Chỉ Có Tôi Hiểu Được Nhu Tình Của Anh Ấy

Chương 83




Tháng năm, Đoàn làm phim tiến vào giai đoạn cuối của quá trình quay phim, Đoàn làm phim phải di chuyển đến địa điểm mới, đi đến dưới chân ngọn núi mà lần trước nhóm sáng tạo chính bị nạn dân tập kích kia, thời tiết hôm nay oi bức hơn thường ngày, bão cát bay tứ tung, chui vào mũi vào miệng, Minh Chúc và Đường Hinh mỗi ngày đều đội khăn trùm đầu, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.

Minh Chúc đứng đằng trước xe, cầm ống nhòm nhìn về phía đỉnh núi nơi tập trung nhiều camera và nhân viên công tác, đây là một cảnh quay tập kích, dàn dựng hoành tráng, ống kính có độ phân giải cao, mỗi ngày thợ quay phim cùng các diễn viên đều phải chạy đi chạy lại qua các đỉnh núi lân cận, yêu cầu của Khương đạo đối với chất lượng hình ảnh là rất cao, một chút xíu tì vết cũng không thể chấp nhận.

Vì vậy, đoạn phim này thật sự là rất khó quay.

Khương đạo cầm loa hét đến khan cả tiếng: "Nghỉ ngơi mười phút, mọi người uống miếng nước đi, vất vả rồi!"

Trong chốc lát, nhân viên của Đoàn làm phim cùng các diễn viên được thư giãn nghỉ ngơi –

"Kéo tôi lên với, mẹ ơi, chân tôi lún vào bãi cát vàng, ra không được."

"Đưa tôi bình nước với! Bên trong miệng tôi toàn cát thôi!"

"Haizz mắt cậu sao vậy? Bị dính cát sao? Để tớ thổi cho cậu một chút ..."

Có một nhân viên công tác quay video lại, đăng lên vòng bạn bè, cảm thán đây là lần quay phim khổ cực nhất từ trước đến nay, cũng không biết là do ai đã rò rỉ ra ngoài, phát tán lên trên Weibo, một dàn fan hâm một nhao nhao biểu thị sự đau lòng cho thần tượng nhà mình, quả quyết rằng sau khi phim công chiếu, nhất định phải ra rạp xem ủng hộ.

Minh Chúc để ống nhòm xuống, nhìn về phía Đường Hinh đang chơi điện thoại, "Không phải nơi này tín hiệu rất yếu sao?"

Đường Hinh vừa lướt Weibo vừa nói: "Cũng còn được, hai vạch sóng, có lúc chỉ có một vạch. Đúng rồi, có người chụp ảnh cậu đăng lên, là hình mấy ngày trước cậu mặc bộ sườn xám, mặc dù chỉ thấy có bóng lưng, nhưng mà fan hâm mộ đều suy đoán ai với ai, là diễn viên khách mời nào, khí chất cao tốt đến vậy."

Đoàn làm phim có hai diễn viên nhí, trang phục trong phim đều phải mặc sườn xám, tổ trang phục đã cắt may đo riêng, nhưng trẻ nhỏ tính tình bất định, mấy đứa không quá yêu thích mặc sườn xám, chỉ thích mặc váy ngắn hoặc là váy công chúa thôi.

Diễn viên nhí diễn xuất cũng không tệ, nhưng dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, có đôi khi phải chịu khó dỗ dành.

Nhân viên trong tổ trang phục đều biết Minh Chúc rất thích mặc sườn xám, đều tìm đến cô, hỏi cô có thể mặc cho hai diễn viên nhí xem được không, hai cô gái nhỏ thấy cô mặc đẹp như vậy, đôi mắt loé sáng như ánh sao gật đầu: "Con cũng muốn mặc."

Ngày hôm đó, Minh Chúc mặc sườn xám đứng sau camera quan sát, cũng không biết ai đã chụp lén một tấm, phát tán trên Weibo.

Có người biết chuyện phản hồi lại ở phía dưới:

"Không phải là diễn viên, là biên kịch!"

"Biên kịch của Đoàn làm phim đấy, không phải là diễn viên, cũng không phải là không thể so với diễn viên đâu, rất đẹp rất có khí chất, tôi đã gặp qua người thật ngoài đời rồi."

