Chế Tạo Hào Môn

Chương 51: Rượu thịt đề huề




“Bố, gần đây biểu hiện của anh Phong nhà con tốt

lắm…“ Ninh Thần nói mấy câu đỡ lời rất hợp hoàn cảnh.

Tuy Ninh Quốc Năng không phản bác một cách rõ rệt,

nhưng vẫn lầm bầm: “Không phải mới kiếm được ít hoa

quả hay sao, làm như ghê gớm lắm không bằng”.

Đặng Tuấn Mai cười cười kéo Ninh Thần ngồi xuống

phòng ăn nhỏ ở phía sau: “Tính tình bố con như thế đấy,

tốt hay không tốt, trong lòng ông ấy tự biết, chỉ cứng

miệng thế thôi. Nhưng con cũng đừng bị người ta lừa dễ

quá. Cho dù nó thực sự thay đổi được một số khuyết điểm

như con nói, nhưng mấy năm nay con chịu cực chịu khổ

có phải là uổng phí đâu?”

“Mẹ, thực ra con cũng không chịu khổ gì” Ninh Thần

cúi đầu nói.

“Cái nhà cũ nát của cậu ta đã bắt đầu ở từ thời ông

nội rồi. Mẹ nghe Ngọc Lâm bảo, lần trước nó tới nhà con

còn bị dột phải không? Đến một căn nhà kinh doanh tử tế

ra hồn còn không mua nổi, con dám bảo con đi theo cậu

ta không phải chịu cực khổ!”, Đặng Tuấn Mai càng nói

càng thấy xót xa, lấy ngón tay trỏ vào trán Ninh Thần:

“Nhìn xem con gầy đến cỡ nào rồi! Cũng trách mẹ nữa,

ngày xưa toàn dạy con tam tòng tứ đức, nếu sớm biết có

ngày hôm nay thì năm xưa không nên dạy con mấy thứ

ấy”

Đặng Tuấn Mai có ba đời tổ tiên là người dạy học,

14:22 .i 4G):

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

cũng được coi như dòng dõi gia giáo.

Quan niệm và tư tưởng của bà có một phần lớn vẫn

dừng lại ở cuối thế kỷ trước, dạy dỗ con gái rất nghiêm

khắc, mà cũng rất truyền thống.

Trước kia bà vẫn luôn cảm thấy tự hào vì tư tưởng của

mình, dù gần bùn mà không hôi tanh mùi, vừa thanh nhã

vừa giản dị chất phác.

Nhưng bây giờ nhìn con gái mình cực khổ như thế, bà

cực kỳ hối hận vì ngày trước đã truyền thụ những thứ này

cho con.

Sớm biết vậy nên cho cô học cách độc lập tự chủ, dù

cho việc ly hôn kể ra không hay hớm gì, nhưng cũng đỡ

hơn phải cực khổ cả đời.

Còn về những thay đổi của Hoắc Khải, suy nghĩ của

Đặng Tuấn Mai cũng giống với Ninh Quốc Năng.

Mới chỉ là một sự việc, chưa đủ để việc thay đổi của

anh biến thành ấn tượng cố hữu trong lòng họ. Anh con rể

này muốn chứng minh bản thân mình thì phải cho họ thấy

tận mắt nhiều sự thay đổi hơn.

Trước kia họ cũng từng hi vọng như vậy, tiếc rằng mấy

năm qua đi rồi, Lý Phong không mang đến bất kỳ hi vọng

nào cho họ.

Đường Đường tung tăng chạy vào phòng bếp, bên

trong vọng ra tiếng nói cười hỉ hả của cô bé và Hoắc Khải,

tiếng nồi niêu xoong chảo va vào nhau, hương thơm dần

14:22 „1l 4G M ›

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

dần lan ra.

Đặng Tuấn Mai ngồi trong phòng ăn quay đầu nhìn

phòng bếp, hương thơm lan ra rất quyến rũ, làm bà vô

thức khit khit mũi.

Ninh Thần nhạy cảm quan sát được điều này nên lập

tức nói: “Không biết A Phong học nấu nướng từ bao giờ,

anh ấy nấu cơm ngon lắm, đến cả Ngọc Lâm cũng thích

ăn”

“Cậu ta biết nấu cơm thật sao?” Đặng Tuấn Mai có vẻ

kinh ngạc.

Trong tưởng tượng của bà, Lý Phong là con mọt sách,

ngoài học hành ra thì chẳng biết làm gì cả. Nếu bảo anh

gọt vỏ khoai tây, chắc anh sẽ khiến củ khoai chỉ còn bằng

đầu ngón tay.

“Lát nữa mẹ nếm thử xem, thật sự rất ngon ạ” Ninh

Thần đáp.

Trong lúc họ đang nói chuyện, Ninh Ngọc Lâm đã

bưng một cái đĩa nhỏ ra, gương mặt cực kỳ đắc ý: “Ten

ten ten tèn, cua sốt cay, trình bày như nhà hàng năm sao,

xin phép lên đĩa cho hai bà chủ đây!”

