Chế Tạo Hào Môn

Chương 98: Hạ nhục




Trước khi đến nhà Triệu Vĩnh An, Hoắc Khải đã đi

chợ rau mua một túi nguyên liệu nấu ăn cầm trên tay,

sau đó mới thong thả đi tiếp.

Khi anh đến ngôi nhà cổ của Triệu Vĩnh An, anh

nhìn thấy xe của Hoắc Giai Minh đang đậu ở đó.

Sau khi nhìn lướt qua biển số xe, Hoắc Khải sững

SỜ.

Giống như nhà họ Cơ, con cháu của nhà họ Hoắc

cũng được phân chia thứ bậc.

Xếp vào dòng chính, chính là có tư cách tranh

đoạt vị trí làm chủ gia tộc.

Xếp vào nhánh phụ, chỉ có thể cạnh tranh các vị trí

thực quyền khác.

Các thành viên gia tộc xếp vào hai hàng này, ngay

cả xe cũng được trang bị biển số đặc biệt.

Dòng chính là biển số từ 10001 đến 10010, vì chỉ

có mười người.

Số người xếp ở nhánh phụ thì nhiều hơn một chút,

có 30 người, biển số xe từ 20001 đến 20030.

Những biển số xe này cũng là từ những thế hệ

trước truyền xuống, chỉ nhận vị trí không nhận người,

một khi người ở vị trí đó rời đi, thì biển số xe cũng

theo đó mà thay đổi.

Biển số xe của Hoắc Giai Minh là 20018. Từ những

con số này mà đánh giá, cậu ta đang nằm ở một vị trí

không quá cao cũng không quá thấp. Trên thực tế,

người nằm trong nhánh phụ thì không phân cao thấp

với nhau.

Nếu như không thể thăng vị lên dòng chính, thì dù

cho có sở hữu biển số xe là 20001 cũng chỉ uổng

công.

Nhớ lại biển số xe của gia đình, Hoắc Khải nhanh

chóng nhớ ra rằng đây hẳn là xe của chú mình.

Chú của Hoắc Khải là người không thích kinh

doanh, ông ấy thích thư pháp và hội họa. Ông ấy chưa

bao giờ quan tâm đến việc tranh giành quyền lực của

gia đình.

Con trai của ông ấy là Hoắc Giai Minh có mối quan

hệ rất tốt với Hoắc Khải.

Khi Hoắc Khải còn đi học, cả hai đã rất vui vẻ với

nhau.

Tính cách của Hoắc Giai Minh được thừa hưởng từ

bố mình, có phần hơi xuề xòa, theo cậu ta thì dù sao

bản thân cũng không thiếu tiền, vậy sao cứ phải tranh

giành làm gì?

Ai đảm nhận vị trí cao nhất liệu có quan trọng lắm

không?

Ngay cả khi sau này Hoắc Khải đã trở thành ngôi

sao của gia tộc, đứng đầu dòng chính và được công

nhận là người kế vị tiếp theo, mối quan hệ giữa Hoắc

Giai Minh và anh vẫn không thay đổi nhiều.

Mỗi lần nhìn thấy Hoắc Khải, cậu ta vẫn rất vui vẻ

gọi một tiếng anh ba, còn thường xuyên rủ rê đi uống

vài ly cùng nhau, cùng ăn xiên nướng.

Nghĩ đến khoảng thời gian trước đây, Hoắc Khải

liền cảm thấy rất xúc động.

Nếu như thời gian có thể quay trở lại, có lẽ anh sẽ

cùng Hoắc Giai Minh đi uống rượu, cùng cậu ta đi ăn

xiên nướng nhiều hơn, chứ không phải mỗi ngày đầu

bận bịu công việc của gia tộc đến mức không thể

tách rời.

Lúc này, Hoắc Giai Minh cũng bước xuống xe. Trợ

lý Vương Hạn Dật mang một hộp rượu Phần Tửu từ

trong cốp xe ra, đánh giá từ bao bì bên ngoài, đây là

loại rượu đã được ủ mấy năm rồi.

Nhìn thấy người anh em trước đây, Hoắc Khải bất

giác liền muốn giơ tay chào.

Nhưng tay chỉ giơ lên được phân nửa, anh chợt

nhớ ra bây giờ mình đã không còn là Hoắc Khải của

trước đây nữa. Nếu như lúc này mà đến trước mặt cậu

ta bảo bản thân là anh ba của cậu ta, sợ rằng sẽ bị

cậu ta phỉ nhổ vào mặt.

Cảm thấy có chút thất vọng, Hoắc Khải cầm túi đồ

ăn của mình, khẽ thở dài rồi bước tới trước.

Hoắc Giai Minh gõ cửa ngôi nhà cổ, ông gác cửa

chậm rãi mở cửa ra, vừa nhìn thấy cậu ta liền gật đầu

nói: “Vào đi”.

