Chi Diện Than Vương Vs Hỏa Bạo Dao

Chương 69: Phiên ngoại 3




"Ba ba, con đói bụng" đứa trẻ ở một bên kêu lên.


"Cút, lão tử còn chưa có ăn đây, mày kêu la cái gì" Tên nam nhân tham lam đếm tiền trong tay, một chút cũng không để ý tới con hắn đang gọi vì đói bụng.


Vương Khiết nhìn đứa trẻ kia, đột nhiên nghĩ đến Trương Dao khi còn bé, ba mẹ nàng cũng đối với nàng như vậy, nhưng mà may mắn là Trương Dao còn có bà ngoại yêu thương, mà đứa bé này thì không có.


Đứa trẻ ủy khuất đứng một mình ở đó, nó có chút lạnh, ôm thật chặc thân thể nho nhỏ, điều này làm cho Vương Khiết có chút không đành lòng khi nhìn thấy đứa bẻ bị bỏ đói mà còn phải chịu lạnh.


Tên nam nhân đếm xong tiền, cầm tiền liền chuẩn bị rời đi. "Ba ba, con đói quá" đứa trẻ ôm lấy chân người đàn ông kia.


"Con mẹ nó, cút xa một chút cho tao, tao có phải ba mày không còn chưa biết, mẹ mày có nhiều đàn ông như vậy, ai biết mày là con ai" Hắn không nhịn được đá đứa trẻ một đá.


Lần này vương khiết không nhịn được nửa, xông tới nắm lấy cổ áo của hắn kêu lên "Có người làm ba như ông vậy sao" vừa nói xong thì đánh tới một quyền.


Hắn không nghĩ tới vương khiết đột nhiên xông đến, bị cô đánh một quyền ngất xỉu.


"Người bạn nhỏ" Vương Khiết đứng ở trước mặt đứa bé, nhẹ nhàng nói "Con có đồng ý đi theo ta, dì xinh đẹp và em gái vừa rồi không?" Mặc dù đứa trẻ này chỉ có sáu bảy tuổi, nhưng cuộc sống lưu lạc lâu năm làm cho nó thành thục hơn rất nhiều.


"Đi theo dì có cơm ăn sao?" Suy nghĩ của đứa bé rất đơn giản, chỉ cần có cơm cho nó ăn là đủ.


"Có, chắc chắn ngày nào cũng cho con ăn no bụng"


"Vậy con đi với dì" Đứa bé cân nhắc một chút thì đi theo Vương Khiết.


Vương Khiết định nắm tay dắt đứa bé đi, nhưng cô nhớ lại vừa rồi đứa bé mới bị ba ba của nó đánh, cho nên Vương Khiết cuối xuống ôm đứa bé lên.




Trương Dao nhìn thấy Vương Khiết ôm đứa bé đi lại thì liền xuống xe hỏi "Sao rồi, muốn đến bệnh viện không?"


"Uh, dẫn thằng bé đi kiểm tra một chút. Nhưng mà, Tiểu Ngạn Hi a, hôm nay không thể dẫn con đi khu vui chơi được rồi" Vương Khiết quay lại nói với Ngạn Hi.


"Bởi vì anh bị ngã sao?" Ngạn Hi nhìn thằng bé được Vương Khiết ôm lại.


"Uh, anh bị ngã trúng đầu, mẹ phải dẫn anh đi khám bác sỹ. Ngạn Hi không đi khu vui chơi được, con có buồn không?"


"Dạ không, chờ anh khỏe lại chúng ta cùng nhau đi"


"Được, vậy chúng ta đến bệnh viện trước" Vương Khiết lái xe chở cả ba đến bệnh viện gần nhất.


Vương Khiết mang theo đứa trẻ đi bệnh viện kiểm tra thân thể, Trương Dao thì dẫn Ngạn Hi đi mua mấy bộ quần áo cho thằng bé.


"Bạn nhỏ, con tên gì?" Trương Dao nhìn đứa bé hỏi


"Ba ba gọi con là tiểu Thần" tiểu Thần nhìn chằm chằm đồ ăn vặt trong tay Ngạn Hi


"Tiểu Thần muốn ăn không?"


