Chế Tạo Hào Môn

Chương 96: Lời mời




“Tốt nghiệp chính quy một trường đại học bình

thường”, Hoắc Khải nói.

Nhìn vẻ mặt của ông lão thì xem ra ông ta không

tin lắm, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ nghĩ là anh

khiêm tốn mà thôi.

“Cậu hay xem sách như thế thì thích nhất quyển

nào?”, ông lão lại hỏi.

Hoắc Khải không cần nghĩ liền nói: “Kế sách chia

rẽ và lôi kéo”.

Ông lão cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Ông ta vốn

cho rằng Hoắc Khải khá quen thuộc với những đầu

sách nước ngoài không phổ biến lắm, nên sách yêu

thích nhất cũng thuộc loại này mới đúng. Không ngờ

lại nhảy ra một quyển “Kế sách chia rẽ và lôi kéo”.

“Nói một chút xem nào, quyển sách đó đem lại lợi

ích gì lớn nhất cho cậu?”

Hoắc Khải trả lời không do dự: “Người nghèo ham

lợi, dùng lợi ích để thu phục. Người yếu khao khát

được tôn trọng, dùng sự khiêm nhường để thu phục.

Người mạnh muốn trở nên mạnh mẽ hơn, dùng năng

lực để thu phục. Người trì trệ yêu thích sự rõ ràng, chỉ

tiết, dùng sự đơn giản để thu phục. Người dũng cảm

lòng dạ ngay thẳng, dùng sự thẳng thắn để thu phục.

Người lớn tuổi thích được ca ngợi, dùng sự lễ phép để

thu phục”.

“Hoá ra là đạo lý về Ngôn Đàm. Quỷ Cốc Tử rất

giỏi về Tung Hoành. Các đệ tử của ông là Thương

Ưởng, Tôn Tẫn, Bàng Quyên, Trương Nghi, Tô Tần đều

là những người nghiên cứu về Tung Hoành lỗi lạc.

Nhưng nếu chỉ nghiên cứu về Ngôn Đàm thì khó tránh

khỏi bố cục quá nhỏ, phải học theo lý luận Tung

Hoành thì mới nắm bắt được đại cuộc”, ông lão nói.

Hoắc Khải cười, nói: “Điều ông muốn nói là, người

nắm trong tay đại cuộc, chính là người làm kinh doanh

không nói về tiền bạc nhưng câu nào cũng bàn về lợi

ích, người làm quan chức không nói về quyền lực

nhưng từng chữ đều lộ ra sự uy nghiêm. Nắm trong

tay đại cuộc chính là nắm được xu thế chung, thuận

theo xu thế thì không cần để ai vào mắt. Giống như

ông, tuy không nói về thân phận, nhưng vừa nhìn lời

nói, cử chỉ thì biết chính là một nhân vật lớn gia thế

hùng hậu, xuất thân phi thường”.

Ông lão nghe cũng thấy vui vẻ, nói: “Cậu đang áp

dụng thủ đoạn dùng lễ nghĩa để thu phục người lớn

tuổi ưa nịnh lên người tôi sao?”

“Từng chữ đều thật tâm từ đáy lòng” Hoắc Khải

cười thản nhiên nói.

Ông lão bật cười rồi nói: “Thật lòng cũng tốt mà

giả bộ cũng được. Người trẻ tuổi như cậu mà nói

chuyện sâu sắc như vậy, tôi rất thích. Thế này đi, sáng

mai đến nhà tôi uống trà. Một lão già gần đất xa trời

như tôi ở nhà rảnh rỗi, vừa may tán gẫu với cậu vài

câu cho đỡ buồn. Không biết có thể hân hạnh đón

tiếp cậu không?”

“Ông đã có lời mời, tôi cũng không dám từ chối”,

Hoắc Khải trả lời.

“Tốt, tốt lắm, đứa trẻ hiểu lễ nghĩa này” ông lão

cười khà khà rồi đọc địa chỉ nhà cho anh, sau đó đưa

quyển “Người học việc” tập ba của Franklin trả cho

anh, nói: “Cậu đã nói lão già như tôi không thích hợp

xem quyển sách này, vậy thì không xem nữa. Ngày

mai lúc đến thì cậu mang giúp tôi một quyển sách”.

Nói xong, ông lão chống gậy rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của ông, nụ cười nhàn nhạt

trên khuôn mặt của Hoắc Khải dần dần biến thành vẻ

nghiêm túc.

Nhìn anh nói chuyện thì có vẻ thoải mái, nhưng

trong lòng thật sự có chút căng thẳng.

Vì anh biết ông lão này. Ông ta tên là Triệu Vĩnh

An, là người có sức ảnh hưởng lớn, mấy chục năm

trước đã trở thành giáo sư văn học. Học trò ở khắp

nơi, không biết có bao nhiêu nhà quyền quý đều là

học trò của ông ta.

Tuy đã nghỉ hưu nhiều năm, nhưng mỗi năm,

người đến thăm hỏi ông ta đều đông như trẩy hội.

