Chế Tạo Hào Môn

Chương 83: Quân tử báo thù




“Điều tôi muốn nói rất đơn giản thôi. Theo như

thông tin mà tôi nhận được, sở dĩ việc thu mua công

ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao thất bại, không phải vì bên

đầu tư nước ngoài rút đi mà không rõ lý do, mà vì mục

đích thực sự của họ không phải là thu mua cả công ty.

Tiếng tăm của công ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao trong

ngành, mọi người biết rất rõ, lợi ích của công xưởng

về cơ bản đến từ việc bóc lột các doanh nghiệp nhỏ,

sức cạnh tranh của bản thân sản phẩm vô cùng kém.

Cho nên, công ty đầu tư nước ngoài thu mua để lấy

danh tiếng, trên thực tế chỉ mượn cơ hội này để tiếp

xúc với vài nhân viên kỹ thuật nòng cốt nhất của công

xưởng. Họ bỏ ra một số tiền lớn để lôi kéo mấy nhân

viên kỹ thuật này, sau đó bỏ chạy. Mà công ty kỹ thuật

hóa học Lộ Dao mất đi nhân viên kỹ thuật trọng tâm

rồi nhưng tổng giám đốc Tang không lôi kéo được bất

kỳ ai có thể thay thế, hay nói cách khác, anh ta không

có dự định bỏ tiền ra mời người khác. Vì vậy nên sản

phẩm hiện tại của công ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao đã

tụt hậu so với thị trường ba năm rồi”.

“Cậu, cậu nói nhăng nói cuội gì thế! Cậu đang

phạm phải tội phỉ báng!”, mặt mũi Tang Thu Dương

xanh lét.

“Có phải tội phỉ báng không, tổng giám đốc Tang

và tôi biết rõ lắm nha”, sắc mặt Hoắc Khải hoàn toàn

bình tĩnh: “Ngành kỹ thuật hóa học mỗi ngày một đổi

khác, năm nào cũng đổi mới. Mà ba năm nay, trùng

hợp lại là khoảng thời gian ngành kỹ thuật hóa học có

bước phát triển nhảy vọt. Sản phẩm của công ty Lộ

Dao không theo kịp thời đại, tiếng tăm cũng không

tốt, dẫn đến nhiều khách hàng lớn nhỏ trước đó đều

quay đầu chuyển sang nơi khác. Báo cáo tài vụ năm

ngoái cho thấy lợi nhuận tăng trưởng 10%, nhưng

được đánh đổi bằng việc bán đi ít nhất ba công

xưởng. Không biết tổng giám đốc Tang còn bao nhiêu

công xưởng hóa học có thể bán được? Nếu tôi nhớ

không nhầm, hình như nửa cuối năm nay thì khoản

vay của công xưởng hóa học cũng đáo hạn. Đến lúc

đó công ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao với khoản nợ lên

đến 70% sẽ vượt qua cửa ải khó khăn này như thế nào

đây?”

Cùng với lời nói của Hoắc Khải, tất cả mọi người

đều nhìn về Tang Thu Dương.

Trên gương mặt có tuổi của một người chẳng mấy

khi phát biểu trong cuộc họp thường niên như Khang

Chính Tín cũng tỏ ra nghiêm túc hơn vài phần.

“Tổng giám đốc Tang, lời mà cậu Lý vừa nói có

phải thật không?”, Khang Chính Tín hỏi.

Âm lượng của ông ấy không quá to, nhưng giọng

nói rất mạnh mẽ, dù sao Hiệp hội Thương mại này do

một tay ông ấy sáng lập nên uy danh cực kỳ cao.

Cho dù là dạng sẵn sàng phun nước bọt phì phì

vào mặt người khác khi không vừa ý như Hoàng

Nguyên Cửu cũng phải ngoan ngoãn trước mặt ông

ấy.

Mặt mũi Tang Thu Dương lúc thì xanh lét, lúc thì

tái mét.

Nhân viên kỹ thuật nòng cốt của công xưởng đã

âm thầm bị lôi kéo đi mất trong vụ thu mua ba năm

trước. Chuyện này hắn ta vẫn luôn giữ bí mật, cho dù

nói với người trong nội bộ cũng chỉ nói rằng đã thành

lập phòng nghiên cứu chuyên biệt, để mấy nhân viên

kỹ thuật kia tới đó nghiên cứu chuyên sâu.

Tình hình thực tế thế nào, chỉ có Tang Thu Dương

biết.

Hắn ta thực sự không biết làm sao Hoắc Khải biết

được việc này.

Mà bây giờ đã không phải lúc truy cứu việc Hoắc

Khải có phạm tội gián điệp thương mại hay không, vì

Khang Chính Tín mở miệng hỏi chứng tỏ ý nghĩa đã

khác rồi.

