói gì đi nữa, Nhạc Văn

Văn vẫn không chịu buông Hoắc Khải ra.

Chuyện này khiến Cố Phi Dương vô cùng ngượng

ngùng. Trong lòng con gái, người làm mẹ như cô còn

không quan trọng bằng một người đàn ông mà con bé

mới gặp qua vài lần.

Nếu như con bé lớn rồi, yêu đương rồi mà như vậy

thì chẳng nói, đằng này con bé còn nhỏ mà đã vô

cùng thân thiết với Hoắc Khải, chỉ là vì cảm nhận

được tình cảm bố con đã mất từ lâu khi ở bên cạnh

anh.

Chuyện này càng khiến Cố Phi Dương cảm thấy

ngại hơn, cô chỉ biết dùng sức kéo cô bé lại.

Ai ngờ, vừa mới mạnh tay một chút, Nhạc Văn Văn

đã lớn tiếng gào khóc.

Mặc dù công viên nước đã đóng cửa, không có

người nào khác ở đó, mưa gió bão bùng nên cũng

chẳng nghe thấy rõ được tiếng khóc của cô bé nhưng

Cố Phi Dương vẫn cảm thấy khó xử.

Lúc này, Hoắc Khải đột nhiên lên tiếng: “Hay là

đưa con bé về nhà tôi trước đi, chứ cứ lằng nhằng mãi

thì trời sáng mất”.

Cố Phi Dương nghĩ rằng anh đang tức giận vì làm

trễ nải thời gian của mình, vội vã xin lỗi: “Xin lỗi anh

Lý, tôi…”

“Cô đừng hiểu lầm, chỉ là tôi nghĩ rằng không biết

cô bé đã dầm mưa bao lâu rồi, mặc dù ngày mai

không cần đi học nhưng vẫn phải nghỉ ngơi cho tốt,

sức đề kháng của trẻ em rất kém, dễ mắc bệnh” Hoắc

Khải giải thích.

Trong lòng Cố Phi Dương càng thêm hổ thẹn,

người đàn ông vừa ấm áp lại vừa bao dung này, sao

cô lại có thể nghi ngờ anh là người nhỏ mọn chứ,

đúng là không nên như vậy mà.

Cố Phi Dương cũng không từ chối gì, nghe theo lời

khuyên của Hoắc Khải.

Sau đó, Hoắc Khải trùm áo mưa lên người Nhạc

Văn Văn rồi cùng Cố Phi Dương rời khỏi công viên

nước.

Vì không có nhân viên làm việc ở đây nên bọn họ

chỉ đành vật vã trèo tường ra ngoài.

Đến khi về đến nhà thì đã bốn giờ, trời đã tờ mờ

sáng rồi.

Ninh Thần thức thâu đêm, trông thấy Hoắc Khải

tìm được Nhạc Văn Văn và đưa cô bé về nhà, cô cũng

yên tâm hơn nhiều.

Có lẽ đều là phụ nữ với nhau nên Ninh Thần rất

thông cảm với hai mẹ con bọn họ, thậm chí còn hơn

cả Hoắc Khải.

Cô để cho hai mẹ con Cố Phi Dương đi tắm nước

nóng, sau đó pha trà gừng rồi lấy hai bộ đồ ngủ một

lớn một nhỏ cho họ.

“Làm phiền hai người quá, thật ra chúng tôi có thể

về nhà rồi, chỉ là…“ Cố Phi Dương nói được một nửa

thì không nói tiếp nữa, bởi vì con gái mình cứ dính lấy

chồng của người ta, sao cô ấy có thể nói ra được chứ.

Ninh Thần chẳng nghĩ gì nhiều: “Không phiền

phức gì đâu, Đường Đường và Văn Văn rất thân thiết

với nhau. Hồi chiều tan học con bé còn nổi giận với bố

nó nữa, nói rằng mình lo lắng cho Văn Văn, nếu sáng

mai con bé mở mắt trông thấy bạn mình cũng ngủ ở

đây, chưa biết chừng còn vui nhảy cẵng lên ấy. Hơn

nữa, mưa lớn như vậy, hai người về cũng rất vất vả,

thêm một người giúp đỡ bớt tốn bao nhiêu thời gian”.