"Còn rất trẻ, mới 25 tuổi thôi, có sắc có dáng còn có bạn trai! Nghe nói bạn trai cô ấy là một quân nhân đấy."

Đường Hinh đưa di động cho cô xem, "Cậu xem một chút đi, cư dân mạng ngày nay, ngay cả biên kịch cũng có thể tra ra lý lịch, có người còn mong có ảnh chụp chính diện của cậu nữa đấy, còn suy đoán xem chồng cậu dáng dấp ra sao, cậu có muốn đăng Weibo đính chính không?"

Minh Chúc liếc nhìn, không quá để tâm nói: "Không đăng, bọn họ nói cái gì chính là cái đó."

Đường Hinh thấy mãi cũng thành quen.

Trên Weibo, vẫn còn có người rò rỉ những bức ảnh quay chụp của <<Chống Khủng Bố>> được đăng trên Reuters, không biết là do nhân viên công tác hay là fan hâm mộ trà trộn vào công ty truyền thông, hình vừa chụp xong liền bị đăng trên Weibo, trong mấy tấm hình, mấy chiếc xe bọc thép và xe tăng đều là hàng thật, không chỉ có thế, tất cả thiết bị quân sự mà Đoàn làm phim sử dụng để quay phim đều do Đại sứ quán tại địa phương và nhà sản xuất quân sự liên kết với nhà cầm quyền quân đội và chính trị địa phương mà mượn dùng, lúc quay thực cảnh, xe tăng và xe bọc thép đều là hàng thật giá thật dùng trong từng cảnh quay.

Cư dân mạng nhao nhao cảm thán, bộ phim này chắc chắn là tốn rất nhiều kinh phí đầu tư, Truyền hình Điện ảnh Tập Duệ cũng thật có tiền mà.

Nhoáng cái đã đến cuối tháng năm, kinh nguyệt của Minh Chúc vẫn chậm chạp không đến, cô càng ngày càng nghi ngờ mình đã mang thai, Đường Hinh còn gấp hơn cả cô, kéo cô đi tiệm thuốc mua que thử thai, vừa về đến nơi liền đẩy cô vào trong toilet, "Cậu thử nhanh đi! Đã trễ cả tuần lễ rồi."

Minh Chúc cầm đồ vật trong tay, đột nhiên có chút sợ không dám thử, "Tớ sợ trở về bị bà ngoại mắng."

Đường Hinh trừng cô: "Thử nhanh lên!"

Minh Chúc không còn cách nào khác, đành phải cầm đồ, ngồi trên bồn cầu, yên lặng đợi một phút.

Một phút đó cô đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Cô đã chuẩn bị kỹ càng cùng kết hôn sinh con với Lục Trác Phong, là sớm hay muộn đều không quá quan trọng, chỉ cần là anh đều được. Cô nhớ tới áo cưới bà ngoại đã thêu cho cô, nếu thực sự mang thai, bà ngoại chắc chắn sẽ thất vọng, mà cô lại không muốn để bà ngoại thất vọng, cô thật sự rất mâu thuẫn.

Nếu như ngày hôm đó cậu bé kia không đụng vào cô, cô đã uống viên thuốc kia rồi, cũng sẽ không xảy ra tình huống như hiện giờ.

Cược một lần vậy.

Cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm que thử thai.

Một vạch?

Không mang thai sao?

Cô thử lại một lần nữa, kết quả đều như nhau.

Đường Hinh đứng ở ngoài gấp gáp gõ cửa: "Cậu xong chưa? Rốt cuộc là sao rồi, tớ gấp muốn chết rồi đây!"

Minh Chúc không thể nói được cảm giác là gì, có chút trong dự đoán, mà cũng có chút ngoài ý liệu, cô mơ hồ kéo cửa ra, nhìn xem Đường Hinh, "Không trúng."

Đường Hinh vỗ ngực một cái, đột nhiên nhẹ nhàng thở ra: "Cậu làm tớ sợ muốn chết, tớ còn tưởng rằng tớ phải làm mẹ nuôi nữa kìa."

Minh Chúc mím mím môi, nắm chặt lấy que thử thai lại nhìn thêm một chút, nhỏ giọng thầm thị: "Tớ còn tưởng rằng đã có rồi đấy chứ."

