Chị Đại Xuyên Không!!!

Chương 55





Mặc dù sợ hãi hoàng thượng, nhưng hoàng thượng trước giờ trên triều đều rất được lòng bá quan. Chỉ cần không hồ nháo xếch xược, đều có thể trước mặt hắn bàn luận để cùng đưa ra phương án giải quyết tốt đẹp nhất, cho nên Chu thái phó điều chỉnh lại giọng mình có phần nhẹ hơn


"Hồi bẩm hoàng hậu, ngày hôm qua các tú nữ dự tuyển đều thấy rõ ràng có một nô tì đã cực kì sợ hãi khi nhìn thấy một vị nương nương thắt cổ tự vẫn và ngay trước Tú Phong điện đã nhìn thấy Đức tần nương nương điên dại đòi giết người!"


"Ấy chết! Thái phó chớ nói bậy. Đức tần ngày hôm trước còn đến thỉnh an bổn cung, tại sao vào trong miệng ngài lại trở thành điên dại đòi giết người. Thái phó đại nhân, hỏi La bộ thượng thư liền có thể xác thực?" - nàng nhìn đến vẻ mặt La bộ thượng thư đã đen như đít nồi, lại dám bảo nữ nhi của ông ta điên dại?


Chu thái phó lúc này mới phát hiện bản thân đã đụng chạm đến gia tộc La bộ thượng thư, nhưng rõ ràng cả ba mươi nữ nhân đều đã nhìn thấy, làm sao có thể không phải thật.
La bộ thượng thư tức giận lên tiếng


"Thái phó đại nhân, Đức tần nương nương làm sao có thể bị điên. Ông nên cho bổn quan một câu công đạo!"


Dương Chi cũng phụ hoạ mời tới nhân vật đang được nhắc đến


"Cho mời Đức tần đến đây cho bổn cung!"


Trong thời gian chờ đợi người, nàng lại một đường nói tiếp


"Phi tần ngày hôm qua có người tự vẫn? Thái phó, ông có chắc chắn không? Tại sao bổn cung lại không hay biết? Xin hỏi quý danh của tần phi vừa mới tự vẫn ngày hôm qua?"


Thái phó lúc này mới cứng miệng, dường như ông ta đã phát hiện ra từ nãy đến giờ chính mình mới là người không rõ ràng mọi chuyện. Bởi vì nữ nhi mà điên khùng đòi công đạo!


"Phi tần đều là người có gia thế trong triều đình này, xin hỏi các đại nhân ở đây có gia đình nào có nữ nhi trong cung vừa mới qua đời?" - nàng lại nói tiếp, chính là ép các bá quan phản đối nàng đến đường cùng.


Có một vài bá quan không để tâm chuyện tuyển tú, cho nên chỉ nói một câu công đạo


"Hồi bẩm hoàng thượng, hoàng hậu nương nương. Chúng ta chỉ cần xác minh lại với ma ma tổng quản ngày hôm đó là được ạ"


Thái phó nghe đến cũng chỉ gật đầu đồng ý, vậy là có thái giám theo đó chạy đi tìm ma ma, ngay lúc này Đức tần đã xuất hiện đến


"Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương" - nữ nhân cực kì đúng lễ nghi, lại không có một dấu hiệu nào là của người không bình thường, khẽ mỉm cười nhìn hoàng hậu. Lại làm cho bá quan một hồi toát mồ hôi lo sợ


"Đức tần, miễn lễ" - Hàn Lạc Thần nể tình nàng đã phối hợp, cho nên cực kì ôn nhu


"Đa tạ hoàng thượng" - Đức tần đứng lên, lại liếc mắt nhìn cha mình mà mỉm cười


Lúc này La bộ thượng thư mới hướng thái phó chất vấn


"Thái phó đại nhân, ông giải thích như thế nào về câu nói trước đó?"


"Ta..." - thái phó dẫu sao cũng đã ở trên triều nhiều năm, cho nên lấy lại bình tĩnh nhìn Đức tần - "Đức tần nương nương, xin hỏi có phải ngày hôm qua ở trước Tú Phong điện, nương nương đã xuất hiện trước mặt các tú nữ hay không?" - giọng thái phó cực kì nhẹ nhàng, chỉ hi vọng chuyện này đừng đi quá xa, hoàng hậu hiện tại được hoàng thượng sủng ái như vậy, chỉ sợ...


Đức tần hướng hoàng thượng, nhận lấy một cái gật đầu của hắn mới dám mở miệng


"Thái phó đại nhân, bổn cung ngày hôm qua đúng thật là có gặp các tú nữ ở Tú Phong điện, có vấn đề gì sao"


"Thứ lỗi cho hạ thần nói thẳng, các tú nữ ngày qua đều có lời đồn đại, nương nương có hành vi không bình thường còn muốn giết kẻ nào nhập cung, xin hỏi chuyện này là như thế nào?"


