Chế Tạo Hào Môn

Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen




Uống xong bát cháo, tình trạng váng vất đầu óc của

anh được cải thiện hẳn.

Chuyện khác không kể tới, chứ tài nghệ nấu nướng

của Đặng Tuấn Mai quả thực rất khá, chỉ với bát cháo này

đã khiến Hoắc Khải rất tán thưởng.

“Trước kia anh không thích ăn cháo mà, hôm nay lại

ăn hết cả bát to như thế, nể mặt mẹ quá!” Ninh Thần tỏ ra

rất hài lòng.

Hoắc Khải vừa thu dọn bát đũa vừa đáp: “Ấy là vì mẹ

nấu cháo ngon quá!”

Tuy rằng ấn tượng đối với con rể vẫn chưa thay đổi

hoàn toàn, nhưng có được câu nói dễ nghe này vẫn khiến

Đặng Tuấn Mai cười tít cả mắt: “Cứ để đó đi, lát nữa mẹ

rửa cho!”

“Dù sao con cũng không có việc gì làm, coi như vận

động sau bữa cơm thôi mà. Mẹ cứ giúp bố lo chuyện

buôn bán đi, con thấy khách khứa không ít đâu” Hoắc

Khải đáp.

Sau đó, anh cầm bát đũa đi vào bếp, tiếng nước chảy

từ bên trong nhanh chóng vọng ra.

Thấy Hoắc Khải ở trong bếp rửa bát xong còn cầm

khăn lên lau máy hút bụi, Đặng Tuấn Mai khẽ gật đầu rồi

thì thầm hỏi Ninh Thần: “Bây giờ thằng bé này ở nhà cũng

chăm chỉ thế này à?”

15:55 .i 4GÍ8 )›

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

“Cũng không khác gì đâu mẹ. Cơm nước mỗi ngày đều

do anh ấy nấu, con với Đường Đường cứ đợi ăn thôi”, Ninh

Thần gật đầu.

“Thế còn được, lãng tử biết hối cải, bao nhiêu tiền bạc

cũng không bì được!” Đặng Tuấn Mai ừm một tiếng rồi

liếc về phía Ninh Quốc Năng: “Nhưng cái tính ương ngạnh

của bố con chắc không thay đổi được trong một sớm một

chiều đâu”.

“Không sao, A Phong cũng nói với con rồi, anh ấy sẽ

dùng thời gian và hành động thực tế để chứng minh. Con

tin anh ấy!” Ninh Thần mỉm cười.

Đặng Tuấn Mai chăm chú nhìn cô, qua một lát, bà

bỗng bật cười: “Trông con bây giờ mới đẹp chứ, sau này

cũng phải cười nhiều vào, đừng suốt ngày ủ dột nữa. Có

chuyện gì thì về nhà nói với bố mẹ, đừng giữ kín trong

lòng một mình, biết chưa hả?”

“Con biết rồi, nhưng bây giờ con sống rất ổn!“ Ninh

Thần trả lời.

Cô nói “bây giờ” nghĩa là khoảng thời gian này, sự

thay đổi từ Hoắc Khải khiến cô cảm nhận được vẻ đẹp

của cuộc sống.

Tâm lý bất an sợ Hoắc Khải phục hồi trạng thái cũ

cũng tiêu tan đi rất nhiều, qua thêm một thời gian, có lẽ

cô sẽ hoàn toàn quen với thay đổi của anh.

Hoắc Khải bận rộn trong phòng bếp, hai mẹ con cô thì

15:55 .i 4GÍR )›

X Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

ngồi ở đây lặng lẽ nói vài chuyện gia đình.

Ninh Ngọc Lâm đứng trong cửa hàng giúp Ninh Quốc

Năng bán hoa quả, vừa tiễn được một vị khách thì trông

thấy Hoàng Kiệt Hảo bước tới.

“Ngọc Lâm!” Hoàng Kiệt Hảo chủ động chào hỏi.

