Chế Tạo Hào Môn

Chương 79: Đên thành phổ




Tất cả đều thấy thương xót cho người phụ nữ này,

nhưng chẳng có ai muốn giúp đỡ cô ấy.

Khiến bản thân mình sống ổn định qua ngày thôi

đã chẳng dễ dàng gì rồi.

Hoắc Khải cũng không nghĩ quá nhiều. Với anh, Cố

Phi Dương chỉ là mẹ của bạn cùng lớp với Đường

Đường. Lúc trước anh giúp cô ấy cũng chỉ vì mối quan

hệ đó.

Trong chuyện nhà khác thì Hoắc Khải không có

quyền, cũng không có nghĩa vụ.

Nhưng anh cũng có chút thương xót Nhạc Văn

Văn, từ nhỏ cô bé đã thiếu tình thương của bố nên

tính cách hết sức hướng nội.

Trong lớp, trừ Đường Đường và Phương Minh ra

thì hầu như cô bé không có ai chơi cùng.

Giờ ông bà nội ép mẹ cô bé dọn đi, chắc hẳn cô

bé sẽ tổn thương càng nhiều.

Nhưng nghĩ lại bản thân, mặc dù nhìn thì có vẻ

bình thường, nhưng trên thực tế thì nỗi khổ anh phải

chịu cũng chẳng kém gì Cố Phi Dương.

Thậm chí cho đến giờ, Hoắc Khải cũng không biết

là kẻ nào đã hại anh, tình hình nhà họ Hoắc cụ thể ra

sao anh cũng không rõ.

Gần đây Hoắc Khải có tìm đọc tin tức về nhà họ

Hoắc, trông thì có vẻ rất bình thường, cái kẻ đóng giả

thân phận của anh chỉ lộ mặt ở khách sạn của tập

đoàn Minh Châu một lần duy nhất liền mất hút.

Bên ngoài càng tỏ ra bình tĩnh bao nhiêu thì trong

lòng anh lại bất an bấy nhiêu.

Đối phương còn chuẩn bị xong cả thế thân, tức là

mưu đồ rất lớn. Một gia tộc nằm ở top 3 trong nước,

đủ để người ta có can đảm đi mạo hiểm bằng mọi

cách!

Một đêm qua đi, Hoắc Khải ngủ không ngon chút

nào. Lúc nằm mơ anh còn mơ thấy cả căn nhà của

nhà họ Hoắc bị người ta thiêu đốt.

Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, đến Ninh Thần cũng

thấy sắc mặc anh không tốt, bèn ân cần hỏi: “Anh ngủ

không ngon sao?”

“Cũng được, anh chỉ đang suy nghĩ chuyện đàm

phán của Hiệp hội Thương Mại hơi nhiều một chút

thôi”, Hoắc Khải đáp.

Áp lực trong lòng không thể kể cho ai, chỉ đành tự

mình chịu đựng.

Cũng may tâm lý anh đủ mạnh, nếu là người khác

thì chắc đã phát điên từ lâu rồi.

Ninh Thần cũng không hỏi nhiều, cô biết dạo gần

đây Hoắc Khải bận rộn vì chuyện công ty, nên chỉ dặn

dò: “Công việc rất quan trọng, nhưng cũng phải chăm

sóc tốt cho bản thân mình. Anh đừng quên là gia đình

này không chỉ có một mình anh”.

Nhìn Ninh Thần tràn đầy quan tâm, trong lòng

Hoắc Khải như chảy một dòng nước ấm.

Cho dù biết bản thân cũng chỉ là hàng giả rơi từ

trên trời xuống, nhưng anh cũng cảm nhận được sự

ấm áp trong căn nhà này.

Mà đây chính là động lực để anh nỗ lực tiến về

phía trước sau khi sống lại.

Đúng tám giờ, chiếc Maybach của Ninh Thần đã

xuất hiện trước cửa nhà.

Hai người cùng đến sân bay, cuộc đàm phán Hiệp

hội Thương Mại tỉnh tổ chức lúc hai giờ chiều, kéo dài

bốn tiếng. Đến sáu giờ tối thì cử hành dạ tiệc.

Sở dĩ lựa chọn thời gian này là vì những người kia

rất hy vọng biến Hiệp hội Thương Mại trở nên cao

cấp, sang trọng, nên mỗi lần đàm phán đều học tập

nước ngoài mà tổ chức dạ tiệc tự chọn gì đó.

Vừa ăn vừa nói chuyện, thỉnh thoảng uống mấy

ngụm rượu vang, cả chủ cả khách cùng vui.

