Chi Diện Than Vương Vs Hỏa Bạo Dao

Chương 29




Trương Dao không phải người nhát gan, khi nàng muốn làm chuyện gì thì sẽ làm, lúc này nàng không để ý đến ánh mắt của những người khác, cùng Vương Khiết tình tứ. Trương Dao không biết vì sao nàng luôn thích dựa vào trong ngực Vương Khiết, cảm thấy nơi đó vô cùng thoải mái, ngay cả ăn một bữa cơm cũng vậy, Trương Dao như người không xương dựa vào Vương Khiết để Vương Khiết đút nàng ăn.


Vương Khiết cũng không quan tâm người khác nhìn cô thế nào, cả hai ngồi dựa vào nhau, quả thực là đem quán lẩu xem như phòng khách nhà mình.


Tương Đồng nhìn một màn trước mắt, cánh tay nắm chặt nổi cả gân xanh, tức giận sắp nổ tung nhưng phải kiệt lực khắc chế. Peter thấy Tương Đồng cứ nhìn về phía Vương Khiết, hắn chợt tỉnh ngộ, chẳng lẽ họ biết nhau? Hơn nữa Tương Đồng thích người kia cho nên mới tức giận như vậy?


Hiện tại Peter nghĩ thông suốt, mặc kệ là ai khi nhìn thấy người mình yêu đi thích người khác cũng sẽ vô cùng khó chịu, nghĩ đến đây Peter lại cảm thấy khổ sở, hắn một mực theo đuổi Tương Đồng, nhưng Tương Đồng không hề thích hắn.


Vương Khiết và Trương Dao đã muốn ăn không vô nữa, Trương Dao dựa vào người Vương Khiết nghỉ ngơi cùng cô trò chuyện. Trước kia nghe Triển Phong nói chuyện với Vương Khiết nàng còn nghĩ, nói chuyện với một người mặt tê liệt thì có gì thú vị, nhưng hiện tại khi nàng đã cùng Vương Khiết nói chuyện phiếm thì Trương Dao lại cảm thấy thật hứng thú, đúng là sự thật khó lường mà.


“Em cười cái gì?” Vương Khiết thấy Trương Dao ngây ngô cười liền hỏi


“Không có gì, lúc trước em thấy Vương chắc hẳn sẽ không thích nói chuyện, không ngờ rằng khi nói đùa cũng thú vị lắm nha, trước kia em còn nghĩ người khác nói đến sùi bọt mép thì Vương cũng sẽ không có chút phản ứng nào” Trương Dao cười nhìn Vương Khiết nói


“Vậy hiện tại?” Vương Khiết tiến sát đến nhìn Trương Dao


“Hiện tại? Uhmm… tuy rằng Vương nói cũng không nhiều nhưng mà so với trước kia tốt hơn rồi, ít ra gương mặt và ánh mắt cũng tình cảm hơn” Trương Dao vừa cười vừa nói với Vương Khiết.


Lúc này ánh mắt Vương Khiết đã thay đổi, cô mê muội nhìn Trương Dao, nhịn không được liền hôn lên môi nàng.


“Uhmm…”


Đang lúc hôn môi, tay Vương Khiết cũng không an phận vuốt ve đùi Trương Dao. Có lẽ vì uống chút bia cho nên Trương Dao đã quên hai người họ vẫn đang ở nơi công cộng, ở trong một quán lẩu chật ních người. Nàng nhiệt tình đáp lại Vương Khiết, một tay ôm cổ Vương Khiết, một tay xuyên qua áo sơ mi của Vương Khiết vuốt ve, làm Vương Khiết có chút không kiềm chế được…


Vương Khiết để Trương Dao dựa vào người cô, hai người điều chỉnh hô hấp sau đó nhanh chóng tính tiền, chuẩn bị rời khỏi quán lẩu.


Đang lúc cô nắm tay Trương Dao đi ra thì gặp một người đứng chặn họ ngoài cửa


“Tên tiểu tử này thật diễm phúc nha, nữ nhân của mày chẳng những xinh đẹp hơn nữa dáng người cũng rất nóng bỏng, xem ra chú em hưởng thụ không hết đâu hả?” Hắn nói xong thì một bàn người ngồi gần đó lớn tiếng cười vang


Trương Dao nhìn hắn, đi ăn lẩu mà cởi trần, quả thực ghê tởm vô cùng, nàng hét lớn “Đồ lưu manh, mấy người nói cái gì?”