Đức tần lúc này vẻ mặt cực kì sợ hãi, hướng hoàng thượng quỳ xuống


"Hoàng thượng, xin hoàng thượng minh xét. Ngày hôm qua thần thiếp có cùng nô tì đi dạo hậu cung, bởi vì hoàng hậu nhân từ để cho phi tần có thể thoải mái vui chơi cho nên thần thiếp mới cùng nô tì đùa giỡn một chút. Nhưng khẳng định không có đe doạ ai cả, cũng không có đùa giỡn đến mức đòi giết người. Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, xin thứ lỗi cho thần thiếp, không nghĩ đến mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy" - Đức tần đưa bộ dạng cực kì uỷ khuất, đạt đến trình độ khiến cho lão cha La bộ thượng thư tưởng thật đến nỗi thương xót nữ nhi


Dương Chi trong lòng khẽ nể phục nàng ta. Cũng bày ra bộ dạng động lòng


"Hoàng thượng, đây dẫu gì cũng là thần thiếp cho phép các nàng vui vẻ một chút. Không hề cố ý, cho nên xin hoàng thượng đừng trách phạt Đức tần"


Hàn Lạc Thần đương nhiên không có trách phạt nàng, nhưng cũng nên chừa lại một đường cho thái phó. Ông ta chính là quan liêm chính


"Đức tần đùa giỡn mặc dù là được hoàng hậu cho phép. Nhưng lại làm cho thái phó hiểu lầm dẫn đến cục diện ngày hôm nay cho nên trẫm sẽ để nàng về tẩm cung tự kiểm điểm lại một tháng. Có thể đi rồi"


Đức tần mặc dù bị phạt nhưng vẫn quay đi với một tâm trạng cực kì thoải mái. Cuối cùng cũng kết thúc rồi.


Khúc tổng quản bước vào, gặp Đức tần lui ra cho nên hành lễ một cái sau đó lại lo sợ tiến vào phía Long các, sợ hãi quỳ sấp xuống


"Nô tì tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương"


"Khúc tổng quản mau đứng lên" - Dương Chi nhẹ giọng nói - "Bổn cung muốn hỏi bà, ngày hôm qua trong lúc dẫn các tú nữ trên đường, có bắt gặp nô tì nào nói lời xằng bậy không?"


Khúc tổng quản trầm tư giống như đang nhớ lại mọi chuyện, sau đó hướng nàng bẩm báo


"Hồi bẩm hoàng hậu nương nương, nô tì gặp qua rất nhiều người, nhưng nếu là ăn nói xằng bậy có lẽ chỉ có một mình nô tì quét dọn ở Khấu thư phòng"


"Khấu thư phòng, là người nào? Tại sao lại xuất hiện trước các tú nữ ngày hôm qua?" - Dương Chi hỏi


"Nô tì đó khi nhập cung là nữ nhân bình thường, sau này gặp qua biến cố gia đình nên đã trở nên điên dại, vì vậy mới sắp xếp ở chỗ ít người qua lại. Nô tì lại không ngờ tới nàng ta lại dám đi đến đường cái hoàng cung, chặn lại đường của các tiểu chủ, còn nói nhìn thấy một nương nương tự vẫn... Lúc đó cũng vì sợ các tiểu chủ trách phạt cho nên nô tì cũng quên mất nên giải thích cho các tiểu chủ. Xin hoàng hậu trách phạt"


Hàn Lạc Thần che giấu nụ cười sau chén trà hắn đang uống. Tiểu Chi... nàng đúng là quá đáng a, hiện tại đại quan thần của hắn cũng bị nàng làm cho bẽ mặt. Nhưng chung quy vẫn là bởi vì nàng để tâm hắn, vậy nên hắn cũng cực kì hưởng thụ, Thái phó thiệt thòi một chút cũng không sao...


"Được rồi! Lui đi" - Hàn Lạc Thần kéo tay nàng ngồi lại vị trí, chính mình lại trước mặt bá quan mà hôn lên tóc nàng, đây chính là muốn nói với bọn họ nàng chính là bảo bối của hắn, ai còn dám cãi một câu sẽ không còn đường lui lại.


"Quý phi hạ độc Tam vương phi cho nên trẫm ban chết. Tại sao lại trở thành hoàng hậu giết? Các khanh hôm nay nghe rõ cho trẫm, hoàng hậu từ hôm nay chính là ngoại lệ. Trẫm để nàng trò chuyện cùng các khanh đã là ân huệ, sau này nếu ai còn lên án hoàng hậu của trẫm chính là phản nghịch với trẫm" - hắn lạnh lùng nói lên tâm niệm của mình, hôm nay đã là quá đủ, nữ nhân này hiện tại chính là bảo bối trên tay hắn, ai cũng không được đụng vào.


Dương Chi kinh ngạc nhìn qua nam nhân, chỉ thấy ánh mắt của hắn kiên định đến cùng hướng quan viên mà nói, làm cho nàng cảm nghiệm được một hồi ngọt ngào yêu thương của hắn. Trong đầu chỉ còn lại năm chữ 'Thần Thần, ta yêu chàng'


Thái phó nhìn đến cảnh tượng trước mắt, liền biết bản thân muốn đòi công đạo cũng không được. Huống hồ triều chính bao lâu nay khiến ông đương nhiên hiểu được hoàng hậu hiện tại chính là một tay che trời. Nhưng đột nhiên ông cảm thái Chu Hạ Hàm không nhập cung chính là một hồi may mắn. Đế vương xưa nay chưa từng vì nữ nhân mà bao bọc mãnh liệt như vậy. Lịch sử đại Linh Bắc có lẽ chỉ có hai người, mà hai người này ông đặc biệt may mắn được chứng kiến trong đời.


"Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương. Hạ thần ngu muội. Xin hoàng thượng, hoàng hậu nương nương trách phạt"


Hàn Lạc Thần đối với thái phó chính là yêu thích, cho nên không có chán ghét lão tử này, nhắm vào tâm tư hắn mà nói


"Thái phó mau đứng lên. Hôm nay trẫm sẽ đặc xá Linh Bắc quốc" - hắn hướng Lưu Tề, ý bảo y đem lời hắn lưu lại - "Hôm nay trẫm công bố, hoàng hậu đã mang thai long chủng của trẫm, là hậu duệ đời thứ chín đại Linh Bắc. Nhân ngày đặc biệt này, trẫm ban đặc xá xuống cho dân chúng, những ai chịu án dưới năm năm sẽ được tha bổng, trên năm năm sẽ được giảm bớt ba năm. Thuế xã giảm phân nữa trong vòng một năm. Để chúc mừng hoàng thất"


—————-


Trên đường trở về Thần Kính điện, Dương Chi một lời cũng không nói chuyện cùng Hàn Lạc Thần.


"Tiểu Chi, nhìn ta một chút" - Hàn Lạc Thần đi bên cạnh bộ dạng thê nô nhìn nương tử, chỉ thấy nữ nhân cực kì lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, phẫn uất la lớn


"Hàn Lạc Thần, cái tên lừa gạt này!" - rõ ràng hắn đã hứa với nàng sẽ để chuyện này vài tháng nữa mới tuyên bố để cho nàng nghỉ ngơi? Hiện tại thì tốt rồi!


Lưu Tề bên cạnh toát mồ hôi.... hoàng thượng từ khi nào lại như vậy?


Hàn Lạc Thần vẫn một bộ dạng lấy lòng nàng, khác biệt so với khi nãy ở trên triều, nhẹ ôm nàng vào lòng nhỏ nhẹ


"Ta chỉ muốn bọn họ tâm phục khẩu phục một chút. Nàng biết đó, đây đều là đại quan thần ta cực kì ưng ý, bọn họ đều là tâm niệm vì Linh Bắc. Chỉ khi nàng mang thai long chủng, như vậy bọn họ mới thật sự công nhận nàng, ta chính là lo cho nàng"


Dương Chi ngoan ngoãn để cho hắn ôm. Chỉ là ánh mắt có chút gian xảo


"Thần Thần, ta mệt"


Câu nói giả dối của nữ nhân lại làm cho nam nhân lo lắng, nhấc bổng nàng lên đi thật nhanh về Thần Kính điện


"Gọi thái y đến đây"


"A... không cần" - nàng không ngờ hắn lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy, nhưng được bồng đi như vậy đúng là một loại hưởng thụ


Hắn đặt nàng trên long sàn, nhẹ nhàng xoa xoa tay nàng


"Thần Thần... ta không sao mà" - nàng đã nói với hắn câu này rất nhiều lần, vậy mà hắn một chút cũng không tỉnh ngộ!


Hắn uỷ khuất nhìn nàng


"Nàng chính là lo lắng của ta. Tiểu tổ tông của ta. Ta rất yêu nàng" - hắn không nhịn được mà cúi xuống ôm lấy nàng.


"Thần Thần, ta cũng rất yêu chàng, chỉ là hiện tại có thần thiếp có một thỉnh cầu, mong hoàng thượng chấp nhận" - nàng theo hắn ngồi lên, căn bản cũng không có mệt mỏi


"Là thỉnh cầu của nương tử, vi phu đương nhiên không thể từ chối"


——————


Ngày hôm sau, Khúc tổng quản lương bổng tăng gấp đôi, vị trí ma ma còn được nâng lên một bậc hơn người! Nha hoàn ở ngự thiện phòng đột nhiên được cho phép xuất cung lấy nam nhân mình yêu, còn được hoàng hậu nương nương ban thưởng một trăm lạng vàng làm của hồi môn.


Có một điều lạ lùng nhất trong lịch sử hậu cung chính là. Tần phi Đức tần được chính hoàng thượng làm chủ hôn, gả cho đại nhi tử của Đô đốc Khiêm Từ ở Lạng Bắc, một đêm lên đường làm lễ cưới, mặc dù đã là phi tần qua của hoàng đế nhưng nay lại được chính hoàng đế làm chủ hôn cho nên không ai dám xem thường!


Bên ngoài hoàng cung hai tháng sau, Chu thái phó tổ chức hôn lễ cho nữ nhi, hoàng hậu mang long chủng đích thân đến chúc mừng, nhưng hoàng thượng lại không thể rời đi hoàng hậu cho nên cũng đến cùng, làm hôn lễ một phen náo loạn.