Chế Tạo Hào Môn

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều




Thấy Ninh Quốc Năng đã đồng ý, Đặng Tuấn Mai

cũng suy nghĩ một chút, lại bị Ninh Thần khuyên nhủ,

nên bà cũng không phản đối nữa.

Dù sao thì những loại trái cây cao cấp đó cũng

không bán được, mà cứ để ở đó cũng chẳng để làm

gì.

Mặc dù hoạt động đã được quyết định, nhưng

đương nhiên không phải cứ nói xong thì liền có thể

làm ngay được.

Ít nhất cũng phải chuẩn bị những chậu trái cây tự

phục vụ, vì vậy đối với việc bày trí cửa hàng còn cần

phải có những điều chỉnh nhất định.

Hoắc Khải đã giúp bọn họ điều chỉnh cách bày trí

để mặt tiền của cửa hàng trở nên ngăn nắp và mới

mẻ, có thể thu hút người khác hơn.

Người mua trái cây đều có mối quan tâm không

nhỏ đến vấn đề vệ sinh, nếu như cửa hàng trông

không ngăn nắp sạch sẽ, chắc chắn họ sẽ không đến

mua hàng.

Khả năng bố trí mọi thứ của Hoắc Khải thì không

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

cần phải bàn, tất cả đều trở nên gọn gàng ngăn nắp,

dù là Đặng Tuấn Mai hay Ninh Thần, khi nhìn thấy cửa

hàng dường như đã hoàn toàn thay đổi, họ đều gật

đầu tỏ ý tán thành.

Phần còn lại thì phải chờ Đặng Tuấn Mai về rồi mới

nói tiếp.

Mải lo bận rộn làm việc, buổi trưa đã đến từ lúc

nào.

Đặng Tuấn Mai đi ra ngoài, không lâu sau thì bà

quay lại cửa hàng, dẫn theo một cặp vợ chồng cũng

trạc tuổi với bà.

“Ninh Thần, chào chú Hồ đi con”, Đặng Tuấn Mai

nhắc nhở.

Ninh Thần chủ động bước tới chào hỏi Hồ Kiến

Tân.

Hồ Kiến Tân là một người đàn ông trông có vẻ rất

thông minh, ông ta vui vẻ nói: “Con bé Ninh Thần này

mấy năm rồi không về thăm nhà đây? Nay về thì tốt

rồi, bố mẹ cháu ngày nào cũng nhắc về cháu, cháu

không thể gả cho người ấy thì không bao giờ về nhà,

có đúng không?”

Vừa nói, ông ta lại vừa nhìn về phía của Hoắc Khải,

rồi quay đầu lại hỏi Ninh Quốc Năng: “Ổ, đây là con rể

của anh sao? Tên là gì vậy?”

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

“Lý Phong”, Ninh Quốc Năng trả lời ông ta với một

giọng điệu có phần miễn cưỡng, rõ ràng là ông đặc

biệt không thích thừa nhận tư cách con rể của Lý

Phong trước mặt người khác.

“Ừm, cũng tốt”, Hồ Kiến Tân cười nói, cũng không

biết là được cái gì, tốt cái gì nữa.

Đặng Tuấn Mai đứng một bên nói: “Thời gian cũng

không còn sớm, hay là đi đến quán ăn trước đi. Lão

Hồ, con trai anh khi nào thì tới?”

“Chút nữa thì nó tan làm rồi”, Hồ Kiến Tân nói.

Đặng Tuấn Mai cũng không nói nhiều, lên lầu lấy ví

tiền, sau đó cùng Ninh Quốc Năng đóng cửa hàng.

Cả nhóm đi trên hai chiếc taxi đến địa điểm ăn

trưa.

Nơi họ đến là một nhà hàng không quá cao cấp,

nhưng được coi là một thương hiệu lâu đời ở địa

phương.