Tên nam nhân kia xoay người lại nhìn Trương Dao, lúc này Trương Dao mới nhìn kỹ hắn, trên người đều là hình xăm rậm rạp làm cho da đầu người khác phải run lên.


Nam nhân đi tới trước mặt Vương Khiết, hắn nhìn cô một chút, bình thường khi hắn hét một tiếng thì mặc kệ là ai đều bị dọa chết khiếp nhưng mà tên tiểu tử gầy yếu này lại không bị dọa mà còn thật bình tĩnh nhìn hắn, đứng một bên che chở cho bạn gái.


“Tiểu tử, mấy cô gái bạn tao ngồi bên kia đổi một mình bạn gái mày, thế nào?” Tên nam nhân chỉ về mấy cô gái ngồi ở bàn bên kia


“Láo xược” Trương Dao đứng sau lưng Vương Khiết nhỏ giọng mắng.


Nam nhân không nhìn Trương Dao, chỉ nhìn chằm chằm Vương Khiết như trước. Vương Khiết nhìn lướt qua bàn bên kia một chút, mười người có năm nam, năm nữ, nữ nhân ăn mặc trang điểm xinh đẹp, nghe nam nhân nói thì vẻ mặt họ liền hưng phấn, bởi vì Vương Khiết trước mặt họ vô cùng tuấn tú, mỗi người đều nguyện ý lên giường với Vương Khiết.


Vương Khiết đem ánh mắt nhìn về nam nhân trước mặt nhưng không hề lên tiếng, hiện tại Trương Dao hoàn toàn tin tưởng không có khả năng Vương Khiết sẽ mang nàng đi đổi nữ nhân khác, nhưng khi nhìn nam nhân đầy hình xăm kia thì nàng nghĩ hắn cũng không phải dễ đối phó, cho nên nàng bắt đầu lo lắng cho Vương Khiết.


“Tiểu tử, thế nào rồi? Chỉ cần mày gật đầu, năm người kia tùy ý mày chọn, tao cũng không có ý kiến” Nam nhân hào phóng nói


Lúc này tất cả mọi người trong quán lẩu đều nhìn về phía tuấn nam mỹ nữ bị một lão đại chặn đường, nhưng không ai dám đứng ra hòa giải.


Nam nhân thấy Vương Khiết vẫn không lên tiếng, hắn kiềm chế không được quát to “Thằng nhãi, lão tử tao nhẫn nại có hạn, đừng có nghĩ muốn làm gì thì làm” Nói xong liền thừa dịp Vương Khiết không có chuẩn bị, nắm đấm vung thẳng về phía cô


“A…”


Không biết là ai hét lên trước, mọi người sợ hãi không dám mở mắt nhìn, không biết một người gấy yếu bị một lão đại to con đánh sẽ ra cái dạng gì, hơn nữa sau lưng hắn còn có bốn tên khác, cùng tiến lên e rằng cái mạng nhỏ của Vương Khiết sẽ khó giữ.


Chờ tiếng thét kia kết thúc, mọi người thấy không có động tĩnh gì tiếp theo nên mới mở mắt ra nhìn


Vương Khiết dùng một bàn tay ngăn nắm đấm của tên nam nhân kia, mấy tên thủ hạ của hắn đều chuẩn bị tiến lên. Nam nhân cảm thấy thật mất mặt, chính mình là một tên đàn ông to con khỏe mạnh lại bị Vương Khiết gầy yếu đỡ đòn, nhất thời mất mặt quát to “Tụi bây đứng im đó cho tao, tự tao phải xử tên tiểu tử này”


“Xú tiểu tử, tao nói cho mày biết hôm nay mày gặp ông chính là ngày chết của mày đã tới”


Vương Khiết đẩy Trương Dao ra xa cô một chút, sợ quyền cước đánh tới trúng phải nàng. Vương Khiết dùng tay trái bắt được một quyền của nam nhân kia, tay phải lập tức đánh vào mặt hắn, nhất thời trên mặt hắn hiện rõ năm dấu tay, có thể thấy được Vương Khiết tát có bao nhiêu mạnh,


Hắn làm sao chịu được loại nhục nhã này, cả người giống như phát điên hướng tới Vương Khiết mà đánh, Vương Khiết linh hoạt né tránh nam nhân, cô nhấc chân đá vào be sườn của hắn, cả người hắn bay lên té trên bàn, nửa ngày cũng không ngồi dậy nổi.


