Chỉ Dụ Anh Cắn Câu

Quyển 15 - Chương 88




Thời gian kế tiếp ba người không hề nghỉ ngơi.

Tô Tranh dẫn hai đứa bé, cẩn thận từng li từng tí đi xuống dưới. Có câu nói lên núi dễ dàng xuống núi khó khăn, huống chi hôm nay đường tối lại không quen, có đến vài lần Mạc Yên Nhiên thiếu chút nữa là bị ngã xuống, Tô Tranh lại phải dùng sức giữ cô bé lại, nhưng sau mấy lần như thế, Tô Tranh cũng mệt mỏi quá mức. Mạc Cách Ly thấy vậy , đề nghị để mình dẫn chị gái, Tô Tranh chỉ cần bảo vệ mình tốt là được. Tô Tranh nhìn Mạc Cách Ly một chút, thấy cậu bé mặt không đỏ hơi thở không gấp , cũng đành phải giao Mạc Yên Nhiên cho cậu chăm sóc.

May mắn là đoạn đường tiếp theo tương đối thuận lợi, ba mẹ con nhanh chóng xuống được chân núi, sau khi xuống đến nơi họ vội vàng núp sau cây đại thụ nhìn những chiếc xe hàng hay xe buýt to lớn phóng quá, không khỏi bắt đầu nghĩ, làm như thế nào lấy được một chiếc xe đây?

Đúng vào lúc Mạc Cách Ly không có kế hoạch nào khả thi, Tô Tranh hạ quyết tâm, trước tiên cô cứ để hai đứa bé ở phía sau cây chờ đợi mình, sau đó cũng để ba lô xuống. Từ trong ba lo lấy ra một túi nhỏ màu đen, sau đó lại giao ba lô cho Mạc Cách Ly, nói cho cậu biết ngộ nhỡ nếu trước khi trời sáng mình chưa trở về, thì cậu hãy dẫn theo chị gái đi tìm Nghiêm Lạc hoặc chú húi cua.

Mạc Cách Ly nhận lấy ba lô , nhỏ giọng nói một câu: “Tôi sẽ không về.”

Nhưng vào đúng lúc cậu nói, lại có một chiếc xe rú coi đi qua, Tô Tranh chỉ thấy môi Mạc Cách Ly mấp máy nhưng không biết câu vừa nói gì. Đợi đến lúc yên tĩnh lại, Tô Tranh nhẹ giọng hỏi: “Vừa rồi cháu nói gì?”

Mắt Mạc Cách Ly khép hờ, lắc đầu một cái nói: “Dì trước đi đi, tôi và Yên Nhiên ở chỗ này chờ dì.”

Tô Tranh đồng ý, trước khi đi cô vội ôm chầm lấy Mạc Yên Nhiên đang khẩn trương lo lắng, rồi mới xoay người rời đi.

Tô Tranh đến bên đường xem xét tình hình thì phát hiện bên đường có một nhà trọ nhỏ, nơi đó sẽ có rất nhiều xe hàng nhỏ dừng lại để nghỉ ngơi qua đên. Mục tiêu của cô là lấy được một chiếc xe từ nơi đó.

Đương nhiên Tô Tranh cũng không phải là cô gái yếu đuối tay không tấc sát, cái túi đen cô vừa lấy trong ba lo ra là túi đựng súng lục, tay cầm chắc lấy súng. Trong đêm tối cô như một chú mèo đen, nhẹ nhàng nhanh chóng tìm đến mục tiêu của mình.

Đến bên cạnh quán trọ, nhìn lên kiến trúc đơn giản của cả tòa nhà, thấy tầng hai vẫn còn sáng đèn đối diện nó là nơi để xe. Cô quan sát xung quanh, tìm một chỗ góc tường để leo tường đi vào, nhanh như mèo đến chỗ để chiếc xe. Phần lớn những chiếc xe này đều là xe hàng cỡ lớn bên trong có rất nhiều hàng hóa, không thích hợp với điều kiện của Tô Tranh bây giờ, điều này làm cho cô có chút thất vọng, dù sao cô lái một chiếc xe tải hạng nặng như vậy rất dẽ gây chú ý .

Đúng vào lúc cô thất vọng, bên ngoài sân bất chợt vang lên một tiếng coi, tiếp đó từ trong nhà trọ đã có người ngáp ngắn ngáp dài đi ra mở cửa

Sauk hi xe lái vào trong, Tô Tranh vui mừng phát hiện đây là một xe tải laoij nhỏ không chứa hàng hóa gì, phía sau xe có một người phụ nữ và một đứa bé, người lái xe hình như là một người đàn ông. Tô Tranh đoán có lẽ đây là một gia đình, đến từ thành phố bên.

Tô Tranh đoán không có sai, những người này thật sự là một gia định và họ cũng đên từ thành phố bên cạnh. Hôm nay đứa bé bị bệnh, bọn họ mượn nhà hàng xóm xe tải nhỏ để đi lên thị trấn tìm bệnh viện khám bệnh cho đứa bé. Hai người dẫn đứa bé xuống xe, vào nhà trọ đơn sơ, cơm cũng không ăn, trực tiếp đặt một gian phòng nghỉ ngơi.

Người cha đi trước, mẹ theo sau dẫn đứa bé, vừa đi vừa lấy mì tôm và xúc xích từ trong ba lô ra, dịu dàng nói với con: “Đợi lát nữa cho con mỳ ăn liền, thêm một cây xúc xích có được hay không?”

Đứa bé rất gầy, mắt to mà sáng, ở trong bóng tối lập lòe sáng lên, sau khi nghe thấy có thể ăn xúc xích với mỳ ăn liền cậu bé vui hẳn lên. Mà người cha ở trước mặt lại sầu lo, ông cũng không biết quán trọ này có nước hay không nếu không có thì việc, cho đứa bé ăn mỳ ăn liền sẽ không thể rồi.