Để có thể sử dụng nguồn tài nguyên của nhau ở

mức cao nhất, Hiệp hội Thương mại luôn thu hút

những thành viên có khả năng phát triển lớn.

Nếu có một ngày Hiệp hội Thương mại phát hiện

ra công ty của bạn “không ổn”, đang kéo tụt đà phát

triển của mọi người một cách nghiêm trọng, rất có

khả năng sẽ đá bạn ra ngoài.

Có lẽ điều này trông rất tàn nhẫn, nhưng thương

trường là vậy, lúc tốt đẹp thì có thể xét tới tình người.

Lúc không còn tốt đẹp nữa thì chỉ như người lạ,

mỉm cười mà lướt qua.

Huống hồ tiếng tăm của công ty kỹ thuật hóa học

Lộ Dao thực sự rất kém, nếu tình hình tài sản của

công ty thực sự tệ hại như những gì Hoắc Khải nói,

cũng là một đả kích với danh tiếng của Hiệp hội

Thương mại.

Đến lúc đó người ta sẽ bảo, gia nhập vào Hiệp hội

Thương mại có tác dụng quái gì đâu, nếu phải phá sản

thì vẫn phá sản như thường?

Thế nên Khang Chính Tín mới chủ động hỏi.

Nếu đây là sự thật, vậy thì không cần nghi ngờ, kết

cục duy nhất chờ đợi Tang Thu Dương chính là bị đá

ra khỏi hiệp hội.

Vậy nên, Tang Thu Dương đang lâm vào tình cảnh

giống hệt Cơ Hương Ngưng lúc trước.

Nên nói dối, hay nên thừa nhận?

Hắn ta do dự, run rẩy, nhưng Hoắc Khải không cho

hắn ta quá nhiều thời gian để im lặng: “Tổng giám đốc

Tang cũng từng nói, im lặng là vàng, cũng có thể hiểu

là ngầm thừa nhận. Vậy thì vấn đề đặt ra là, chúng tôi

nên lựa chọn cách giải thích nào đây?”

Đám đông nhìn Hoắc Khải với vẻ mặt quái gở.

Tang Thu Dương thực sự từng nói câu này, chỉ không

ngờ, ba tiếng rưỡi sau, lại bị Hoắc Khải đóng gói

nguyên đai nguyên kiện trả về cho chính chủ.

Giống như Cơ Hương Ngưng lúc đó vậy, đám đông

cũng nhìn ra được, Hoắc Khải nói không sai.

Biểu hiện của Tang Thu Dương cũng chứng minh

tình hình thực tế của công ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao

rất nguy hiểm.

Nhưng anh chỉ là một trợ lý, nhắm vào một ông

tổng như thế, hình như hơi quá giới hạn rồi.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng không muốn ai đứng

ra nói đỡ cho Tang Thu Dương vì điều này.

Thư ký vượt quá giới hạn nhắm vào một ông tổng,

họ không biết anh được Cơ Hương Ngưng ủy thác,

hay là người của công ty con nhà họ Cơ tính tình nóng

nảy, ăn miếng trả miếng.

Nhưng tình hình của Tang Thu Dương còn nghiêm

trọng hơn.

Khang Chính Tín cũng nhìn ra được đáp án, không

cần Tang Thu Dương trả lời điều gì, ông ấy đã quay

đầu nói với một người đàn ông khác: “Phó hội trưởng

Trịnh, về chuyện này, ông theo tôi vào đây một lát!”

Trịnh Hạo Nhiên gật đầu, ông ấy không phải ông

chủ của doanh nghiệp sản xuất chế tạo nào, mà là

ông chủ của một văn phòng luật sư kinh tế lớn nhất

trong tỉnh.

Phần lớn vấn đề về pháp luật và kế toán của hiệp

hội tìm đến ông ấy để nhờ giúp đỡ.

Khang Chính Tín mời ông ấy vào trong, nói thẳng

ra là để ông ấy đi điều tra tình hình cụ thể của công ty

kỹ thuật hóa học Lộ Dao.

Nếu tình hình đúng như lời Hoắc Khải nói, vậy thì

không cần nói cũng biết hậu quả.

Mặt mũi Tang Thu Dương càng thêm tái nhợt, hắn

ta không còn nghiến răng nghiến lợi với Hoắc Khải mà

nhìn Khang Chính Tín với vẻ khổ sở: “Hội trưởng,

chuyện này tôi cũng có nỗi khổ riêng, ông nghe tôi

giải thích…”

“Ông có thể nói nỗi khổ riêng với Phó hội trưởng

Trịnh. Tôi lớn tuổi rồi, không đủ tinh lực, cần phải nghỉ

ngơi”. Khang Chính Tín nói rồi đi thẳng về phía trước.