“Anh ăn cơm chưa? Có ít quýt vừa nhập, ăn được lắm,

thử một quả nhé”, Ninh Ngọc Lâm và anh ta cũng được

coi như đồng nghiệp, cộng thêm trước kia cũng là hàng

xóm thân thiết nên nói năng cũng tùy ý hơn.

Hoàng Kiệt Hảo bắt được quả quýt mà cậu ta ném tới,

liếc mắt nhìn vào trong nhà, thấy Ninh Thần đang ngồi ở

đó là hai mắt anh ta sáng lên.

Ninh Ngọc Lâm thừa biết anh ta đến đây không chỉ vì

mình nên quay đầu hô lên: “Chị ơi, Hoàng Kiệt Hảo tới

thăm chị này!”

“Chớ nói bậy, anh đến mua hoa quả đấy chứ”, dường

như Hoàng Kiệt Hảo khá ngượng ngùng.

Ninh Thần từ trong nhà bước ra, nhìn thấy Hoàng Kiệt

Hảo nên giơ tay chào hỏi: “Chào nha, ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi, ăn rồi, cô thì sao?” Hoàng Kiệt Hảo luống

cuống đáp lời.

Đúng lúc này, Hoắc Khải cũng vừa lau tay vừa bước ra

khỏi phòng bếp, trông thấy Hoàng Kiệt Hảo, anh cũng

mỉm cười: “Xin chào!”

15:55 „li 4GÍ8

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

Nếu là trước kia chắc Hoàng Kiệt Hảo chẳng buồn để

tâm, nhưng hôm nay, hiếm hoi được một lần anh ta đáp

lại: “Trùng hợp ghê!”

Câu trả lời này hiển nhiên có vẻ khá lúng túng, dù sao

thì đây cũng là nhà bố vợ của Lý Phong, có gì đâu mà

trùng hợp.

Ninh Thần và Đặng Tuấn Mai, bao gồm cả Ninh Quốc

Năng, đều nhìn cả hai với vẻ ngạc nhiên.

Trước kia Hoàng Kiệt Hảo nhìn thấy Lý Phong chẳng

khác nào như nước với lửa, thậm chí đôi lúc anh ta còn

buông lời châm chọc nặng nề hơn cả Ninh Quốc Năng.

Thế mà hôm nay, thái độ của anh ta tuy không đến mức

nhiệt tình, nhưng đã khá hơn trước kia rất nhiều.

Ninh Ngọc Lâm nhìn ra được vẻ kinh ngạc của mọi

người nên cười ha hả ôm cổ Hoàng Kiệt Hảo: “Không phải

đã nói với mọi người rồi còn gì, sau này anh ấy sẽ là tổng

giám đốc cửa hàng Taobao của con! Chuyện này được

anh rể quyết định chắc như đỉnh đóng cột rồi nha!”

Ninh Quốc Năng và Đặng Tuấn Mai biết Ninh Ngọc

Lâm đã mở cửa hàng Taobao, cũng biết Hoàng Kiệt Hảo

đang theo chân con trai mình, nhưng chuyện này thì liên

quan gì tới Lý Phong?

Thế nào gọi là được quyết định như đỉnh đóng cột?

Thấy ánh mắt vừa nghỉ hoặc vừa tò mò của Ninh Thần,

Hoàng Kiệt Hảo lúng túng né khỏi cái quàng vai của Ninh

15:55 . 4GÍ8 )

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

Ngọc Lâm: “Đừng nghe cậu ta nói linh tỉnh, tôi ứng tuyển

dựa vào bản lĩnh của chính mình, liên quan gì đến thằng

nhóc này đâu!”

“Nói năng kiểu gì thế, trước kia anh nhìn thấy giao

diện Taobao do anh rể em làm cũng phục sát đất còn gì.

Có phải người ngoài đâu, sao phải ngại”, Ninh Ngọc Lâm

cười hi hi.