"Dạ có"


"Ngạn hi, cho anh ăn cùng đi con" Trương Dao nói với Ngạn Hi.


"Anh, em mời anh ăn" Ngạn Hi ngọt ngào nói, cầm đồ ăn vặt trong tay đưa cho tiểu Thần.


Tiểu Thần vội cầm lấy quà vặt cho vào miệng.


"Tiểu Thần, an chậm thôi, coi chừng mắc nghẹn" Trương Dao sợ hết hồn, tiểu Thần ăn nhanh quá.


"Các người làm ba mẹ kiểu gì vậy, để con bị suy dinh dưỡng nặng, trên người còn có nhiều vết thương, chuyện này không thể cứ như vậy, tôi phải báo cho cảnh sát" Một vị bác sĩ rất nghiêm nghị nhìn về phía Vương Khiết nói.


Vương Khiết muốn đến bệnh viện gần nhất, nên không đến bệnh viện của Địch, trước kia Ngạn Hi không thoải mái, Địch cũng tự mình tới nhà kiểm tra, không nghĩ tới vào bệnh viện kiểm tra thân thể lại phiền phức như vậy, bây giờ thì hay rồi, còn bị người ta hiểu lầm là ngược đãi con cái.


"Vương Khiết, thế nào?" Trương Dao nghe được giọng trách cứ kia liền dẫn hai đứa bé đi tới.


"Không có sao, để tôi giải quyết, em và mấy đứa nhỏ ngồi chờ một chút đi"


"Dạ" Trương Dao một mực rất tin tưởng Vương Khiết, tin tưởng cô có thể xử lý tốt hết thảy. Vì vậy ngoan ngoãn mang theo hai đứa trẻ ngồi chờ.


Chỉ chốc lát sau Trương Dao liền thấy Địch và Hiên chạy tới, họ cùng nói gì đó với vị bác sỹ khi nảy, vị bác sĩ ấy vừa nhìn thấy Địch, ánh mắt có thể nói là tản ra ánh sáng nha, gương mặt sùng bái nhìn Địch, gật đầu không ngừng. Trương Dao thật sợ cổ hắn sẽ rơi xuống.


"Đã giải quyết xong?" Trương Dao nhìn Địch và Hiên hỏi, sau đó chào một tiếng rồi cùng bọn trẻ và Vương Khiết ra về.


"Uh, chúng ta trở về thôi, chuyện của thằng bé tôi giao cho Hiên làm rồi" Vương Khiết ôm lấy Ngạn Hi đang ngủ gật, Trương Dao nắm tay của tiểu Thần cùng đi ra xe.


—-


"A...." Trương Dao ở trong phòng tắm lớn tiếng kêu lên.


"Sao vậy?" Vương Khiết vội vàng chạy vào hỏi.


"Đứa bé là....là...con gái" Trương Dao nói chuyện lắp bắp.


"Hả?" Vương Khiết nhìn Thần cũng có chút giật mình, "Vừa rồi khuôn mặt nhỏ nhắn quá bẩn cũng không nhìn ra con là bé gái" Vương Khiết sờ sờ đầu tiểu Thần nói.


Trương Dao nhẹ nhàng ôm tiểu Thần, phảng phất thấy được mình khi còn bé.


"Em mau giúp tiểu Thần tắm đi, nếu không một hồi sẽ lạnh, tắm xong liền có thể ăn cơm"


"Được, tắm xong đem tiểu Thần ăn mặc thật xinh đẹp nha" Trương Dao cười giúp tiểu Thần tắm từ đầu đến chân, tắm thật sạch sẽ.


"Vương Khiết, tiểu Ngạn Hi, mau nhìn ai xem ai đây" Trương Dao dẫn tiểu thần được ăn mặc như tiểu công chúa đi ra ngoài.