Sau khi xuống xe, Hồ Kiến Tân vỗ vỗ eo nói với

Ninh Quốc Năng: “Lớn tuổi rồi, eo cũng không hoạt

động tốt được, đi xe điện rất là mệt. Tử Hàng vẫn bảo

tôi đi thi bằng lái xe, nói cái gì mà hai năm nữa sẽ mua

cho tôi một chiếc ô tô để lái. Anh nói xem tôi đã lớn

đến cái tuổi này rồi còn đi học thi lấy bằng lái xe thì

không phải là lãng phí thời gian sao? Muốn đi đâu chơi

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

thì cứ bắt xe taxi mà đi, còn đỡ phải suy nghĩ tìm chỗ

đậu xe”.

Ninh Quốc Năng biết thừa ông ta đang nhân cơ

hội để thể hiện khả năng của con trai mình. So với hai

người con của ông, Ninh Ngọc Lâm đã đi làm được

mấy năm nhưng vẫn chưa tạo dựng được thành tựu

gì.

Còn Ninh Thần, từ sau khi kết hôn với Lý Phong,

gia đình gần như không thể ngẩng cao đầu với mọi

người vì cô.

Không có so sánh thì không có đau thương. Điều

này khiến cho Ninh Quốc Năng không nhịn được mà

phải quay sang trừng mắt một cái với Hoắc Khải.

Đặng Tuấn Mai sợ ông sẽ làm chuyện mất mặt,

liền nói nhanh phụ họa với Hồ Kiến Tân: “Tử Hàng quả

thật không tệ, có bản lĩnh lại còn hiếu thuận, lão Hồ,

nửa đời sau của ông chỉ cần ngồi nhà hưởng phúc mà

thôi”.

“Không không, anh chị cũng như vậy, Ngọc Lâm

nhà anh chị cũng ngày ngày bận bịu công việc mà”.

“Nó sao?” Ninh Quốc Năng khịt mũi nói: “Cả ngày

bận rộn, cũng không biết có được cái trò trống gì

không”.

Ninh Thần vừa nghe người lớn nói chuyện, vừa len

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

lén liếc mắt nhìn Hoắc Khải. Thấy hắn sắc mặt của

anh không thay đổi, cô cũng không lên tiếng.

Bọn họ chọn một gian trong nhà hàng để ngồi,

Ninh Quốc Năng lấy thực đơn từ người phục vụ và nói

với Hồ Kiến Tân: “Anh chọn món đi”.

“Mọi người gọi món đi, tôi thì ăn cái gì cũng được.

Tử Hàng mỗi khi rảnh rỗi thường thích lướt mạng mua

một số loại hải sản hay đồ ăn vặt nhập khẩu. Anh

cũng biết đấy, giới trẻ hiện nay thích mua mấy thứ độc

lạ và đắt đỏ. Có điều, tôi mỗi ngày chỉ muốn ăn rau

xào, củ cải muối,… thanh đạm một chút”. Hồ Kiến Tân

nói.

“Vậy trước tiên chúng ta cứ gọi mấy món đơn

giản, nấm xào rau xanh, củ sen xào thì sao?”. Ninh

Quốc Năng hỏi.

“Được, ăn cái gì cũng được. Chúng ta cũng đâu

phải là người ngoài, nhường qua nhường lại làm gì

chứ”, Hồ Kiến Tân xua tay, tỏ ý bảo ông Ninh Quốc

Năng muốn chọn thế nào thì ông ta cũng đồng ý.

Vợ của ông ta, bà Lý Mỹ Lan đang ngồi bên cạnh

của Ninh Thần, hỏi cô: “Con gái của cháu đang học

mẫu giáo hay học tiểu học rồi?”

“Bé nó học lớp hai rồi ạ”, Ninh Thần đáp.

“Nhanh như vậy rồi sao, bình thường thì ai đưa

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

đón cô bé?”, Lý Mỹ Lan lại hỏi.