Lúc ngang qua người Hoắc Khải, ông dừng lại.

Cơ Hương Ngưng thoáng do dự, nhưng vẫn bước

lên một bước, chắn tầm nhìn của Khang Chính Tín

hướng về Hoắc Khải.

Ánh mắt rơi xuống người Cơ Hương Ngưng, biểu

cảm trên mặt Khang Chính Tín không thay đổi quá

nhiều, ông chỉ điểm đạm nói một câu: “Người trẻ tuổi

thường hay nóng tính, có thể hiểu được, nhưng đừng

quên lời mình nói – Hiệp hội Thương mại, là một nơi

cần đoàn kết!”

“Cảm ơn hội trưởng đã chỉ điểm, chúng tôi sẽ ghi

nhớ”, Cơ Hương Ngưng đáp lại rất lịch sự.

Khang Chính Tín cũng không nói gì thêm, được Hạ

Hoằng Viễn đỡ khỏi phòng họp.

Trước khi đi, Hạ Hoằng Viễn ngoái đầu liếc nhìn Cơ

Hương Ngưng và Hoắc Khải, ông ấy cười cười rồi mới

đi cùng Khang Chính Tín.

Nếu Hạ Hoằng Viễn vẫn còn cười được chứng tỏ

sự việc không quá nghiêm trọng.

Những lời Khang Chính Tín vừa nói có lẽ vì thấy

đại diện của công ty con nhà họ Cơ vừa mới tới đã đá

bay một thành viên có thâm niên thì “chơi trội” quá,

ông ấy làm hội trưởng, đáng lý ra cũng nên kiểm lại.

Suy nghĩ của những người khác ít nhiều gì cũng

thay đổi. Trước kia họ cảm thấy Cơ Hương Ngưng còn

trẻ như vậy chắc phải nương nhờ vào dòng máu nhà

họ Cơ mới trèo lên được, là dạng thanh niên dễ bắt

nạt.

Bây giờ mới thấy, hai thanh niên này, nhất là cậu

thư ký họ Lý, tuyệt đối không phải dạng ăn chay.

Những người vốn có suy nghĩ này, nay đã thu lại

khá nhiều.

Dạng người có thù tất báo như vậy tốt nhất đừng

dại mà trêu vào, nếu không, rất dễ khầu lửa phỏng tay

mình.

Tất cả mọi người đều biết, việc Tang Thu Dương bị

người ta đâm cho một nhát trong vụ thu mua công ty

là chuyện cơ mật tuyệt đối.

Người của công ty con nhà họ Cơ biết được cơ

mật này, phải chăng họ còn biết nhiều hơn?

Người có thể “thổi phồng” tài sản của mình tới vài

tỷ thậm chí vài chục tỷ, có ai sạch sẽ hoàn toàn từ đầu

đến chân?

Mức độ kiêng dè của họ dành cho thành viên mới

tới này lập tức nâng lên một tầm cao mới.

Có lẽ Cơ Hương Ngưng cũng không biết được,

ban đầu cô vốn là con cừu non có thể đặt lên lò

nướng bất cứ lúc nào, bây giờ đã biến thành con sói

ăn thịt cừu.

Đúng lúc này, Hoàng Nguyên Cửu bước tới bên

cạnh Hoắc Khải, gã dừng bước, đưa tay vỗ vỗ cánh

tay Hoắc Khải vài cái: “Có năng lực đấy, tôi cũng ngứa

mắt với thằng này lâu rồi, sau này nhớ uống với nhau

vài ly!”

Ông trùm “tẩy trắng” này sẽ không dễ gì bắt

chuyện với ai đâu, đã vậy còn ghét nhất những kẻ

thích chơi chiêu trò.

Chỉ trong ba tiếng rưỡi ngắn ngủi mà Hoắc Khải đã

đá Tang Thu Dương “ngã ngựa”, còn gợi được hứng

thú của Hoàng Nguyên Cửu.

Văn kiện kế hoạch phát triển chiến lược kia, Hoàng

Nguyên Cửu không xem một từ nào, gã không nghĩ

ngợi gì về thứ này.

Mày làm kinh doanh liên quan đếch gì đến ông?

Điều khiến gã hứng thú là sau khi bị Tang Thu

Dương đắc tội, không những Hoắc Khải nhẫn nhịn

được, mà anh còn có thù báo thù, có oán báo oán.

Cá tính này rất hợp ý gã.

Hoắc Khải cười cười, không hề từ chối, anh gật

đầu: “Được!”

Hoàng Nguyên Cửu lại vỗ vỗ vai anh, gật đầu với

Cơ Hương Ngưng thay lời chào hỏi rồi rời khỏi phòng

họp.