Vào đến phòng, vừa định mở đèn thì bất chợt họ lại nghe thấy một tiếng nói phát ra từ bóng tối: “Không cần mở đèn.”

Hai người lớn sợ ngây người, một câu nói cũng không dám nói, đứa bé nhanh chóng được mẹ ôm vào trong ngực, mở mắt to ngạc nhiên mà sợ hãi nhìn về phía bóng tối.

Tô Tranh rất hài lòng với biểu hiện của họ, người như vậy dẽ xuống tay hơn.

Cô nhỏ giọng nói tiếp: “Trong tay tôi có súng, các người nếu như có bất kỳ hành động nào, hoặc phát ra bất kỳ âm thanh gì, tôi đều sẽ nổ súng không chút do dự. Các người nghe rõ chưa?”

Lúc này hai người lớn đã kịp phản ứng, bọn họ sinh ra ở biên giới, cũng không phải là chưa từng tháy những chuyện như vậy, vì vậy rất nhanh hiểu được, gật đầu liên tục, che miệng không dám phát ra âm thanh.

Tô Tranh thấy mình đã trấn áp được hai người kia, tiếp tục nhỏ giọng nói: “Tôi không hề có ác ý gì với các người, chỉ muốn mượn xe của hai người một chút, nhưng tôi cũng không để cho các người thiệt thòi, ở chỗ này có một khoản tiền, chẳng những mua cái xe còn dư dả, lại còn có thể đủ cho đứa bé của các người khám bệnh, các người có đồng ý không?”

Cô dừng lại một chút để cho họ suy nghĩ, nói tiếp: “Nếu như các người đồng ý, bây giờ có thể mở miệng nói chuyện. Nhưng nhớ, không được hét to, súng lục của tôi tuyệt không xuống tay lưu tình!”

Hai người lớn quay mặt nhìn nhau, do dự một lúc, cuối cũng người cha cũng mở miệng: “Cô thực sự có thể cho chúng tôi một khoản tiền sao?”

Tô Tranh gật đầu: “Đúng, chỉ cần ông làm theo yêu cầu của tôi, tôi chẳng những bảo đảm sẽ không gây ra bất kì tổn thương nào cho các người, hơn nữa đảm bảo sẽ cho các người 1 khoản tiền.” Tô Tranh nhìn phong cách của họ đại khái cũng biết được tình hình gia đình họ như thế nào.

Hai người họ suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc hạ quyết tâm: “Được, chúng tôi làm theo lời của cô.”

Đối với người đàn ông này mà nói, dù sao ông ta cũng cùng đường rồi, ông ta sẽ không trơ mắt nhìn con của mình chết.

Mặc kệ lời người phụ nữ thần bí trong bóng tối này nói thật hay không ông đều muốn thử thử một lần.

Chủ quán trọ vô cùng tức giận, gã nghèo nàn này đến đây ở trọ thì cũng thôi đi vì đối với ông đây cũng là chuyện thường tình nhưng tại sao khi ông ta vừa chuẩn bị ngủ đi bọn họ tới phá, ngủ được chút họ lại nháo đòi đi?

Thôi thôi thôi, mở cửa tiễn khách quý cho mau!

Tô Tranh núp ở phía sau xe tải nhỏ, cảm thấy tiếng mắng chửi của ông chủ quán trọ đã xa, chiếc xe đã chạy đến gần đường cao tốc.

Bên cạnh cô là hai mẹ con ngồi bất động, ép mình vào góc xe, giống như tránh né ôn dịch. Người đàn ông vừa lái xe, lại nhỏ giọng xin phép: “Cô muốn dừng ở đâu?”

Tô Tranh quan sát tình hình xung quanh, bảo người đàn ông lái x era xa một chút, đến bên trạm xăng dầu để đổ đầy xăng sau đó lại bảo ông ta lái xe ra xa.

Ra khỏi trạm xăng dầu, cô bảo người đàn ông xuống sau xe, rồi ngồi thử ở chỗ lái xe, nhìn bao quát tất cả cái xe thấy tất cả đều ổn, lúc này mới nói khẽ với ba người họ: “Các người xuống xe ở chỗ này, sau khi xuống xe đi tìm người nhờ giúp đỡ, nhưng hãy nhớ dù bất kể việc gì cũng không được nhắc đến chuyện này, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các người!” Lời cuối cùng vừa thoát ra cũng làm người phụ nữ kia sợ toát lạnh liên tiếp nói: “Chúng tôi nhất định sẽ dù có bị đánh chết cũng nhất quyết không dám nói ra ngài.”

Nói xong lời này, một nhà ba người vẫn không xuống xe, Tô Tranh nói tiếp: “Ở cánh cửa bên trái của ghế sau, có một ngăn nhỏ, bên trong có khoảng 4-5 vạn và một ít vàng như vậy đủ chưa?”

Người đàn ông kia vội lục lọi trong bóng tối, cuối cùng cũng tìm thấy cái ngăn đó bên trong có rất nhiều giây và kim loại. Ông ta cầm lên mượn ánh trăng phía ngoài nhìn chúng, quả nhiên đó là tiền, lại cắn cắn kim loại kia, xác định đó chính là vàng.

Ông ta vừa mừng vừa sợ, mang theo vợ con vội vàng xuống xe. Khi đóng cửa xe, anh dừng lại, liên tiếp cảm ơn Tô Tranh.

Tô Tranh lạnh lùng nói: “Ông không cần cảm ơn tôi, chỉ cần ông đừng nói chuyện này ra ngoài là được!”

Người đàn ông lại bảo đảm lần nữa, thiên ân vạn tạ, sẽ không bao giờ nói ra .