Chế Tạo Hào Môn

Chương 93: Cảm động




Khi rời khỏi phòng làm việc của Cơ Xương Minh,

Hoắc Khải còn nghe rõ cả tiếng đồ đạc đổ vỡ. Xem ra

người con dòng chính nhà họ Cơ này tức muốn phát

điên lên rồi.

Hoắc Khải cười nhạt, muốn gây khó khăn cho anh

thì cũng phải chịu chút cảm giác bị phản kích chứ.

Anh thế là còn lịch sự chán rồi đấy, không hề

giống khi đối xử với Tang Thu Dương, khiến đối

phương xong đời hẳn.

Nhưng cái video này cũng đủ để gây khó dễ cho

Cơ Xương Minh rồi.

Không lâu sau, anh đi đến phòng làm việc của

tổng giám đốc.

Gõ cửa rồi tiến vào, Cơ Hương Ngưng nhìn lên,

thấy là anh, cô ấy liền nói: “Đóng cửa lại đi”.

Hoắc Khải nghe lời đóng cửa lại rồi đi tới hỏi: “Ban

nãy cô bảo cần thương lượng về chỉ tiết nào vậy?”

Cơ Hương Ngưng nhìn anh, hỏi: “Anh không nghĩ

anh nân nói gì đó với tôi trước à?”

“Ý cô là Cơ Xương Minh hả?”, Hoắc Khải cười, rút

điện thoại ra, đặt lên bàn Cơ Hương Ngưng, không hề

che giấu nội dung video.

Cơ Hương Ngưng xem video xong lại ngẩng đầu

lên nhìn anh, nghỉ hoặc hỏi: “Anh ta định lừa ai?”

“Tôi”

Cơ Hương Ngưng ngạc nhiên, sau đó thì đột nhiên

bật cười.

“Cô cười gì chứ?, Hoắc Khải vừa lấy lại điện thoại

vừa hỏi.

Cơ Hương Ngưng vẫn chưa ngừng cười, nói: “Anh

ta tìm ai không tìm mà lại cứ tìm đến anh để gây rối.

Có những lúc đến tôi còn thấy anh đáng sợ cơ mà.

Anh ta đúng là chán sống rồi”.

Hoắc Khải kéo ghế, ngồi xuống rồi nói: “Tôi có nên

coi mấy lời này là lời khen không?”

“Anh đúng là không khiêm tốn chút nào”, Cơ

Hương Ngưng hừ một tiếng rồi hỏi: “Nhìn dáng vẻ của

anh thì chắc lại có thu hoạch gì hả, nói tôi nghe xem

nào?”

“Tôi thì không, ngược lại tôi đã giúp cô có thêm

một đồng minh đấy” Hoắc Khải đáp.

“Đồng minh? Tôi không cần loại đồng minh mất

não như vậy đâu”, Cơ Hương Ngưng lắc đầu.

“Nếu là để Cơ Xuyên Hải đề cử cô thăng cấp thì

sao?”

Cơ Hương Ngưng dừng động tác lại, nhìn chằm

chằm Hoắc Khải, ngạc nhiên hỏi: “Anh nói sao cơ?”

“Hàng năm nhà họ Cơ đều có xếp hạng và thăng

cấp đúng không? Năm ngoái cô xếp cấp bốn, vị trí

trên trung bình một chút. Năm nay cô vừa xử lý được

vụ công ty Đông Lai, lại vừa làm đại biểu Hiệp hội

Thương Mại, chắc là lên cấp không khó, nhưng lại

thiếu một bô lão tiến cử. Tôi nghĩ cô cũng không

muốn tranh vị trí với các con cháu nhánh phụ khác,

nên lấy chuyện này ra để uy hiếp Cơ Xương Minh, bảo

anh ta làm mọi cách để thuyết phục Cơ Xuyên Hải tiến

cử cô. Chỉ cần Cơ Xuyên Hải mở lời, cô nắm chắc chín

mươi phần trăm thăng cấp rồi”:

Càng nghe Cơ Hương Ngưng càng ngạc nhiên, cô

ấy cho rằng Hoắc Khải sẽ lấy chuyện này để bắt Cơ

Xương Minh làm gì đó, thậm chí là tát hắn ta mấy cái

cũng được.

Nhưng cô không ngờ là Hoắc Khải lại yêu cầu một

chuyện có liên quan đến việc thăng cấp của cô.

Nhìn người đàn ông ngồi trước mặt mình, trong

lòng Cơ Hương Ngưng có một cảm xúc phức tạp

không nói nên lời.

“Anh có biết là Cơ Xương Minh có thể sẽ đồng ý

bỏ ra mấy triệu chỉ vì cái video này không…”

“Tôi không quan tâm đến tiền” Hoắc Khải lắc đầu.