Đường Hinh trợn trắng cả mắt: "Cậu còn đang tiếc nuối sao?"

Minh Chúc lấy lại tinh thần, cười lắc đầu: "Không phải, con cái thì sau này sẽ có, có thể khoảng thời gian gần đây chạy lên chạy xuống theo Đoàn làm phim nên kiệt sức, kinh nguyệt không đều, mấy tháng nay cũng không lúc nào đúng ngày, đoán chừng là thân thể tớ đang không được khoẻ."

"Tạ ơn trời đất, nếu không phải vậy tớ xem xem cậu trở về nói chuyện với cha mẹ rồi bà ngoại cậu thế nào." Đường Hinh dừng một chút, "Không nói với cậu nữa, chỉ nói Lục Trác Phong thôi, nếu như lần này cậu thực sự mang thai, anh ấy làm sao còn mặt mũi nói chuyện với cha mẹ cậu và bà ngoại nữa? Tớ sợ rằng anh ta ngay cả cửa cũng không bước qua nổi."

Minh Chúc: ...

Sáng sớm hôm sau, bà dì của Minh Chúc liền ghé thăm, loại bỏ hoàn toàn những sợ hãi lo lắng.

Đường Hinh ôm đầu gối, cười híp mắt nói: "Bà dì của cậu cũng đã tới rồi, qua mấy ngày nữa tớ phải về nước, dù sao tớ có ở đây cũng vô dụng, không thể giúp ích được gì nhiều, chủ yếu là đi cùng với cậu thôi."

Thời gian quay phim cũng chỉ còn lại khoảng mười ngày, nếu mọi thứ thuận lợi, cỡ đầu tháng sau là có thể hoàn tất những phân đoạn quay ngoại cảnh.

Minh Chúc tiện thể nói luôn, "Tớ đã sớm bảo cậu có thể đi về trước rồi còn gì, là chính cậu không chịu đi."

"Tớ đây là không yên tâm về cậu mà."

"Cám ơn nhiều, cậu nhanh trở về nói chuyện yêu đương với Đường tổng đi, đừng có ở đây phí thời gian nữa."

"Hừ, ai muốn yêu đương với anh ta chứ!"

Minh Chúc đeo ba lô lên lưng, hướng về phía cô nàng mà nói, "Ghét của nào trời trao của nấy!"

"..." Đường Hinh không nói được tiếng nào đành bỏ xuống giường, cũng đeo ba lô lên lưng, đi đến chỗ Đoàn làm phim.

Mấy ngày nay quay chụp ngoại cảnh điều kiện rất khổ cực, các loại dụng cụ trang thiết bị không có cách nào bày ra dẹp vào liên tục, chỉ có thể để lại canh giữ, đàn ông thanh niên trong Đoàn làm phim vẫn rất tâm lý, để phụ nữ về nghỉ ngơi, đàn ông ở lại giữ đồ.

Đến chân núi, Minh Chúc nhìn thấy có mấy camera bị hỏng, Khương đạo vô cùng tức giận: "Khoảng sau 12 giờ đêm, đám người nạn dân kia liền đến muốn cướp đồ, nhiều người như vậy vẫn không sợ, hẳn là đã biết được chúng ta không dám làm gì bọn họ, càng lúc càng lớn gan mà."

Quay chụp ngoại cảnh rủi ro tương đối cao, mỗi ngày đều phải sao lưu những cảnh quay ngày hôm đó thêm một bản nữa mới có thể yên tâm.

Đường Hải Trình ngồi bên cạnh, nhíu mày, dường như có điều gì đó suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy lạ, nạn dân không dám làm liều đến vậy, nhân viên của Đoàn làm phim luôn luôn đông đảo, nạn dân đúng ra là không dám đến cướp.

Trừ khi, nhân cách bọn họ đã trở nên vặn vẹo, có thể là phần tử vũ trang đang ẩn nấp.

Ông thương lượng với Khương đạo, trong mười ngày còn lại, mỗi ngày sau khi hoàn thành nhiệm vụ quay chụp đều thu dọn tất cả các camera và đạo cụ, nhân viên tập trung ở chung một chỗ, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra cũng không lâm vào tình cảnh phân tán.

Vài ngày sau, Đường Hinh về nước.