“Lẻo mép!“ Đặng Tuấn Mai mắng yêu một câu, nhưng

khi cúi đầu nhìn xuống, bà cũng thấy kinh ngạc.

Trong đĩa nhỏ có bảy tám con cua được bày rất chỉnh

tề, đủ thứ hương liệu phối cùng tương ớt lên men tỏa ra

mùa thơm nức mũi.

14:22 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

Lúc đặt cái đĩa xuống, Ninh Ngọc Lâm đặt hơi mạnh,

khiến một con cua tách ra vì rung lắc, thực chất nó đã

được cắt thành tám miếng nhỏ.

Mùi thơm của thịt cua và hương liệu lẫn vào với nhau

khiến Đặng Tuấn Mai cũng không kìm được mà nuốt nước

bọt.

Trông có vẻ rất ngon đấy chứ nhỉ?

Trước kia Ninh Ngọc Lâm đòi Hoắc Khải vào bếp giúp

đỡ, Đặng Tuấn Mai còn tưởng họ định diễn kịch cho người

ta xem thôi, không ngờ cũng rất ra gì đấy chứ.

Đến cả khách hàng mua hoa quả ở bên ngoài cũng

phải liếc vào phòng khách, ai thân quen hơn thì hô lên:

“Chị dâu, mới sáng sớm ra nấu món gì mà thơm thế?”

Đặng Tuấn Mai hoàn hồn lại nên đáp lời: “Ngọc Lâm

nấu cua sốt cay, vào thử một con?”

“Công lao này con không dám mạo nhận đâu nha!”,

Ninh Ngọc Lâm hô lên với bên ngoài: “Anh rể con nấu đó,

chú ơi, vào thử miếng đi chú? Không thu tiền đâu!”

“Anh rể?” vị khách quen kia thoáng sững người, bấy

giờ mới chú ý tới Ninh Thần ngồi ở bên trong. Người này

nhìn Ninh Quốc Năng với vẻ kinh ngạc rồi thì thầm hỏi:

“Mới đổi con rể à?”

Nhà họ Ninh chỉ có một cô con gái, tất nhiên chỉ có

một anh con rể. Nhưng anh con rể Lý Phong trước đó nổi

tiếng là không biết làm gì hết.

14:22 „1Ï 4G 8

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

Nếu nói món ăn thơm ngào ngạt này do cậu ta nấu ra,

không một ai tin.

Ninh Quốc Năng phát ngượng vì câu hỏi này. Nếu nói

chưa đổi, cảm giác như đang tự vả vào mặt mình. Dù sao

chính ông đã từng nói trước mặt mọi người, chỉ cần ông

vẫn còn sống, tuyệt đối không cho Lý Phong vác xác đến

nhà mình nữa.

Nhưng nếu nói đổi rồi… thế chẳng phải là chém gió à!

“Gì mà hỏi nhiều vậy, ba mươi tệ bốn hào!” Ninh Quốc

Năng đành coi như không nghe thấy. Ông đưa hoa quả

cho đối phương rồi thúc giục: “Nhanh lên nào, đằng sau

vẫn còn mấy người nữa kìa!”

Vị khách quen kia cũng không để bụng vì biết rằng

câu hỏi này ít nhiều gì cũng làm người ta lúng túng, chỉ

mỉm cười lấy lòng rồi không truy hỏi thêm.

Qua khoảng bốn mươi phút, loạt khách được chiếc xe

đông lạnh kia hút tới cuối cùng cũng đi hết, Ninh Ngọc

Lâm ở bên cạnh vừa gặm càng cua vừa hô hào: “Bố ơi,

xong việc chưa, mau vào ăn cua thôi, ngon lắm luôn!”

“Mày chưa từng ăn cua hay gì mà gào ầm lên như thế,

ra cái thể thống gì! Cả ngày chỉ biết ăn với uống!“ Ninh

Quốc Năng xị mặt ra quở trách.

“Ông ngoại ơi, vào ăn cua thôi, ngon lắm ông ạ!”

Đường Đường cũng hô theo.

14:22 „1l 4G M ›

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

“Đúng là cháu gái thương ông nhất!” Ninh Quốc Năng

đáp.

Ninh Ngọc Lâm tỏ vẻ tổn thương, cảm thấy con cua

sốt cay trong miệng mình đã không còn hương vị gì nữa.

Ninh Quốc Năng nói rồi đi vào phòng ăn, sau đó sững

sờ nhìn thấy ba món ăn bày trên bàn.

Ngoài cua sốt cay, còn có thêm măng tây xào tỏi và

một bát canh thịt dê rất to.

Măng tây màu xanh ngọc, được nước sốt tôn thêm

màu sắc, phản chiếu ánh sáng nhu hòa.