Dáng dấp tiểu Thần rất thanh tú, hai mắt thật to lóe ra ánh mắt thuần khiết. Bị thiếu chất lâu ngày nên nhìn tiểu Thần nhỏ con, nhìn qua cùng tiểu Ngạn Hi cũng không lớn hơn bao nhiêu.


Vốn là tiểu Thần rất biết điều đi theo Trương Dao, nhưng khi vừa nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn ngon như vậy thì liền chạy tới, vươn tay ra, trực tiếp lấy đồ ăn nhét vào miệng.


"Từ từ ăn, từ từ ăn, không có người giành với con" Trương Dao vội vàng đi rót ly nước đặt ở trước mặt tiểu Thần, ăn như vậy nhất định sẽ mắc nghẹn.


Ngạn Hi thấy tiểu Thần dùng tay bốc đồ ăn rất thơm, con bé cũng bắt chước tiểu Thần, dùng tay cầm đồ ăn.


"Ngạn Hi, ai cho con dùng tay cầm" Vương Khiết vỗ vỗ cái bàn, nhỏ giọng nói.


"Anh đã ăn như vậy mà" Ngạn Hi nhìn Tiểu Thần nói.


Tiểu Thần vừa nghe Ngạn Hi nói như vậy, khẩn trương nhìn Trương Dao cùng Vương Khiết một chút, sợ hãi nắm chặc thức ăn trong tay, đứng ở nơi đó không nhúc nhích.


Trương Dao có chút đau lòng nhìn tiểu Thần, tiểu Thần từ nhỏ lớn lên ở đầu đường, có ăn dĩ nhiên vội vàng nhét đầy trong miệng, thiếu thốn nên cái gì cũng không có. Trương Dao sờ sờ đầu tiểu Thần và Ngạn Hi nói "Sau này con phải gọi tiểu Thần là chị, biết không? Hôm nay mẹ đồng ý, chúng ta cũng dùng tay ăn đi, nhưng mà từ ngày mai bắt đầu phải ăn uống theo quy cũ" Trương Dao nói xong dùng ánh mắt làm nũng nhìn vương khiết.


Vương Khiết lắc đầu một cái, "Ăn đi, mẹ đều nói cho phép rồi đó"


Vì vậy bốn người đều giống như hổ đói lấy tay cầm thức ăn đứa vào trong miệng, cho tới bây giờ tiểu Thần cũng không có ăn thỏa mãn như vậy, ăn thật là no nê. Cơm nước xong tiểu Thần sắp đi hết nổi, ngồi ở trên ghế sa lon nhìn Ngạn Hi chơi xếp hình.


Tiểu Thần nhìn Ngạn Hi xếp loạn cả lên liền nói "Thật ngốc" vì vậy liền đi tới nằm trên mặt đất cùng Ngạn Hi chơi vui vẻ.


"Vương Khiết"


"Sao?"


"Em muốn ... em nghĩ chúng ta có thể nhận nuôi tiểu Thần được không"


"Có phải khi nhìn tiểu Thần làm em nhớ đến mình trước kia không?" Vương Khiết từ phía sau ôm Trương Dao nhẹ nhàng nói ở bên tai nàng.


Trương Dao thoải mái dựa vào Vương Khiết "Uhm, con bé so với em còn khổ hơn nhiều, không có bà ngoại" Trương Dao xoay người câu cổ Vương Khiết, dùng chóp mũi chạm vào chóp mũi Vương Khiết , làm nũng nói "Chúng ta nhận nuôi tiểu Thần nha, con bé thật rất đáng thương"


"Em đang câu dẫn tôi sao?"


"Lớn tuổi rồi còn dám câu dẫn ai"


"Bậy nào, tôi ăn em ngay bây giờ" Vừa nói Vương Khiết ôm lấy Trương Dao đi vào phòng.



Buổi tối Vương Khiết đi tiểu đêm sau đó đi qua phòng Ngạn Hi, nhìn con gái một cái xem có đạp chăn hay không, đột nhiên nhìn thấy tiểu Thần đứng ở trước cửa phòng tiển Ngạn Hi không nhúc nhích.