Vài năm trước, nhà họ Hoắc có tổ chức một lễ hội

văn học, muốn nhân lần này thúc đẩy sản lượng xuất

bản cho sản phẩm mới nào đó. Hoắc Khải còn tự mình

đến nhà mời ông ta đến dự với tư cách khách mời đặc

biệt.

Tuy rằng Triệu Vĩnh An rất khen ngợi anh nhưng

nói đến quảng bá sản phẩm thì lại nhất quyết từ chối.

Theo lời ông ta nói, năm đó, lúc lên lớp giảng dạy

cho học sinh, trên hành lang chen chúc toàn là người

nên ông ta bị nhiều người dòm ngó đến nỗi phát ngán.

Bây giờ già rồi cũng không muốn bị người ta vây

quanh như xem khỉ diễn xiếc nữa.

Tiền tài danh vọng, đối với ông ta mà nói đã không

còn quan trọng nữa, còn không thoải mái bằng ở nhà

trồng hoa, nuôi chim.

Trong số những người mà Hoắc Khải quen biết,

tầm suy nghĩ của Triệu Vĩnh An đã đạt đến mức cực

cao rồi.

Ông ta đã vượt qua những nhu cầu phổ biến của

thế tục, thay vào đó là theo đuổi sự thăng hoa cấp

cao về mặt tinh thần.

Người như thế tuy rằng có thể sẽ không có đóng

góp quá lớn cho thế giới nhưng cũng không thể xoá

bỏ những công lao trước đây của ông ta. Trong số

nhưng người học trò mà ông ta đã từng dạy, không

tính những người tiền tài hiển hách thì những nhà văn

lớn nổi tiếng thế giới cũng có đến mười mấy vị.

Một nhân vật như vậy, cho dù là Hoắc Khải cũng

phải đối đãi cẩn thận.

Hoắc Khải cũng bất ngờ với lần gặp mặt Triệu Vĩnh

An đầy tình cờ này. Nhưng khi vừa nhìn thấy ông ta,

anh đã nhận ra ngay. Đây chính là một cơ hội!

Nếu có thể được Triệu Vĩnh An xem trọng, vậy thì

việc giao thiệp đã có ông Triệu lót đường, việc kinh

doanh lại có nhà họ Cơ làm chỗ dựa, có lẽ sẽ càng dễ

tiếp cận với sự việc của nhà họ Hoắc.

Nhưng Hoắc Khải cũng không cố ý lấy lòng Triệu

Vĩnh An, vì anh biết rõ, những người như vậy rất tỉnh

tế và nhạy bén. Họ có thể dễ dàng nhìn thấu bản chất

của mọi việc.

Nếu anh chỉ diễn thì ông ta chỉ cần liếc mắt là có

thể nhìn ra. Như vậy chỉ bằng nói vài lời thật lòng.

Ông ta đã vượt qua những nhu cầu phổ biến của

thế tục, thay vào đó là theo đuổi sự thăng hoa cấp

cao về mặt tỉnh thần.

Người như thế tuy rằng có thể sẽ không có đóng

góp quá lớn cho thế giới nhưng cũng không thể xoá

bỏ những công lao trước đây của ông ta. Trong số

nhưng người học trò mà ông ta đã từng dạy, không

tính những người tiền tài hiển hách thì những nhà văn

lớn nổi tiếng thế giới cũng có đến mười mấy vị.

Một nhân vật như vậy, cho dù là Hoắc Khải cũng

phải đối đãi cẩn thận.

Hoắc Khải cũng bất ngờ với lần gặp mặt Triệu Vĩnh

An đầy tình cờ này. Nhưng khi vừa nhìn thấy ông ta,

anh đã nhận ra ngay. Đây chính là một cơ hội!

Nếu có thể được Triệu Vĩnh An xem trọng, vậy thì

việc giao thiệp đã có ông Triệu lót đường, việc kinh

doanh lại có nhà họ Cơ làm chỗ dựa, có lẽ sẽ càng dễ

tiếp cận với sự việc của nhà họ Hoắc.

Nhưng Hoắc Khải cũng không cố ý lấy lòng Triệu

Vĩnh An, vì anh biết rõ, những người như vậy rất tỉnh

tế và nhạy bén. Họ có thể dễ dàng nhìn thấu bản chất

của mọi việc.

Nếu anh chỉ diễn thì ông ta chỉ cần liếc mắt là có

thể nhìn ra. Như vậy chỉ bằng nói vài lời thật lòng.

Hơn nữa, Hoắc Khải cũng có đủ tự tin. Cho dù là

nói đến vài lĩnh vực Triệu Vĩnh An không thích lắm thì

cũng sẽ đều giành được sự khen ngợi của ông ta.

Sự tự tin của anh, không ai có thể sánh bằng. Đó

là sự kiêu ngạo từ trong linh hồn và khắc sâu vào

xương máu.

Cho dù sống lại trên người của Lý Phong cũng

không bị mất đi.

Việc Triệu Vĩnh An mời anh đến nhà uống trà cũng

đã nằm trong dự tính của anh.