Đoàn làm phim đẩy nhanh quá trình quay chụp, ba ngày cuối cùng của đợt quay phim, đang lúc tất cả mọi người chuẩn bị thở phào, đám nạn dân kia dường như không kiềm chế được nữa, bắt đầu quấy rối, mỗi ngày đều cầm gậy gộc đến chỗ quay phim vừa đập mạnh bên đất, vừa lớn tiếng hô: "Vì sao chính phủ lại ủng hộ nền điện ảnh của người Trung Quốc bọn mày, sao lại không chịu cứu tế cho nạn dân?"

"Chúng ta cướp vài thứ đồ vật của bọn nó thì làm sao? Đây là địa bàn của chúng ta!"

"Đúng vậy, đây là địa bản của chúng ta!"

"Địa bàn của chúng ta!"

Khoảng thời gian đầu, quân đội chính phủ và đại sứ quán cùng ra mặt nên miễn cưỡng có thể duy trì trật tự.

Ngày cuối cùng của đợt quay phim, Minh Chúc đang giúp tổ trang phục thay bộ sườn xám vào cho hai diễn viên nhí, hai diễn viên nhí rất thích Minh Chúc, kéo kéo tay cô: "Chị ơi, chị cũng mặc đi, chị mặc sườn xám là đẹp nhất!"

Minh Chúc cúi đầu nhìn quần jeans đang mặc trên người, cười lắc đầu: "Chị không quay phim, các em mặc là được rồi."

Hai tiểu nha đầu này không chịu thua, mỗi người kéo một bên tay cô, "Chị mặc đi mặc đi, rất đẹp rất đẹp!"

Hai tiểu nha đầu này vẫn còn nhỏ tuổi, cha mẹ đều đi theo chăm sóc, nhìn thấy con gái mình quấn người như vậy cũng có chút luống cuống.

Nhân viên phục trang nhìn cô, có chút khó xử: "Nếu không cô cũng mặc đi? Không thôi hai tiểu tổ tông này không biết sẽ nháo tới lúc nào, dù sao hôm nay cũng không còn việc gì nữa, chỉ quay lại những phân đoạn trước, lát nữa cô lên xe rồi thay ra cũng được."

Minh Chúc không biết phải làm thế nào, đành phải đi thay đồ.

Sườn xám của tổ trang phục không tinh xảo bằng sườn xám mà bà ngoại thêu, nhưng với khí chất của cô, mặc vào vẫn xinh đẹp lung linh như trước, Minh Chúc vừa thay sườn xám xong đi ra, hai tiểu nha đầu liền vây quanh cô mà xuýt xoa.

"Được rồi, đi trang điểm đi." Minh Chúc vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của hai đứa.

Hôm đó quay phim cũng không thuận lợi cho lắm, mãi đến chạng vạng tối mới kết thúc.

Hai diễn viên nhí đã được cha mẹ đưa đi, những nhân viên công tác hậu trường ở lại dọn dẹp hiện trường, máy quay phim và các loại đạo cụ, xe bọc thép và xe tăng vẫn còn đặt ở chân núi, Minh Chúc ngồi trên xe, nhìn về phía Khương đạo đang đứng bên cạnh mà chỉ đạo.

Nhịn không được mà nở một nụ cười, rốt cuộc cũng quay xong.

Đường Hải Trình đang định đi qua, đột nhiên cảm giác được có gì đó là lạ, nhìn sang phía bên cạnh, một đoàn nạn dân lại xuất hiện, đột ngột xông lên, nhào về phía mấy chiếc xe bọc thép và xe tăng bên kia, 'Bùm bùm bùm' vài tiếng, có người nổ súng.

Bọn họ nổ súng về phía những người lính địa phương, quăng người về phía những chiếc xe, nhảy lên xe bọc thép và xe tăng.

"Á á á á có người nổ súng! Bọn họ muốn làm gì?"

"Cướp của sao? Các người muốn cướp cái gì? Từ từ nói chuyện, đừng nổ súng! Đây không phải là giết người cướp của sao?"

"Chạy mau đi! Thất thần cái gì vậy!"

"Camera của tôi!"

Trong nháy mắt, toàn bộ Đoàn làm phim đều hỗn loạn.