“A… buông tay” Trương Dao đột nhiên hét to lên, Vương Khiết quay đầu lại thì thấy đàn em của tên nam nhân kia ôm chầm Trương Dao, nàng đang cực lực phản kháng. Cái này rốt cục chọc tới Vương Khiết, Vương Khiết tiến lên đá vào đầu hắn một quyền, hắn liền té trên đất cũng không ngồi dậy nổi.


Vương Khiết vội đem Trương Dao ôm vào trong ngực, sao cô lại sơ sẩy như vậy cư nhiên để Trương Dao một mình đứng đó, làm cho mấy tên kia thừa cơ xông tới.


Ba tên đàn em còn lại thấy đại ca và đồng bọn của hắn bị đánh nằm đó chưa tỉnh thì có chút sợ hãi, nhưng hiện tại Vương Khiết đang lo bảo vệ Trương Dao, bọn hắn quyết định cả ba cùng xông lên,


Từng tên một đều té trên đất, một tên trong số đó còn nắm lấy chân Trương Dao.


“A…” Trương Dao lảo đảo sắp ngã xuống một chiếc bàn gần đó, trên bàn là cả một nồi lẩu đang sôi sùng sục, nàng sợ hãi nhắm mắt lại chuẩn bị ngã xuống


Vương Khiết nhìn thấy liền chạy nhanh đến xoay người ôm Trương Dao vào lòng, vì va chạm vào cạnh bàn cho nên nồi lẩu cũng đổ xuống trên tay cô, nhưng Vương Khiết không cau mày một chút, cô vẫn như trước dùng thân thể bảo hộ Trương Dao.


Trương Dao nhìn thấy Vương Khiết vì bảo vệ cho nàng mà bị phỏng, nàng sợ hãi ôm chầm Vương Khiết khóc to


“Trương Dao, Trương Dao, em không sao chứ?” Vương Khiết không biết Trương Dao có bị đụng trúng chỗ nào hay không, sao lại khóc lớn như vậy


“Vương Khiết, Vương có sao không. Tay Vương có đau lắm không, đừng làm em sợ mà” Trương Dao vừa khóc vừa nhìn Vương Khiết nói


Lúc này Vương Khiết mới an tâm, thì ra là Trương Dao lo lắng cho cô. Vương Khiết nhìn cánh tay bị phỏng của mình, lúc ngã xuống cô đã cố tránh đi chiếc nồi, hiện tại đi bệnh viện xử lý một chút hẳn là không vấn đề gì. Thấy Trương Dao vì cô mà khóc thương tâm như vậy, trong lòng Vương Khiết vô cùng thỏa mãn, rốt cục cũng có người vì mình bị thương mà đau lòng rơi lệ!


“Tôi không sao, chỉ phỏng một chút, đi bệnh viện xử lý là được, không chín cả cánh tay đâu mà em lo” Vương Khiết muốn cho Trương Dao yên tâm nên cố ý nói thật thoải mái, kỳ thật tay cô cũng rất đau, nồi nước nóng như vậy văng trúng thì làm sao không có gì được.


Trương Dao nghe thấy hai chữ bệnh viện thì liền vội vàng lôi kéo Vương Khiết đi ra ngoài, nàng nghĩ muốn thật nhanh đưa Vương Khiết đi xem vết phỏng trên tay.


Tương Đồng nhìn Trương Dao và Vương Khiết đi ra ngoài, mà mấy tên lưu manh kia vẫn còn nằm trên mặt đất chưa tỉnh dậy, cô thật bội phục thân thủ của Vương Khiết. Nếu không có Trương Dao cản trở, Vương Khiết có thể đánh bại bọn chúng mà không bị thương tích chút nào, Tương Đồng càng ghét Trương Dao hơn, không những cướp đi trái tim Vương Khiết mà còn làm Vương Khiết bị thương. Trong lòng cô vừa đau lòng cho Vương Khiết vừa mắng Trương Dao.