Hoắc Giai Minh tiến lên một bước chuẩn bị đi vào,

đột nhiên cảm giác được phía sau còn có người đi bên

cạnh Vương Hạn Dật, quay đầu lại thì thấy một người

đàn ông chỉ lớn hơn mình vài tuổi cũng đang đi theo

vào bên trong.

Lúc này cậu ta đã bước vào nhà cổ, Hoắc Khải thì

chỉ vừa bước lên bậc thầm, anh liền nói với ông gác

cửa: “Xin chào, tôi là Lý Phong. Hôm qua tôi có hẹn

với ông Triệu cùng uống trà”.

“Ổ, giáo sư đợi cậu lâu rồi, vào đi” ông gác cửa

vẫn rất lễ độ như cũ, chỉ có điều ông ta đối với Hoắc

Khải còn nói nhiều hơn đối với Hoắc Giai Minh.

Nhìn thấy Hoắc Khải bước vào, Hoắc Giai Minh rất

tò mò. Dù là vì phép lịch sự hay để thỏa mãn sự tò mò

của bản thân, cậu ta đều chủ động nói: “Xin chào, tôi

là Hoắc Giai Minh”.

“Tôi là Lý Phong”. Hoắc Khải vươn tay ra bắt tay

của cậu ta.

Có lẽ bởi vì nhìn thấy vẻ mặt của Hoắc Khải quá

thản nhiên, Vương Hạn Dật đang cầm hộp rượu đã lên

tiếng nhắc nhở: “Cậu Hoắc của nhà họ Hoắc”.

Ý của ông ta rất đơn giản, đây là người nhà họ

Hoắc chứ không phải người bình thường, không phải

chỉ cần nói ra một cái tên là xong, dù sao cũng phải tỏ

ra kinh ngạc một chút.

Tuy nhiên, Hoắc Khải chỉ liếc nhìn ông ta một cái

rồi lạnh nhạt nói: “Vì mang họ Hoắc nên đương nhiên

là người nhà họ Hoắc. Tôi không hiểu tại sao ông phải

nhắc lại như thế”.

Vương Hạn Dật bị nghẹn đến không nói nên lời,

trong lòng đúng là có chút khó chịu, nhưng bởi vì

không rõ lai lịch của Hoắc Khải, nên cũng không tiếp

tục lên tiếng.

Bởi vì đây là nhà của Triệu Vĩnh An chứ không phải

nhà của họ Hoắc.

Về phần Hoắc Giai Minh, cậu ta cũng không quá

để tâm, cười nói: “Anh nói rất đúng, ông ta nói nhiều

quá. Đúng rồi, anh từ đâu đến vậy? Quan hệ của anh

với ông Triệu là…”

“Tôi là một người dân địa phương, tình cờ gặp

được ông Triệu, được ông ấy mời đến uống trà” Hoắc

Khải giải thích ngắn gọn vài câu, sau đó mới hỏi: “Còn

cậu đến đây làm gì?”

Hoắc Giai Minh cảm thấy sửng sốt một chút khi bị

hỏi như vậy. Vấn đề này làm sao có thể hỏi thẳng

thừng, hơn nữa trong giọng điệu của người hỏi lại còn

ẩn chứa thái độ chất vấn.

Mặc dù cậu ta chỉ là nhánh phụ, nhưng trong nhà

họ Hoắc, những người có thể so sánh ngang hàng

hoặc xếp ở phía trước cậu ta cũng chỉ có mười mấy

người.

Nghe thì nhiều, nhưng thật ra cũng chẳng là bao

so với một đại gia tộc hơn mười ngàn người.

Hoắc Khải trông không hề giống một nhân vật có

xuất thân cao quý. Trước hết, anh chỉ đi bộ tới đây. Kế

đến, quần áo mà anh mặc trông cũng không giống

quần áo của người giàu có. Ngoài ra, một tay anh cầm

theo rau còn tay kia thì cầm theo sách, nhìn thế nào

cũng chỉ là một người bình thường.

Nhưng mà, một người bình thường làm sao có đủ

tư cách đến nhà của Triệu Vĩnh An để uống trà, và làm

sao dám nói chuyện với cậu ta bằng giọng điệu như vậy?

Nhưng Hoắc Giai Minh không hề giống như những

cậu chủ nhà giàu khác, những người vẫn luôn cho

rằng bản thân là người cao siêu và những người bình

thường không xứng để giao du với bọn họ.

Vì Hoắc Khải đã hỏi, cho nên cậu ta cũng trả lời:

“Do không thể tham gia sinh nhật của ông Triệu lần

trước nên bố tôi đã chuẩn bị quà, là cây hoa Tố Quan

Hà Đỉnh quý hiếm, bảo tôi mang đến đây như một lời

tạ lỗi”.