“Thường thì cháu sẽ đón bé nhiều hơn, Lý Phong

còn bận rộn nhiều công việc”

Lý Mỹ Lan liếc nhìn Lý Phong, mặc dù bà ta không

có biểu hiện gì khác lạ, nhưng cái nhìn thoáng qua

này cũng cho thấy rõ ràng rằng bà ta không tin vào

câu trả lời của Ninh Thần.

Ai mà chẳng biết Lý Phong này là một tên mọt

sách, không bao giờ ra khỏi nhà để tiếp xúc với người

ngoài, đi xe điện còn té lên té xuống, cũng chính là

một tên ngu ngốc.

Một người đàn ông như vậy thì làm gì có công việc

để mà bận rộn, sao có thể làm nên trò trống gì được?

Tuy nhiên bà ta và Đặng Tuấn Mai có mối quan hệ

rất tốt, nên bà ta sẽ không tự nhiên nói ra mấy cái

nhận xét phiền phức này. Bà ta chỉ nói: “Có việc để

bận rộn cũng tốt. Mấy đứa sắp dỡ nhà và chuyển đi

nơi khác rồi, khi ấy cứ để Tử Hàng giúp mấy đứa chọn

một căn nhà tốt hơn căn nhà hiện tại. Có điều là có

thể sẽ phải bù thêm nhiều tiền để mua nhà mới,

khoảng hai ba trăm ngàn, trong nhà có đủ tiền

không?”

Nghe bà ta hỏi câu này, Ninh Thần có phần hơi

lúng túng. Cô không muốn nói dối, nhưng nếu nói thật

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

ra là trong nhà không có đủ tiền thì cũng rất xấu hổ.

Ninh Quốc Năng trong lòng cảm thấy ngột ngạt,

liền lên tiếng: “Nó không có đủ, thì tôi vẫn có tiền

đây”.

Hồ Kiến Tân lắc đầu nói: “Lão Ninh, không phải là

tôi nói anh chứ, bây giờ áp lực cạnh tranh của xã hội

rất lớn, anh không thể lúc nào cũng bảo bọc con cái

của mình được. Anh phải để chúng tự học cách chịu

đựng áp lực, để chúng tự lớn lên. Giống như Tử Hàng

nhà tôi, từ khi học đại học, mỗi tháng tôi chỉ cho nó

hai trăm tệ tiền ăn. Muốn mua quần áo, muốn mua

máy tính gì đó thì tự mình đi xin việc phục vụ hay rửa

bát cho người khác để kiếm tiền! Người trẻ mà không

có trải nghiệm thì tương lai làm sao mà thành công

được”.

Ninh Quốc Năng càng nghe lại càng cảm thấy khó

chịu, vợ chồng ông chỉ cho con trai hai trăm tệ còn

còn không phải vì nghèo quá hay sao! Ngoại trừ căn

nhà hai phòng, mỗi tháng chỉ tiêu tất cả đều chỉ dựa

vào đồng lương hơn một ngàn tệ thì đào đâu ra tiền

mà cho thêm con trai.

Cứ mở miệng ra là Tử Hàng của chúng tôi thế này,

Tử Hàng của chúng tôi thế kia, đây chính là điều khiến

cho Ninh Quốc Năng bực mình nhất.

Tại sao mọi người đều thích khen ngợi con của

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

mình trước mặt ông kia chứ?

Còn không phải là do Ninh Thần kết hôn với một

đứa rác rưởi, lại còn nghĩ là bản thân rất giỏi hay sao?

Hoặc là nói, nếu như Lý Phong không quá vô dụng

như vậy, thì ông cũng sẽ không bị người khác làm

nhục đến mức này.

Vậy nên cuối cùng Ninh Quốc Năng đã trút hết mọi

tức giận lên người của Hoắc Khải.

“Anh còn ngẩn người ngồi ở đó làm gì, không biết

rót nước cho chú Hồ và dì Lý sao hả! Sao cứ đực ra

như khúc gỗ vậy!” Ninh Quốc Năng nghiêm nghị nói.