Đây là một cơ hội khó có được. Nhưng cuối cùng,

Triệu Vĩnh An bảo anh đem đến một quyển sách lại là

một thử thách khác.

Nếu quyển sách mà Hoắc Khải đem đến khiến ông

ta hài lòng thì anh sẽ càng được ông ta tán thưởng.

Nếu không hài lòng thì có lẽ, đây chính là lần cuối

cùng gặp mặt uống trà với ông ta.

Ngẩng đầu nhìn đủ loại sách trên giá, Hoắc Khải

cẩn thận suy nghĩ nên đem đến cho ông ta quyển

sách nào.

Chọn quyển sách mà kiến thức có chút uyên thâm

hay là một quyển có nội dung thú vị?

Cùng lúc này, Triệu Vĩnh An đã ra đến ngoài hiệu

sách.

Người đàn ông mặc âu phục luôn đứng đợi ở ngoài

cửa hiệu sách vội vàng bước tới: “Ông Triệu, ông đã

chọn sách xong chưa?”

“Vẫn chưa, nhưng lại gặp được một chàng trai trẻ

rất thú vị, còn thú vị hơn cả sách” Triệu Vĩnh An cười

nói.

Người đàn ông mặc âu phục cũng không quá bất

ngờ. Anh ta là lái xe kiêm vệ sĩ của Triệu Vĩnh An nên

tuy rằng đứng ngoài cửa nhưng vẫn luôn chú ý đến

tình hình bên trong.

Lúc Triệu Vĩnh An và Hoắc Khải nói chuyện, anh ta

vẫn luôn quan sát. Chỉ là không ngờ, ông lão lại coi

trọng một người trẻ tuổi tình cờ gặp mặt như thế.

Người có thể khiến ông Triệu nói một câu thú vị,

cả trời đất này cũng không được mấy người. Trong

mắt ông ta, đa số đều là những người tầm thường

không chịu nổi, bao gồm cả những người học trò mỗi

năm hớn hở chạy tới biếu quà, chúc thọ ông.

Thấy Triệu Vĩnh An đã lên xe, người đàn ông mặc

âu phục cũng vội vàng lên xe.

Trong lúc khởi động chiếc xe cũ phổ thông chỉ

đáng giá mấy chục ngàn này, người đàn ông mặc âu

phục lại bất giác nhìn sang hiệu sách bên kia.

Triệu Vĩnh An cười khà khà, nói: “Không cần nhìn

đâu. Ngày mai cậu ta qua nhà uống trà, đến lúc đó

cậu sẽ được gặp”.

Người đàn ông mặc âu phục vâng một tiếng, cũng

không ngạc nhiên vì suy nghĩ của mình bị ông lão nhìn

thấu. Anh ta chỉ tò mò, một người trẻ tuổi có thể khiến

ông Triệu khen ngợi một tiếng thú vị, rốt cuộc là thú vị

đến mức nào.

Lúc này, Ninh Thần cũng đã chọn xong sách mua

cho Đường Đường, đa số đều là sách truyện, còn một

số ít là sách hướng dẫn tham khảo.

Thấy Hoắc Khải đang đứng trước giá sách, Ninh

Thần nhìn quyển sách trong tay anh, hỏi: “Anh mua

quyển này à?”

Hoắc Khải lắc đầu, đặt quyển “Người học việc” tập

ba trở lại vị trí ban đầu, nhìn Ninh Thần một cái, đôi

mắt của anh bỗng sáng lên.

Không nói lời nào, anh lập tức chạy đến trước một

giá sách khác, nhìn chăm chú vào những bìa sách đó,

suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng rút ra một quyển

từ trên giá.

Thấy vẻ mặt mừng rỡ của anh, Ninh Thần không

nhịn được hỏi: “Anh mua sách gì mà phấn khởi thế?”

“Điều khiến anh vui không phải là mua sách mà là

ý nghĩa đằng sau quyển sách này” Hoắc Khải lắc qua

lắc lại quyển sách trong tay, vẻ mặt thần bí nói:

“Quyển sách này có thể khiến anh tiết kiệm được một

phần năm công sức để hoàn thành việc anh muốn

làm”.

Ninh Thần bị anh chọc cười, tiết kiệm một phần

năm công sức thì có gì mà khoe khoang chứ.

Cô không biết rằng, mục đích cuối cùng của Hoắc

Khải là trở lại nhà họ Hoắc, nắm giữ trong tay một

dòng họ lớn, tiếng tăm lừng lẫy toàn quốc này.

Muốn làm được việc này, nói thì dễ, làm mới khó.

Đừng nói là một phần năm, nếu chỉ có một phần

mười, một phần trăm thì cũng đều là sự nghiệp to lớn

mà cả đời người bình thường không có cách nào hoàn

thành!

Trong suy nghĩ của Hoắc Khải, Triệu Vĩnh An có

thể giúp anh tiết kiệm một phần năm công sức phải

bỏ ra, mặt khác cũng thể hiện sự coi trọng của anh

đối với ông ta.