Ninh Thần quan tâm khiến Cố Phi Dương không

biết nói gì, cô ấy chỉ đành im lặng, dắt con gái vào nhà

vệ sinh

Hai mươi phút sau, cô ấy và Nhạc Văn Văn mặc bộ

đồ ngủ đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Sau khi tắm nước nóng xong, khuôn mặt của hai

mẹ con đỏ ửng, chỉ có điều Nhạc Văn Văn đỏ mặt vì

nóng còn Cố Phi Dương đỏ mặt vì ngại.

Bởi vì cô ấy không thay nhiều đồ, phụ nữ có chút

kiêng dè ở chuyện này, thông thường sẽ không mặc

đồ lót của người khác.

Vậy nên, dưới lớp áo ngủ của cô ấy là bộ đồ lót

lạnh ngắt. Vừa nhìn thấy Hoắc Khải, nhịp tim của Cố

Phi Dương bỗng đập nhanh hơn hẳn, vô thức kéo cổ

áo ngủ lại, che đi phần lộ ra giữa mấy cái cúc áo, như

sợ bị người khác nhìn thấy vậy.

Ninh Thần và Hoắc Khải đang nói chuyện với nhau

về việc sao tìm thấy được Nhạc Văn Văn, còn chưa

nghe hiểu về tâm lý học lego, Ninh Thần quay đầu

nhìn thấy hai mẹ con Cố Phi Dương đi ra, bèn nói: “Tối

nay hai mẹ con ngủ cùng với Đường Đường, tôi với

anh ấy chen chúc với nhau ở sofa cũng được”.

“Cháu không thích, cháu muốn ngủ cùng với chú

Lý!” Nhạc Văn Văn lập tức phản đối.

“Văn Văn, đừng ăn nói lung tung!” Cố Phi Dương

ngượng chín mặt, ngẩng đầu nói với Ninh Thần: “Trẻ

con không hiểu chuyện…”

“Không sao, nhìn ra được con bé rất thích Lý

Phong, có điều muộn quá rồi, Văn Văn nghe lời, ngủ

cùng mẹ và Đường Đường đã nhé, đợi sáng mai tỉnh

dậy chú sẽ nấu đồ ngon cho cháu ăn được chứ?”,

Ninh Thần dịu dàng khuyên bảo.

Nhưng Văn Văn vẫn không chịu, khó khăn lắm cô

bé mới gặp được chú Lý, nhất định không được rời xa

nữa!

Trông thấy Cố Phi Dương như sắp bị bức đến phát

bực, còn Nhạc Văn Văn vẫn cứ hờn dỗi khóc lóc.

Chẳng còn cách nào khác, Ninh Thần và Cố Phi

Dương chỉ đành ngủ cùng với Đường Đường còn Hoắc

Khải và Nhạc Văn Văn ngủ với nhau trên sofa.

Mặc dù chỉ là một cô bé bảy tuổi nhưng là con gái

nhà người ta, ít nhiều gì cũng có chút bất tiện.

Vậy nên Hoắc Khải nói là ngủ cùng nhưng cũng

chỉ là lấy một chiếc ghế ngồi dựa vào thành sofa, một

tay của anh còn bị Nhạc Văn Văn nắm chặt lấy, nếu

không con bé không chịu nhắm mắt đi ngủ.

Cho dù thỏa mãn mọi yêu cầu của con bé nhưng

Nhạc Văn Văn vẫn mở to mắt, hỏi: “Chú Lý, chú kể cho

cháu nghe một câu chuyện được không?”

“Văn Văn, còn đừng có được voi đòi tiên!“ Cố Phi

Dương quát.

“Không sao đâu, chỉ là kể chuyện thôi. Hai người

đi nghỉ ngơi đi!“ Hoắc Khải mỉm cười, sau đó quay đầu

nhìn cô bé đang háo hức chờ đợi, nhẹ nhàng nói: “Vậy

chúng ta kể câu chuyện cối xay gió và ngựa nhé. Ở

một đất nước xa xôi, có một trang trại…”

Nhìn thấy Hoắc Khải đang nhẹ giọng kể một câu

chuyện chưa từng nghe qua, lại trông con gái mình

đang nghiêm túc nghe chuyện cùng với nụ cười hạnh

phúc trên khuôn mặt, Cố Phi Dương đang đứng ở cửa

phòng ngủ bỗng thấy cảm xúc trong lòng cứ chồng

chéo lên nhau.