Hoắc Khải ồ một tiếng, chú của anh từ trước đến

giờ vẫn yêu thích văn chương, nên đương nhiên sẽ coi

trọng người như Triệu Vĩnh An, để con trai sang tặng

quà cũng là điều dễ hiểu.

Vương Hạn Dật đứng bên cạnh thấy Hoắc Khải

vẫn thản nhiên như vậy, trong lòng tự nhiên cảm thấy

rất bực mình.

Trong căn nhà này, ngoại trừ Triệu Vĩnh An thì ông

ta đều không coi những người khác ra gì.

Bất kể là Đường Thế Minh hay ông gác cửa, chẳng

qua chỉ là những người hầu dưới tay Triệu Vĩnh An,

không thể so sánh được với người như cậu chủ Hoắc

Giai Minh.

Người trước mặt này, chẳng qua là cùng ông Triệu

vô tình gặp mặt, hiển nhiên cũng không phải là một

nhân vật lớn gì, sao lại luôn thể hiện bản thân là một

người rất ghê gớm vậy?

Vương Hạn Dật đã quen với việc được người khác

tâng bốc và khen ngợi, đương nhiên không thể chịu

được thái độ lãnh đạm của Hoắc Khải.

Ông ta bĩu môi nói: “Tố Quan Hà Đỉnh là một giống

hoa hồng quý hiếm. Không biết vị này đã thấy qua

chưa?”

Hoắc Khải liếc ông ta một cái, sau đó nói với Hoắc

Giai Minh: “Nếu cấp dưới của tôi thậm chí còn không

thể phân biệt được đâu là hoa lan còn đâu là hoa

hồng thì tôi đã sớm cho người đó nghỉ việc rồi”.

Vương Hạn Dật sững sờ, sau đó đỏ bừng mặt.

Nhìn cách ăn mặc của Hoắc Khải, ông ta cho rằng

đây không phải là một người có xuất thân cao, như

vậy đối với loài hoa lan trân quý có trị giá hơn mười

triệu như thế này, anh ta nhất định chưa từng thấy

qua mới đúng.

Vì vậy, ông ta mới cố tình nói đó là hoa hồng, cố

gắng dẫn dụ Hoắc Khải để khiến cho anh mất mặt.

Ông ta không ngờ rằng Hoắc Khải không chỉ biết

Tố Quan Hà Đỉnh là hoa lan, mà còn dám trực tiếp

phàn nàn với Hoắc Giai Minh.

“Sao tôi lại không biết đó là hoa lan, tôi chỉ là…”,

Vương Hạn Dật bất giác muốn phản bác, nhưng nửa

chừng lại không nói ra tiếp được, bởi vì do ông ta có ý

đồ xấu trước, cho nên ông ta cũng không thể nói ra

sự thật.

Hoắc Khải nhẹ giọng nói: “Chỉ là cái gì? Chỉ là ông

cho rằng tôi không biết Tố Quan Hà Đỉnh là hoa lan,

muốn làm cho tôi xấu hổ phải không? Tôi không hề

trêu chọc ông, lại không đắc tội gì với ông, vậy mà lần

đầu gặp mặt ông liền cố ý muốn hạ nhục tôi, nếu như

người nhà họ Hoắc đều có tính cách như vậy, đúng là

khiến cho người khác phải chê cười”.

“Anh đang nói bậy bạ gì vậy, có biết anh đang nói

cái gì không!”, Vương Hạn Dật tức giận nói.

“Câm miệng!“ Hoắc Giai Minh mắng, chuyện này

rõ ràng do Vương Hạn Dật không đúng, bất kể người

đàn ông đối diện này có lai lịch ra sao thì cũng không

nên nhằm vào anh ta.

Vương Hạn Dật sau khi bị mắng thì không nói tiếng

nào, chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Khải.

Hoắc Khải không chút bận tâm, khi anh vẫn còn ở

trong nhà họ Hoắc, người như Vương Hạn Dật nhìn

thấy anh chỉ có thể cúi người gật đầu, ngay cả đầu

cũng không dám ngẩng lên.

Bây giờ ở bên ngoài, lại dám mở miệng cắn người.

Điều này khiến cho Hoắc Khải rất khó chịu, anh

không tức giận vì Vương Hạn Dật thân là người của

nhà họ Hoắc nhưng lại kém cỏi như vậy, mà chính là

giận Hoắc Giai Minh làm sao có thể tìm người này đến

làm trợ lý. Người đàn ông trẻ tuổi đã làm việc với cậu

ta trước đây đâu?

Mặc dù do đọc sách quá nhiều nên có chút ngây

ngô, nhưng làm việc cũng rất đáng tin cậy.

Người như Vương Hạn Dật luôn tỏ ra kiêu ngạo,

sớm muộn gì cũng sẽ mang đến rắc rối cho Hoắc Giai

Minh.

“Thật sự xin lỗi, tính tình của ông ta là như thế,

mong anh đừng bận tâm”, Hoắc Giai Minh chủ động nói.