Cơ Hương Ngưng nhìn anh, đột nhiên có một ý

tưởng quái dị trong đầu. Nếu người đàn ông này

không quan tâm tiền, vậy thì anh quan tâm cái gì?

Quan tâm đến người sao?

Người này… là ai?

Nghĩ tới đây, trong lòng Cơ Hương Ngưng bỗng lộ

ra vẻ ngượng ngùng khó tả. Cô ấy không biết vì sao

bản thân lại có cảm xúc như vậy. Chỉ là thăng cấp thôi

mà, không có Cơ Xuyên Hải giúp đỡ thì cũng chưa

chắc bản thân cô không tự làm được.

Nhưng một người đàn ông có số tài sản còn chưa

đến trăm ngàn như Hoắc Khải lại vì cô mà cam tâm từ

bỏ số tiền mấy triệu. Nói không cảm động là giả.

Đọc full tại truyen.one

Có lẽ là nhìn thấy sự khác biệt của Cơ Hương

Ngưng, Hoắc Khải gõ bàn nói: “Cô đừng nghĩ nhiều,

tôi chỉ hy vọng cô có thể phát triển thuận lợi hơn, như

thế địa vị của tôi cũng được cao hơn. Đây gọi là đầu

tư lâu dài, lợi ích ngắn hạn có thể bỏ qua”.

Cơ Hương Ngưng vừa mới cảm động liền bị câu

nói này của anh làm cho trợn mắt: “Anh có thể đừng

nói những lời như muốn đem tôi vào nơi hỏa táng

được không hả?”

Hoắc Khải mỉm cười không nói.

Biết người đàn ông này cố ý muốn nói những lời

đó để di rời sự chú ý của mình, Cơ Hương Ngưng

cũng hiểu, Hoắc Khải không chỉ là thư ký của mình mà

còn là một người chồng và một người bố.

Mối quan hệ của cô ấy với Hoắc Khải chỉ là cấp

trên với cấp dưới, vậy thôi.

Cơ Hương Ngưng điều chỉnh cảm xúc một lần nữa,

hít sâu một hơi để khôi phục tâm trạng rồi nói:

“Chuyện thăng cấp để sau hãy nói đi, bây giờ chúng

ta bàn về kế hoạch công tác trong giai đoạn tiếp theo

đã. Lúc trước tôi có tìm các tài liệu liên quan thì thấy

nguyên liệu của công ty này…”

Hai người cùng đào sâu bàn luận về công việc, Cơ

Hương Ngưng cũng rất hài lòng về kết quả.

Cô ấy nhận ra Hoắc Khải giống như cái gì cũng

biết vậy, dù là công ty thế nào, có nghiệp vụ ra sao,

anh đều có thể nói rõ ràng mạch lạc.

Có lúc, Cơ Hương Ngưng cũng nghỉ ngờ đây có

phải là người từng bị người ngoài hành tinh bắt cóc

trong truyền thuyết không.

Nếu không thì sao mới trẻ tuổi như vậy mà đã biết

được rất nhiều chuyện như thế chứ?

Cho dù anh từng là…

Có rất nhiều lần Cơ Hương Ngưng muốn hỏi Hoắc

Khải một số chuyện, mà những chuyện này lại liên

quan đến bí mật chôn sâu trong lòng cô.

Nhưng do dự một hồi, cô vẫn bỏ cuộc.

Vì một khi hỏi ra thì cô sẽ gặp nguy hiểm. Nếu như

Hoắc Khải không tỏ ra như những gì cô lo lắng thì

cũng không cần hỏi nhiều làm gì.

Mấy ngày sau đó thì vẫn là làm việc, qua ngày,

cuộc sống trở lại vòng tuần hoàn cũ.

Cơ Xương Minh rời công ty hai ngày. Trước khi đi,

hắn ta còn cố ý tới tìm Hoắc Khải, nói là bản thân sẽ đi

tìm Cơ Xuyên Hải để nói chuyện.

Còn có thuyết phục được hay không thì hắn ta

không dám chắc.

Câu trả lời của Hoắc Khải cũng rất đơn giản, nếu

anh thuyết phục được, tôi đảm bảo video sẽ không lộ

ra ngoài, còn nếu không, thì tôi cũng không dám chắc

khi nào tòa sẽ gửi giấy mời cho anh.

Cơ Xương Minh giận đến méo mồm, nhưng lại bất

lực không làm gì được. Cho dù trong lòng hắn ta thầm

mắng Hoắc Khải cả tỉ lần, nhưng vẫn phải đi tranh thủ

để giữ vững lợi ích của bản thân.