Cô ấy cảm động vì cảnh tượng ấm áp này, đồng

thời cũng buồn bã vì hiếm lắm mới thấy được điều

này.

Lúc này, Ninh Thần đã trải xong chiếc chăn thứ

hai, thấy Cố Phi Dương vẫn đứng ở cửa phòng, cô vội

vã đi tới nhìn một cái, cảnh tượng đập vào mắt khiến

cô nở một nụ cười: “Có phải cảm thấy anh ấy rất kiên

nhẫn đúng không? Thật ra trước đây anh ấy chẳng có

chút kiên nhẫn gì với Đường Đường, rất ít khi làm gì

đó với con bé, cũng chỉ mới lần uống say rồi đâm vào

cột điện trước đó, có lẽ đâm cho mở mang đầu óc rồi

nên mới biết quay đầu, trở thành một người bố tốt”.

“Tai anh thính lắm đấy, đừng có nói xấu người ta

nhé!” Hoắc Khải nói.

Ninh Thần bịt miệng cười: “Đang khen anh đấy,

đâu có dám nói xấu”.

Trông hai người trêu đùa lẫn nhau, đôi mắt của Cố

Phi Dương có chút buồn bã.

Hai người bọn bọ càng tỏ ra hạnh phúc, cô ấy

càng cảm thấy khó chịu.

Cô ấy không nhìn thêm nữa, sợ rằng nhìn nhiều sẽ

không nhịn được mà nghĩ mấy chuyện linh tinh.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn tuôn xối xả xuống, trong

nhà vẫn dột tí tách nước mưa vậy nhưng một nơi bé

nhỏ như này lại tràn ngập tình yêu thương.

Có lẽ vì cảm nhận được sự ấm lạnh của lòng

người, mưa cũng dần dần ngớt. Khi trời sáng, mưa đã

tạnh hẳn.

Trong căn nhà, người lớn, trẻ nhỏ vẫn đang chìm

vào trong giấc ngủ.

Khi Cố Phi Dương tỉnh lại, Đường Đường đã ở

trong phòng khách hò hét tìm Nhạc Văn Văn chơi

cùng.

Ninh Thần đang cầm bộ đồ lót mới mua, thấy Cố

Phi Dương tỉnh, nói: “Bị hai đứa nhóc làm ồn hả?”

“Không có, ngày nào tôi cũng quen dậy giờ này

rồi!” Cố Phi Dương lắc đầu.

“Nếu như không ngủ được nữa thì dậy ăn sáng đi.

Hôm nay trời hơi âm u, quần áo của cô chắc phải mai

mới khô được, đây là bộ đồ ngủ tôi mới ra ngoài mua

cho cô, chắc là kích cỡ cũng phù hợp”, Ninh Thần nói.

“Làm phiền cô quá! Cái này bao nhiêu tiền thế, lát

nữa tôi chuyển khoản Wechat cho cô”, Cố Phi Dương

đáp.

“Không đáng là bao, cô mặc vào đi rồi đánh răng

rửa mặt. Tôi đi xem xem Lý Phong đã nấu bữa sáng

chưa!”. Ninh Thần nói rồi xoay người đi ra ngoài.

Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, Cố Phi Dương nhìn

bộ đồ lót đặt trên giường, không biết nghĩ đến chuyện

gì mà hai má cô ấy đỏ bừng.

Một lúc sau, Cố Phi Dương thay đồ rồi đi ra ngoài,

vừa đúng lúc Ninh Thần cầm mấy quả trứng luộc đi ra

khỏi nhà bếp.

Thấy Cố Phi Dương đã thay quần áo xong mới hỏi:

“Thế nào, mặc có vừa người không?”

Cố Phi Dương hơi ngượng ngùng, ậm ừ nói:

“Cũng, cũng tạm…chỉ là, hơi chật một chút”.

Ninh Thần nghe thấy vậy thì bật cười: “Nhìn không

ra kích cỡ của cô cũng đáng ngạc nhiên thật!”

Cố Phi Dương bị nói vậy, khuôn mặt lập tức đỏ

bừng, cũng không biết từ lúc nào mà Ninh Thần đã đo

cơ thể của mình. Mặc dù cũng là phụ nữ với nhau

nhưng Cố Phi Dương bảo thủ hơn Ninh Thần về

chuyện này nên cảm thấy có chút ngại.