Chị Đây Xuyên Thành Hổ Con Nuôi Boss Phản Diện Xuyên Sách

Chương 25: Chương 25





“Rống!”Theo một tiếng hổ gào trầm thấp, một con hổ trắng lớn với vóc dáng cường tráng và một con hươu đực, sừng hươu trên đỉnh đầu nó phân thành nhánh nhỏ cùng nhau ngã xuống đất.

Trên mông, trên lưng hươu đực đều có vết thương sâu tận xương, hiển nhiên đây đều là kiệt tác của con hổ trắng lớn nọ.

Cách đó không xa, Kiều Nghệ đã chứng kiến toàn bộ quá trình, máu khắp cả người đều sục sôi.

Con hươu đực này rõ ràng còn cường tráng hơn cả con hươu đực lần đầu tiên cô nhìn thấy nhưng hổ mẹ vẫn săn bắt được nó mà không cần phải tốn nhiều công sức!Quá lợi hại, mẹ cô thật đúng là quá lợi hại! Sau này cô chắc chắn cũng có thể trở thành một con hổ lớn lợi hại dũng mãnh như mẹ của cô!Kiều Nghệ nghĩ đến đây chính là mẹ mình lại kiêu ngạo ngẩng đầu lên, cái đuôi trắng như tuyết sọc xám đen vui vẻ lắc lư.

Hổ mẹ ngước mắt lên nhìn thấy con non đang nhìn chằm chằm mình không biết suy nghĩ cái gì, cả người đều tản ra vẻ kiêu ngạo mũi hếch lên trời, nó nghiêng đầu nhìn một lát rồi gầm lên một tiếng, nhắc nhở cô nhanh chóng bước tới.

Lúc này Kiều Nghệ mới thu lại vài phần, cất bước chân ngắn tũn chạy tới.

Hổ mẹ dùng móng tay sắc nhọn cắt lông trên mông hươu đực như thường lệ trước, để lại phần mềm nhất cho con non.


Kiều Nghệ trước đó đã ăn thịt thỏ nên không còn quá đói nữa nhưng cô không từ chối ý tốt của hổ mẹ bèn nằm sấp trên mông hươu đực, gào lên một tiếng rồi cắn xuống.

Hổ mẹ cũng đói bụng, nhai nuốt từng miếng, từng miếng một.

Hơn một tiếng sau Kiều Nghệ và hổ mẹ đều đã ăn no uống đủ, lại đi ngâm nước bên dòng suối một hồi lâu sau đó bọn họ mới chầm chậm đi ra khỏi núi sâu.

Cả buổi chiều bọn họ đều ở trong núi, bây giờ đi từ trong núi ra, hoàng hôn nghiêng bóng, toàn bộ bầu trời như bị nhuộm một màu đỏ thấm khiến cho người ta tự dưng cảm thấy tim mình đập nhanh.

Lần đầu tiên Kiều Nghệ trông thấy cảnh tượng này, có chút sợ hãi đến gần hổ mẹ.

Hổ mẹ ngước mắt nhìn bầu trời đỏ như màu máu, đôi mắt hổ tương tự như Kiều Nghệ hiện lên một tia sầu lo, trực giác mạnh mẽ siêu việt của dã thú giúp nó ngửi thấy một tia nguy hiểm sắp ập tới trong không khí.

Hổ mẹ cúi đầu cắn lấy gáy của Kiều Nghệ rồi nhấc cô lên, dùng tốc độ cực nhanh chạy về khu biệt thự.

Kiều Nghệ bất ngờ bị gió thổi vào mặt, cả người hổ vẫn còn mơ màng, ngơ ngác gầm gừ mấy tiếng.


Ủa, ủa sao vậy? Có zombie đến à?Kiều Nghệ chống lại tiếng gió vù vù gian nan mở mắt ra nhìn chung quanh, vẫn chưa phát hiện ra bóng dáng zombie.

Nếu không có zombie vậy sao hổ mẹ lại đột nhiên ngậm mình lên nhỉ?Kiều Nghệ mang theo sự nghi vấn này trở về biệt thự, cô còn chưa kịp hỏi hổ mẹ có chuyện gì xảy ra thì đã bị hổ mẹ dùng đầu đẩy vào dưới sô pha.

"Grừ?"Kiều Nghệ nghiêng đầu, mù mờ nhìn hổ mẹ.

Hổ mẹ chỉ lắc đầu sau đó xoay người đi, bước nhanh đến cửa sổ rồi nhảy ra ngoài.

Kiều Nghệ thấy thế lại vội vàng chui ra, lo lắng kêu lên một tiếng nhưng hổ mẹ đã chạy xa từ lâu, cho dù nó có nghe thấy âm thanh của cô cũng không có ý định trở về.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?Trái tim Kiều Nghệ không ngừng run rẩy, vừa lo lắng vừa sốt ruột nhìn ra cửa sổ, cầu nguyện cho hổ mẹ trở về an toàn.

Trong quá trình chờ đợi, lần đầu tiên Kiều Nghệ cảm thấy thời gian trôi qua lâu như vậy, rõ ràng chỉ mới trôi qua hơn một tiếng đồng hồ nhưng cô lại cảm thấy thời gian dường như đã trôi qua hai mươi bốn tiếng đồng hồ vậy.

Cô gấp gáp đến độ đi vòng quanh tại chỗ, bỗng nhiên, đôi tai tròn nhỏ trên đỉnh đầu run lên, cô nghe thấy có âm thanh có thứ gì đó bị kéo lê trên mặt đất, đi kèm với âm thanh còn có mùi máu tươi nhè nhẹ.

.