Ninh Quốc Năng ở bên cạnh nghe xong cũng sững sờ.

Trong đám trẻ con hàng xóm, Hoàng Kiệt Hảo là một

trong những đứa khiến ông hài lòng nhất.

Tuy gia cảnh bình thường, nhưng đối nhân xử thế rất

chân thành và thật thà, lại ham học hỏi.

Ninh Quốc Năng chưa từng nghĩ đến việc tìm một gia

đình phú quý nào đó để gả con gái. Dạng người như thế,

ông tự biết mình không thể với tới được. Nếu thực lực của

nhà mẹ đẻ không đủ, sau này con gái bị bắt nạt cũng đuối

lý.

Dạng thanh niên trẻ như Hoàng Kiệt Hảo được ông

thích hơn hẳn.

Hoàng Kiệt Hảo xuất sắc cả về học vấn lẫn nhân

phẩm, tính tình tích cực, cầu tiến, đây là điều ai cũng biết.

Xét về bản lĩnh cá nhân, anh ta không kém gì nhiều những

tỉnh anh trên tỉ vi, chỉ thiếu cơ hội thôi.

Vì thế, Hoàng Kiệt Hảo trước giờ tự nhận mình có tài

mà không gặp thời luôn tỏ ra khá kiêu ngạo trước mặt

15:55 . 4GÍ8 )

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

ngươi Khac.

Dạng mọt sách như Lý Phong là loại người bị anh ta

coi thường nhất, cộng thêm nguyên nhân đến từ Ninh

Thần khiến quan hệ của hai người tồi tệ hết chỗ nói, nhìn

nhau chướng mắt vô cùng.

Nói với nhau thêm một câu thôi là có thể trở mặt bất

cứ lúc nào.

Bây giờ Hoàng Kiệt Hảo có thể đáp lời khi Hoắc Khải

lên tiếng, đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Còn về việc giao diện Taobao mà Hoắc Khải làm có

thể khiến Hoàng Kiệt Hảo bái phục, chuyện này càng

thêm khó tin.

Hoàng Kiệt Hảo trước giờ kiêu ngạo, lại phải khâm

phục con mọt sách mà anh ta vẫn luôn khinh thường?

Ninh Quốc Năng không hỏi han gì, chỉ đứng trước

quầy thu ngân lặng lẽ quan sát, giả bộ không quan tâm.

Nhưng từ vành tai vểnh cao lên của ông là có thể nhìn

ra được, ông già cứng đầu cứng cổ này vẫn tò mò nhiều

chuyện lắm.

Hoàng Kiệt Hảo cảm thấy hơi bối rối, nhưng biểu hiện

của Hoắc Khải rất tự nhiên.

Anh bước tới, mỉm cười với Ninh Ngọc Lâm: “Có được

một kiện tướng đắc lực như vậy là may mắn của cậu ấy,

phải cùng nhau nỗ lực. Tôi tin hai người có thể tạo ra

thành tựu”.

15:56 . 4GÍE )›

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

“Đương nhiên rồi! Chúng em là cặp bài trùng ăn ý lắm

đấy!” Ninh Ngọc Lâm cười ha hả.

Hoàng Kiệt Hảo thoáng cảm thấy khó chịu. Giọng điệu

như người từng trải của Hoắc Khải giống hệt người lớn chỉ

điểm cho con cháu vậy, khiến anh ta thấy không thoải

mái.

Nhưng anh ta không hề nổi nóng. Giống như lời Ninh

Ngọc Lâm mới nói, Hoàng Kiệt Hảo thực sự bội phục vì

giao diện cửa hàng Taobao mà Hoắc Khải làm ra.

Từ bố cục trang web tới từng chỉ tiết đều đánh thẳng

vào lòng người. Bấm vào trang chủ sẽ muốn xem sản

phẩm, xem thông tin chỉ tiết của sản phẩm sẽ muốn mua.