"Tiểu Thần? Con đứng ở chỗ này làm gì? Tại sao không đi ngủ?" Vương Khiết kỳ quái hỏi.


Tiểu Thần nhìn Vương Khiết một chút "Ngạn Hi nói ... Ngạn Hi nói con ăn bánh của em ấy rồi thì phải có trách nhiệm bảo vệ em ấy, Ngạn Hi để con đứng ở chỗ này coi chừng" Tiểu Thần nói rõ ràng  


"Con bé nói con liền nghe theo sao?"


"Dạ, tại con ăn đồ ăn của em ấy rồi" Tiểu Thần nghiêm trang nói.


"Vậy sau này cùng Ngạn Hi đi học, con ở trường học bảo vệ em ấy có được không?"


"Dạ được"


"Vậy bây giờ mau đi ngủ đi"


"Nhưng mà...." tiểu Thần không quên lời nói của Ngạn Hi trước khi đi ngủ.


"Tiểu Thần" Ngạn Hi không gọi tiểu Thần là chị, "Tiểu Thần ăn thức ăn của ba mẹ em làm, ba mẹ em cũng như em, cho nên tiểu Thần sẽ phải phụ trách bảo vệ em, buổi tối ngủ một mình em sẽ sợ lắm, muốn tiểu Thần canh giữ trước cửa, có được không" Ngạn Hi ra dáng tiểu đại nhân giá thế nói với tiểu Thần.


Tiểu Thần suy nghĩ một chút, mình đã ăn rồi thức ăn của Ngạn Hi rồi, hẳn nên vì em ấy làm chút chuyện, vì vậy tiểu Thần vẫn canh giữ ở cửa phòng Ngạn Hi không nhúc nhích.


"Vậy con đi vào cùng Ngạn Hi ngủ chung đi, dù sao giường cũng rất lớn, con có thể bảo vệ em ấy, con lại có thể ngủ nữa, có được không?" Cuối cùng Vương Khiết suy nghĩ một biện pháp lưỡng toàn nhất.


Tiểu Thần suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn đẩy cửa đi vào, nằm bên cạnh Ngạn Hi. Vương Khiết đi vào, đem chăn đắp kín cho hai đứa trẻ rồi mới đi ra ngoài thuận tiện đem cửa đóng đứng lại.


—-


"Thủ tục đã làm xong hết, nhưng mà đứa bé này chưa có tên, cô đặt một cái tên cho nó đi" Hiên cầm giấy tờ đã làm cho tiểu Thần nói.


"Vương Ngạn Thần đi, Vương nói có được không" Trương Dao nhìn Vương Khiết hỏi.


"Được, vậy gọi Vương Ngạn Thần đi"


"Tiểu Thần, sau này gọi con là Vương Ngạn Thần nha, con chính là chị gái cảu Ngạn Hi, các con phải hòa thuận chung sống có biết không?" Trương Dao nói.


"Sau này tiểu Thần cũng xưng hô giống Ngạn Hi có được không, gọi ta là baba, gọi Trương Dao là mẹ" Vương Khiết nhìn tiểu Thần nooi1.


"Được không ạ?" Tiểu Thần giương đôi mắt to khả ái hỏi.


"Dĩ nhiên có thể, sau này con chính là con gái lớn của chung tôi nha"


"Vậy mỗi ngày đều có cơm ăn phải không?" tiểu Thần quan tâm nhất là có cơm ăn hay không.


Trương Dao đau lòng sờ đầu tiểu Thần "Có, mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon cho con"


"Thật tốt quá, như vậy con cũng không cần bị đói nữa" tiểu Thần vui vẻ nâng lên khuôn mặt tươi cười .


Kể từ khi tiểu Thần đến sống trong nhà, Ngạn Hi cũng không trộm lấy mỹ phẩm của Trương Dao nữa, ngày ngày đi theo tiểu Thần cùng nhau chơi đùa, chỉ cần không phải quá mức quậy phá thì Vương Khiết và Trương Dao cũng sẽ không đi ngăn cản hai đứa, trẻ con nghịch ngợm là chuyện bình thường.