Hoắc Khải không hề để bụng, ngay lập tức đứng

dậy, cầm ấm trà lên rót trà cho Hồ Kiến Tân và Lý Mỹ

Lan.

“Được rồi, được rồi, rất tốt”, Hồ Kiến Tân nhận lấy

tách trà, mỉm cười nhìn Lý Phong rồi nói: “Cháu đã đi

làm rồi phải không? Một tháng cháu kiếm được bao

nhiêu tiền?”

“Cũng không nhiều, đủ dùng thôi ạ” Hoắc Khải

khiêm tốn đáp.

Lương tháng của anh ở công ty của nhà họ Cơ

thật ra vẫn rất tốt, khi còn là tài xế thì lương cơ bản

mỗi tháng là bảy ngàn, bây giờ anh đã lên chức trợ lý

tổng giám đốc, lương cơ bản mỗi tháng đã lên đến

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

mức mười bốn ngàn.

Ngoài ra còn có trợ cấp đi lại, trợ cấp sức khỏe,

thực phẩm bổ sung và những thứ tương tự.

Cộng tới cộng lui bảy tám phần lương thưởng, thì

số tiền một tháng Hoắc Khải kiếm được không dưới

mười sáu ngàn.

Vẫn còn tiền thưởng cuối năm, đó lại là chuyện

khác.

“Đủ dùng là không được rồi, người trẻ tuổi không

thể dễ dàng thỏa mãn như vậy” Hồ Kiến Tân lắc đầu

nói: “Giống như Tử Hàng nhà chúng tôi, làm trong lĩnh

vực bất động sản, mỗi ngày giới thiệu khách hàng đi

khắp nơi, có thể nhận được hơn hai mươi ngàn tệ tiền

hoa hồng hàng tháng. Nhưng nó vẫn không hài lòng

với điều này, tháng nào cũng là quán quân doanh số

của công ty, kiếm được mấy chục ngàn mỗi tháng, mà

vẫn luôn hướng đến mục tiêu đạt được mức tiền hoa

hồng cao hơn. Không phải tôi khen nó, nhưng Tử

Hàng nhà chúng tôi thật sự rất có chí tiến thủ. Lý

Phong à, hai đứa tuổi tác cũng gần nhau, cháu vẫn

nên học hỏi từ nó. Ninh Thần hồi đó là hoa khôi của

khu này, người đến cầu hôn con bé xếp hàng dày đặc

ở cửa hàng của lão Ninh. Bây giờ con bé đã gả cho

cháu, cháu nhất định phải cho con bé một cuộc sống

tốt mới được!”

Chương 73: Cháu phải học hỏi nhiều

Hồ Kiến Tân luôn so sánh con trai mình là Hồ Tử

Hàng với Hoắc Khải, điều này khiến cho Ninh Thần

không mấy thích thú.

Điều quan trọng nhất là cô không hề cho rằng

thực lực của Hồ Tử Hàng cao hơn Hoắc Khải.

Bất kể là khả năng kiếm tiền hay chí cầu tiến, Hoắc

Khải bây giờ cũng đang làm rất tốt.

Cô không nhịn được mà thốt lên: “Chú Hồ, Lý

Phong rất tốt. Gần đây anh ấy mở có mở một cửa

hàng trên Taobao cho cháu, cũng kiếm được rất nhiều

tiền”

“Cửa hàng trên Taobao à? Có ích lợi gì đâu, mỗi

tháng kiếm được hai ngàn tệ hay sao? Hiện tại có quá

nhiều người làm việc này, chú có biết một người hàng

xóm là lão Lục, con gái của ông ta không có việc làm,

ở nhà chăm con, cũng đã mở một cửa hàng trên

Taobao. Kiếm được một ngàn tệ mỗi tháng mà phải

làm đến kiệt sức, số tiền đó còn chẳng đủ để làm gì”,

Hồ Kiến Tân có vẻ như biết rất rõ điều đó.