Mà canh thịt dê trắng như màu sữa bò được bỏ thêm

một nắm rau thêm, vừa át đi mùi tanh, vừa giúp thịt dê

thêm đậm vị.

Cho dù chỉ có ba món ăn, nhưng món nào nhìn vào

cũng sang chảnh, cao cấp, khiến người ta nhìn thôi cũng

sáng ngời hai mắt lên.

Đặng Tuấn Mai cũng nói hùa theo: “Qua đây thử đi,

ngon lắm đấy bố bọn trẻ, không kém gì nhà hàng luôn”.

“Ngon hơn nhà hàng chứ bà ngoại!” Đường Đường ở

bên cạnh tỏ vẻ bất mãn.

“Rồi rồi rồi, ngon hơn nhà hàng, tổ tông của bà ạ!”

Đặng Tuấn Mai tỏ ra cưng chiều cháu gái.

Ninh Quốc Năng vô thức đảo mắt nhìn xung quanh

nhưng không thấy bóng dáng Hoắc Khải đâu, chỉ nghe

14:22 „1Ï 4G 8 `

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

thấy tiếng chày cán bột thỉnh thoảng vọng ra từ trong

bếp.

Ninh Thần chủ động giải thích: “Anh ấy mua hơi nhiều

cua, còn mua thêm nửa cân thịt ba chỉ thượng hạng, định

gói Ít bánh bao súp với sủi cảo, chắc phải thêm một lúc

nữa mới ngồi ăn được”.

“Ai thèm chứ!” Ninh Quốc Năng lầm bầm rồi ngồi

xuống, nhìn trái ngó phải, vạch lá tìm sâu: “Chưa đến giờ

ăn cơm mà nấu nhiều món thế này làm gì? Đến cả giờ ăn

cơm cũng không biết hả, có bị ngu không thế?”

“Ông không bớt đi vài câu được à? Ai quy định giờ ăn

cơm hả?”, Đặng Tuấn Mai nhét một đôi đũa vào tay ông.

“Bố, uống vài ly đi, Nữ Nhi Hồng thượng đẳng, đậm vị

lắm” Ninh Ngọc Lâm nói rồi rót Nữ Nhi Hồng còn ấm cho

Ninh Quốc Năng.

Đối với món rượu trong ly, Ninh Quốc Năng khá yêu

thích nên cười khà khà: “Thằng nhóc này biết hiếu thuận

với bố từ bao giờ thế? Không uổng công bố nuôi mày lớn

chừng đây!”

Ninh Ngọc Lâm lúng túng đặt hũ rượu xuống rồi nói:

“À thì, rượu này Lý Phong mua đấy chứ…”

Ninh Quốc Năng vừa nâng được ly rượu lên, lập tức

ngừng lại.

Ông đặt ly xuống bàn nghe “cạch” một cái, trầm giọng

mắng: “Trong nhà hết rượu rồi à? Hay là hết tiền mua

14:23 „1l 4G 8 ›

‹ Chương 51: Rượu thịt đề huề

rượu? Cứ nhât thiêt phải uông rượu của cậu ta?”

“Bố, A Phong biết bố thích uống rượu vàng nên cố ý

mua loại rượu ngâm hai mươi năm, nói rằng cua uống với

loại này vừa hợp, bố…” Ninh Thần vội vàng giải thích.

Ninh Quốc Năng đương nhiên biết rượu trong ly là

rượu thượng hạng, rượu ngon hay dở, ông chỉ cần ngửi

một cái đã biết rồi.

Nhưng rượu ngon đến mấy, chỉ cần là rượu Hoắc Khải

mang tới, ông không muốn uống nữa.

Chuyện hoa quả đã phải chịu ơn huệ thằng nhóc kia

thì thôi, bây giờ phải ăn cua cậu ta nấu, uống rượu vàng

cậu ta mua, mặt mũi của ông còn để vào đâu được?

Ninh Quốc Năng suy cho cùng vẫn là trưởng bối,

không thể bỏ bớt thể diện của bản thân được.

“Bố, làm sao mà bố cứ phải cố chấp như thế, thực ra

anh rễ…”

Ninh Ngọc Lâm mới nói được nửa chừng đã bị Đặng

Tuấn Mai kéo tay, bởi vì mặt mũi Ninh Quốc Năng càng lúc

càng sa sầm. Nếu cậu ta nói thêm vài câu nữa, e là ông

hất cả bàn ăn đi cũng chưa biết chừng.

Hôm nay là ngày đầu con gái về nhà mẹ sau mấy năm

trời, Đặng Tuấn Mai cũng không muốn khiến ngày hôm

nay quá khó coi.

“Thôi vậy, không uống thì không uống!”, Đặng Tuấn

Mai đành giảng hòa. Ninh Ngọc Lâm hiểu ý của bà, cũng không nhiều lời

thêm, chỉ bất giác liếc mắt về phía Ninh Thần.