Nạn dân trà trộn vào trong đám phần tử bạo loạn nhân cơ hội này cướp lấy xe bọc thép và xe tăng, ầm ầm khởi động, bụi đất bay tứ tung, căn bản là không quan tâm phía trước có người hay không có người cứ thế mà chậm rãi tiến lên.

Đường Hải Trình hét lớn: "Toàn bộ rút lui! Toàn bộ rút lui!"

Trong nháy mắt, thợ ánh sáng, thợ quay phim, diễn viên chính, diễn viên quần chúng, ai cũng bỏ chạy tán loạn.

Minh Chúc ngồi trên xe, kinh ngạc nhìn thấy hết thảy toàn bộ sự việc đang diễn ra dường như chỉ trong vòng một cái chớp mắt.

Trong lúc nhất thời đầu óc cô trở nên hỗn loạn, cô không biết đám người này rốt cuộc là muốn làm gì, cướp của? Hay là tổ chức bạo loạn? Rất hiển nhiên, mục tiêu của bọn chúng không chỉ đơn giản là cướp của như vậy, nạn dân sao lại cướp đoạt xe bọc thép và xe tăng làm gì?

Đây là một trận bạo loạn đã được ủ mưu từ lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng khóc la không ngừng vang lên, đầu ngón tay cô khẽ run, nhìn thấy Đường Hải Trình bước trên đôi chân giả nhanh chân chạy ra hướng trung tâm, chỉ vào một toà nhà cũ nát ở phía trước, "Tất cả trốn vào bên trong đi, đi vào trước đi! Đừng đi ra!"

Mọi người nghe theo lời chỉ huy của ông, né tránh mấy chiếc xe bọc thép đang chạy tán loạn kia, nhanh tróng chạy vào bên trong toà nhà.

Rất nhanh sau đó, nhân viên công tác đã được sơ tán hết cả.

Minh Chúc xuống xe, đang định nhân lúc hỗn loạn mà tìm cơ hội chạy trốn, liền bị một người đàn ông bắt lấy cánh tay, vung tay một cái ném cô trở lại trên xe, quay đầu phẫn nộ trừng cô: "Không được nhúc nhích."

Lục đục có vài con tin bị ném lên xe, nam nữ đều có.

Cả dân địa phương, lẫn người Trung Quốc.

Người cuối cùng, là Đường Hải Trình đã bị đánh đến mức thoi thóp.

Hết thảy có sáu con tin.

—————————

Những nhân viên công tác trốn thoát được trong những phút đầu tiên ngay lập tức liên lạc với bên ngoài và yêu cầu giúp đỡ.

Nơi được liên lạc trước tiên chính là Đại sứ quán, Khương đạo ngay cả tay đều run cả lên: "Toàn bộ Đoàn làm phim của chúng tôi đều bị tập kích, dàn diễn viên có cả người Trung Quốc và người Ca Lợi Á, đoàn chúng tôi có cả thảy cũng phải trên một trăm nhân viên công tác .... Xin mọi người nhất định phải bảo vệ chúng tôi."

Có người bị trúng đạn, nằm rên rỉ trên mặt đất, máu chảy không ngừng.

Nhân viên y tế của Đoàn làm phim nhanh chóng ngồi xổm trên mặt đất, kiểm tra miệng vết thương của anh ta, "Không được rồi, phải phẫu thuật mới lấy viên đạn ra được."

Có người sợ hãi lo lắng, sợ rằng mình sẽ phải chôn thân ở nơi này, vội vã gọi điện thoại cho người thân.

Chỉ trong chốc lát, sự việc Đoàn làm phim <<Chống Khủng Bố>> đang quay ngoại cảnh ở nước ngoài bị bạo loạn tập kích nhanh chóng lên hot search, cư dân mạng xem được ảnh chụp và video bị tuồn ra, không ngừng run sợ trong lòng.

"Tôi là vợ của Lưu Phóng, anh ấy là nhân viên quay phim của Đoàn làm phim <<Chống Khủng Bố>>, xin anh nhất định phải bình an trở về!"

"Tôi là em gái của Vương Xa, anh ấy là nhân viên phụ trách ánh sáng, xin anh nhất định phải bình an trở về!"