Đến cả một chuyên gia có kinh nghiệm lâu năm trong

thương mại điện tử như anh ta mà còn thế thì nói gì đến

những người bình thường không có nhiều kinh nghiệm

mua sắm online.

Có thể tưởng tượng được, đợi khi công việc tuyên

truyền bắt đầu, chỉ với trang web như thế là đủ thu hút rất

nhiều người chốt đơn.

“Giao diện đó thực sự do anh tự làm à?”, Hoàng Kiệt

Hảo vẫn khá nghỉ ngờ.

“Đúng vậy, nhưng vẫn hơi sơ sài, còn nhiều chỗ có thể

tiếp tục cải tiến thêm”, Hoắc Khải khiêm tốn đáp.

Hoàng Kiệt Hảo là một người thẳng tính, nghe thấy

câu này bèn nói luôn: “Tôi cũng cảm thấy có thể cải tiến,

15:56 „ 4GÍE )›

< Chương 55: Vừa gặp mà như đã quen

ví dụ như phần phân loại ở góc bên trái truyền thống quá,

tên phân loại cũng chưa kết hợp với những yếu tố thịnh

hành hay điểm cạnh tranh cốt lõi của sản phẩm”.

“Tôi cũng chú ý tới điều này, nên trước đó đã để lại

sẵn một phần văn bản, dự tính sửa phần “tên phân loại”,

thêm một số từ khóa như “thông minh” hay “tiết kiệm

năng lượng”. Ngoài ra ở góc dưới của trang chủ còn định

thêm hình ảnh tuyên truyền tương ứng, tốt nhất là tìm

được một phòng thí nghiệm chính quy nào đó làm một

bản báo cáo”.

“Tôi cũng nghĩ như thế đấy!“ dường như bị chọt trúng

tim, Hoàng Kiệt Hảo có vẻ phấn khích hơn hẳn: “Không

chỉ có báo cáo của phòng thí nghiệm, còn cần sơ đồ quy

trình sản xuất, để khách hàng đích thân nhìn thấy mỗi một

sản phẩm được sản xuất ra như thế nào”.

“Điều này thì tôi chưa nghĩ tới, nhưng chỉ có sơ đồ quy

trình sản xuất là chưa đủ, thiếu độ tin cậy. Tốt nhất nên

quay video hoặc livestream sẽ đáng tin hơn”.

“Đúng rồi đúng rồi, livestream rất quan trọng luôn, có

thể phản ánh trực quan được tình hình chân thực của

công xưởng…”

Hai người cứ đứng trước cửa hàng hoa quả mà thảo

luận sôi nổi với nhau, thỉnh thoảng Ninh Ngọc Lâm sẽ

chen miệng được vài câu, mà đa phần cậu ta cũng chỉ

đứng nghe với vẻ mặt phấn khởi.

“Đúng rồi đúng rồi, livestream rất quan trọng luôn, có

thể phản ánh trực quan được tình hình chân thực của

công xưởng…”

Hai người cứ đứng trước cửa hàng hoa quả mà thảo

luận sôi nổi với nhau, thỉnh thoảng Ninh Ngọc Lâm sẽ

chen miệng được vài câu, mà đa phần cậu ta cũng chỉ

đứng nghe với vẻ mặt phấn khởi.

Còn hai vợ chồng Ninh Quốc Năng và Đặng Tuấn Mai

thì nhìn đến đờ dẫn.

Hoàng Kiệt Hảo có thể chào hỏi Hoắc Khải đã là kỳ

tích rồi, bây giờ hai người này còn nói chuyện ăn ý như

vậy, mà toàn nói những chủ đề rất chuyên nghiệp không

ai hiểu được.

Đặng Tuấn Mai không kiềm lòng được nên nhìn về

phía Ninh Thần, gương mặt lộ rõ vẻ ngờ vực: “Lý Phong

cũng biết làm kinh doanh à?”