Hoắc Khải không quan tâm hắn ta có thành công

hay công. Anh đã làm chuyện cần làm rồi, còn lại thì

cứ để ông trời quyết định đi.

Có vài chuyện vẫn phải nghe theo ý trời mới được.

Chẳng mấy chốc mà đến cuối tuần. Sáng sớm,

Ninh Thần đưa Đường Đường đến chỗ Ninh Quốc

Năng.

Hôm nay là ngày mà cô đã hẹn trước với bác sĩ

tâm lý. Lần trước đã thất hẹn một lần, không thể thất

hẹn thêm lần nữa được.

Hoắc Khải cũng biết, chuyện này sớm muộn cũng

phải đến. Cứ trì hoãn mãi cũng không hay.

Dù sao cũng chỉ là đi gặp bác sĩ tâm lý mà thôi,

cũng không phải là bắt anh và Ninh Thần làm chuyện

gì đó, nên vẫn có thể chấp nhận được.

Mấy ngày này Đường Đường rất vui, vì Nhạc Văn

Văn đã đi học trở lại.

Theo những gì mà Ninh Thần tìm hiểu, Cố Phi

Dương đã từ chức ở công ty giúp việc, còn bán nhà

đi, nghe nói là muốn mở lớp dạy nhảy múa gì đó.

Còn vì sao bố mẹ chồng cô ấy đồng ý bán nhà, rồi

chia tiền thế nào thì không rõ lắm.

Nhưng dù gì thì Cố Phi Dương cũng không còn

đường lui nữa.

Hoắc Khải hay tin thì cũng hơi bất ngờ.

Trong ấn tượng của anh, Cố Phi Dương là một

người vô cùng tự ti, thậm chí còn có thể mắc chứng

trầm cảm nhẹ.

Tuy anh có thể thấy cô ấy rất kiên cường qua vài

lần tiếp xúc, nhưng không ngờ là lại kiên cường đến

vậy.

Bán nhà đi mở lớp dạy nhảy múa thì cũng tức là

bắt đầu lại từ con số không.

Một người phụ nữ gần ba mươi tuổi, nuôi một đứa

con rồi mà vẫn dám làm vậy thì đúng là rất dũng cảm.

Nếu là Ninh Thần thì cô tuyệt đối không làm được.

Ngược lại với Cố Phi Dương, nhìn Ninh Thần có vẻ

rất độc lập, nhưng thực tế thì vô cùng ÿ lại vào tính

cách của những người khác.

Con gái cưng của mẹ, đáng yêu nghe lời, khác

hoàn toàn với hình mẫu của Cố Phi Dương.

Với người mà mình có duyên gặp mặt mấy lần,

Hoắc Khải cũng cảm thán một phen rồi không quan

tâm nữa.

Với anh, đây chỉ là một lần tình cờ gặp gỡ trong

đời, không đáng để nhắc đến.

Mà với sự xuất hiện của hai vợ chồng Hoắc Khải,

bên Ninh Quốc Năng cũng có biểu hiện tích cực hơn

so với lần gặp trước.

Ít nhất Ninh Quốc Năng đã chào hỏi Hoắc Khải, hỏi

thăm công việc ra sao. Mặc dù là bị Đặng Tuấn Mai ép

buộc, giọng nói hơi mất tự nhiên nhưng vẫn tốt hơn

lần trước nhiều.

Đọc full tại truyen.one

Hoắc Khải vẫn nhiệt tình như cũ, cố gắng làm tốt

bổn phận của một người con rể.

Đặng Tuấn Mai bây giờ thì vô cùng hài lòng với

người con rể này.

Không những vì Hoắc Khải liên tiếp giúp bà nở

mày nở mặt, mà còn vì hai hoạt động lần trước đã có

được hiệu quả rõ rệt trong vòng một tuần.

Phương thức bán trái cây tự chọn rất được hoan

nghênh, khách quen khách mới đều rất thích.

Trước kia, mỗi khách chỉ mua mấy đồng trái cây thì

hôm nay mua ít nhất cũng là mười đồng, nhiều thì là

hai, ba mươi đồng.

Dù sao thì trái cây có nhiều chủng loại, nghĩ là lấy

ít một chút, nhưng thực chất là lấy bên này một tí, bên

kia một tẹo, cộng lại cũng đã thành mấy chục đồng.

Bây giờ chỉ nguyên doanh thu bán trái cây tự chọn

một ngày đã hơn một ngàn rồi, hơn nữa, cửa tiệm vẫn

đang nổi tiếng hơn nữa, và càng có nhiều người biết

đến hơn nữa.

Đặng Tuấn Mai trước giờ chưa từng bán được

nhiều trái cây như vậy, nên giờ ngày nào bà cũng cười

không khép được miệng.