Cơ Hương Ngưng mấy ngày nay chắc cũng ngủ

không ngon, vành mắt hơi thâm. Trên đường đến sân

bay, cô ấy vẫn còn đang bàn kế hoạch chiến lược với

Hoắc Khải.

Khi máy bay cất cánh thì liền vội vàng lấy laptop ra

chỉnh sửa các chỉ tiết đã bàn luận trên đường.

Hoắc Khải thấy được sự mệt mỏi của cô ấy, liền

cầm laptop lên nói: “Cô nghỉ chút đi, để tôi sửa cho.

Đừng quên cô là đại biểu của Hiệp hội Thương Mại

đấy. Đến lúc ấy nếu để người ta thấy tinh thần cô

không ổn thì sẽ để lại ấn tượng đầu không tốt đâu”.

Cơ Hương Ngưng không từ chối. Cô tin tưởng

tuyệt đối về năng lực làm việc của Hoắc Khải, liền gật

đầu nói: “Vậy phiền anh, tôi nghỉ nửa tiếng là sẽ ổn

ngay”.

Nói xong, cô ấy chỉnh lại ghế ngồi, dựa vào đó rồi

nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hoắc Khải lấy chăn ra rồi nhẹ nhàng đắp cho cô

ấy.

Dù là đang ngủ nhưng Cơ Hương Ngưng vẫn chau

mày rất chặt, chứng tỏ trong lòng cô phải chịu đựng

áp lực rất lớn.

Điều hành văn phòng chi nhánh không hề dễ dàng

như trong tưởng tượng. Cơ Xương Minh bây giờ

không làm chuyện gì hết, tất cả mọi việc lớn nhỏ đều

đổ dồn lên một mình Cơ Hương Ngưng.

Mà cô ấy lại là một người không dễ dàng chịu

thua. Bất kể phải gồng gánh bao nhiêu trọng trách thì

cũng sẽ dung cảm tiến về phía trước.

Về điểm này, hình mẫu con gái cưng như Ninh

Thần thật sự không bằng được cô ấy.

Khẽ vén mấy sợi tóc trên mặt cô ấy ra, Hoắc Khải

bắt đầu đánh chữ trên laptop.

Kế hoạch chiến lược của công ty đều do anh và Cơ

Hương Ngưng cùng nhau lập nên, có rất nhiều chỉ tiết

cần thời gian để suy nghĩ, và có thay đổi tương ứng.

Hai tiếng sau, máy bay hạ cánh. Lúc này, Hoắc

Khải mới đóng laptop lại rồi gọi Cơ Hương Ngưng dậy.

Vốn nói là chỉ ngủ nửa tiếng, kết quả vừa mở mắt

ra thì máy bay đã hạ cánh rồi. Cơ Hương Ngưng

không khỏi oán giận nói: “Sao anh lại không gọi tôi

dậy?”

Hoắc Khải cười đáp: “Thấy cô ngủ ngon như vậy

nên tôi muốn để cô ngủ thêm chút nữa. Vả lại, chúng

ta cũng đã bàn xong kế hoạch rồi, ai mà chả biết đánh

máy chứ”.

Cơ Hương Ngưng biết Hoắc Khải đang quan tâm

mình, cũng không nói gì nhiều mà ánh mắt nhìn Hoắc

Khải có chút kỳ quái, như đang tìm hiểu anh lại từ đầu

vậy.

“Sao cô lại nhìn tôi với ánh mắt đó?” Hoắc Khải

hỏi.

“Không có gì”. Cơ Hương Ngưng lắc đầu, không

giải thích gì.

Hoắc Khải biết chắc là có liên quan đến bí mật

trong lòng cô ấy nên cũng không hỏi tiếp nữa.

Ra khỏi sân bay, Hoắc Khải đã thấy Hạ Hoằng Viễn

đứng vẫy tay với mình từ xa.

Sau khi đi tới, Cơ Hương Ngưng vừa mừng vừa sợ,

bói: “Lại làm phiền phó hội trưởng Hạ tự mình tới đón,

tôi áy náy quá”.

“Sao lại nói vậy chứ, tôi đã chọn cô làm đại diện

của Hiệp hội Thương Mại mà. Lần đầu tham gia đàm

phán thì tôi đón tiếp cô là đúng rồi”, Hạ Hoằng Viễn

cười khà khà nói, rồi lại nhìn sang Hoắc Khải và vươn

tay ra: “Cậu Lý, đã lâu không gặp, hoa quả của tôi ăn

được chứ?”

“Ngon vô cùng” Hoắc Khải mỉm cười đáp: “Mà

bán cũng rất chạy nữa”.