"Vì sao chỉ quay phim thôi cũng gặp phải loại chuyện này? Đại sứ quán đâu? Quân nhân gìn giữ hoà bình đâu?"

"Đông ca và Chu Nghi Ninh không sao chứ? Đừng mà, xin trời cao phù hộ cho bọn họ! Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện! Phù hộ cho tất cả mọi người đều bình an vô sự!"

—————————

Trước đó không lâu.

Lục Trác Phong đã nhanh chóng nhận được lệnh tiếp viện.

"Toàn bộ Đoàn làm phim <<Chống Khủng Bố>> bị bạo loạn tập kích ở gần thị trấn Soma, bên đó rất gần khu ổ chuột, những nạn dân kia đoàn chừng là bị những phần tử cực đoan dụ dỗ, để bọn họ trà trộn vào, hiện giờ không biết ai là phần tử bạo loạn, ai là nạn dân, quan trọng nhất chính là toàn bộ nhân viên Đoàn làm phim cùng các diễn viên đều bị bao vây tại đó, tôi lệnh cho các cậu giải cứu bọn họ ra."

Lục Trác Phong nghe được Đoàn làm phim <<Chống Khủng Bố>>, cả người đều trở nên mơ mơ hồ hồ.

Hàn Tĩnh nhìn anh, cũng vô cùng ngạc nhiên.

Toàn bộ nhân viên Đoàn làm phim.

Vậy là đã rõ ràng, Minh Chúc cũng ở đó.

Nhưng Lục Trác Phong còn tỉnh táo hơn so với tưởng tượng của anh ta, anh mím chặt môi: "Rõ, tôi muốn biết trên tay bọn chúng có bao nhiêu con tin?"

"Sáu người, hai nam ba nữ, còn có một cậu bé chỉ hơn mười tuổi, một nam một nữ là người Trung Quốc, một người có mang chân giả, còn người kia mặc sườn xám."

Đầu óc Lục Trác Phong ong lên một tiếng, trống rỗng.

Lần đầu tiên trong đời Lục Trác Phong đi làm nhiệm vụ với đầu óc trống không, sau khi ngồi lên máy bay trực thăng, Hàn Tĩnh vỗ vỗ vai anh, "Không có chuyện gì đâu, đã liên lạc với chính quyền địa phương bên đó rồi, những nạn dân kia có không ít người là từ phía nam di cư qua, đều tập trung sinh sống ở những khu ổ chuột kia, qua một thời gian dài, kiềm chế phẫn nộ, cảm thấy chính phủ không công bằng, chỉ biết chăm lo cho phía bắc, khó giữ phía nam, để bọn họ nhà tan cửa nát, đã sớm mang lòng oán hận với chính phủ cũng như chính quyền địa phương. Những tình huống như vậy quả thực rất dễ bị những phần tử cực đoan dụ dỗ, nhưng tớ tin những người đó tâm địa không xấu xa như vậy, cậu đừng quá lo lắng."

Với lại, phụ nữ mặc sườn xám, không nhất định là Minh Chúc.

Nghĩ nghĩ, Hàn tĩnh vẫn là không dám nói ra câu này.

Trong tình hình thế này, ai cũng không thể bình tĩnh nổi.

Anh hiểu được cảm giác của Lục Trác Phong.

Lục Trác Phong cũng không có tâm trạng đối phó với anh ta, Trương Vũ Lâm cùng Bành Đức bọn họ cũng không dám lên tiếng, ai cũng không dám nói chuyện, sợ nói nhiều sai nhiều, đúng lúc này Trung tâm chỉ huy phát tin tức tới, "Bọn chúng vẫn ở nguyên chỗ cũ giằng co, xe tăng đạn pháo chỉa vào toà nhà phía đối diện có hơn trăm người đang trốn, con tin vẫn đang bị bao vây trên xe, đoán chừng là bọn chúng muốn ở yên tại chỗ đàm phán với chính phủ."

Lục Trác Phong lạnh giọng: "Vậy nếu như đàm phán không thành công thì sao? Con tin phải làm sao?"

"Con tin nhất định phải cứu, khi thời cơ chín muồi hoặc có sự thay đổi nào, các cậu phải hành động ngay lập tức."

Nhóm người nhẹ nhàng thở ra.

Lục Trác Phong: "Rõ."

-Hết Chương 83-