Hạ Hoằng Viễn cười lớn. Ông ấy đã chán nghe

những lời nịnh nọt tầm thường rồi. Hoắc Khải thì lại

Chương 79: Đến thành phố

khác, không giả tạo, không làm màu, lại khiến cho ông

cảm thấy mới mẻ.

“Đi, lên xe, còn lâu mới tới giờ họp, tôi sẽ đưa hai

người đến chỗ nghỉ trước” Hạ Hoằng Viễn nói.

Thành phố là địa bàn của Hạ Hoằng Viễn, ông ấy

lại là người trọng dụng mình, nên Cơ Hương Ngưng

cũng chẳng có ý kiến gì.

Một tiếng sau, chiếc MVP dừng trước cửa một

khách sạn năm sao nào đó.

Nơi ở là do Hiệp hội Thương Mại phục trách sắp

xếp. Dẫu sao hội viên mỗi năm đều phải nộp một

khoản phí là gần hai trăm ngàn, mà đều là những

người có mặt mũi nên chút tiền này cũng không thấm

vào đâu.

Không biết có phải là cân nhắc đến việc Hoắc Khải

và Cơ Hương Ngưng đến từ cùng một công ty hay

không mà Hiệp hội Thương Mại đã đặt cho bọn họ

một căn ba phòng ngủ, ở một đêm hết sáu ngàn tám

trăm đồng.

“Nếu như hai người thấy không tiện thì có thể thay

đổi tạm thời được”, Hạ Hoằng Viễn săn sóc nói.

“Không có gì không tiện hết, ra ngoài nên chúng

tôi cũng không yêu cầu quá khắt khe gì”, Cơ Hương

Ngưng chủ động nói.

Cô ấy nghĩ thoáng thì Hoắc Khải dĩ nhiên cũng vậy.

Dù sao ba phòng ngủ độc lập cùng hai phòng vệ sinh

riêng lẻ cũng có thể đảm bảo được sự riêng tư của

mỗi người rồi.

Sau khi cất hành lý vào phòng, ba người ngồi trên

sô pha ở phòng khách trò chuyện một hồi, rồi Hạ

Hoằng Viễn lại dẫn bọn họ đi xuống nhà ăn tự chọn ở

dưới tầng để ăn cơm.

Không thể không nói, cách tiếp khách của Hạ

Hoằng Viễn thật sự rất đáng khen ngợi.

Tất cả đều được sắp xếp thỏa đáng, không gì có

thể chê được.

Lúc ăn cơm, Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải mới

biết được dạ tiệc và cuộc đàm phán Hiệp hội Thương

Mại cũng sẽ đều tổ chức ở khách sạn năm sao này.

Khách sạn này là tài sản dưới danh nghĩa của một

thành viên trong Hiệp hội Thương Mại, cũng coi như

là chăm sóc người mình, dù sao thì nước phù sa

không chảy ruộng ngoài mà.

Cơm nước trò chuyện xong xuôi thì cũng đã đến

thời gian đàm phán. Hạ Hoằng Viễn lúc này mới dẫn

hai người đến phòng họp.

Phòng họp ở tầng ba, rộng gần hai trăm mét

vuông, có thể chứa được trên trăm người.

Máy chiếu, micro, âm thanh, các dụng cụ cơ bản

đều có cả.

Lúc ba người đi vào phòng họp, bên trong đã có

không ít người ngồi, bọn họ cũng quay lại nhìn ra.

Có vài người đơn thuần là tò mò, muốn nhìn dáng

dấp của thành viên mới ra sao.

Cũng có người mang theo mục đích riêng, vừa

nhìn là con ngươi đã láo liên, không biết đang có ý

định gì.

Có người thì trực tiếp lộ vẻ khinh thường, văn

phòng chỉ nhánh của nhà họ Cơ cũng không dọa

được tất cả mọi người.

Văn phòng chỉ nhánh thì cũng chỉ là văn phòng chỉ

nhánh mà thôi, giống như học trò không thể đại diện

cho thầy, thần tử không thể đại diện cho vua vậy.

Già trẻ gái trai, tất cả mọi người đều đồng loại nhìn

sang, Cơ Hương Ngưng rất áp lực.

Cũng may có Hoắc Khải bên cạnh. Thấy cảnh này,

Hoắc Khải không khỏi cười nói: “Xem ra Hiệp hội

Thương Mại đông thật nhỉ. Nhiều người như vậy, có

cảm giác như đang đi thảm đỏ ấy”.

Lời của anh đưa tới mấy tiếng cười thiện ý, cũng

giống như cái van xì cảm xúc ra, khiến áp lực trong

lòng Cơ Hương Ngưng giảm di rất nhiều.