Chị, Em Yêu Chị

Chương 39: Chương 39: Chap 39






Trần Thiên Hương trở về công ty, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới vào. Sau đó mới trở về nhà.
Khi cô trở về nhà đã khá muộn, Vũ Hương Ly vẫn đang ngồi trên ghế sofa giữa phòng khách chờ. Vừa nghe tiếng cửa mở, Vũ Hương Ly chắc chắn là Trần Thiên Hương, liền chạy ngay đến bên cạnh.
– Sao? Chị đi ăn với bố mẹ vui không?
Vũ Hương Ly mỉm cười, ân cần hỏi, Trần Thiên Hương nặn ra một nụ cười.
– Tốt, bố mẹ lâu không gặp nên nói rất nhiều chuyện, nói nhiều quá nên quên cả thời gian, mãi đến bây giờ mới về được.
Trần Thiên Hương nói dối trôi chảy, việc tối nay làm sao tính là vui vẻ cùng tốt đẹp được chứ? Cô đành nói dối Vũ Hương Ly, nếu để cô ấy biết sẽ suy nghĩ nhiều lắm. Cô không muốn như thế. Nhưng Trần Thiên Hương không biết, hôm nay Vũ Hương Ly cũng đã nói dối cô một lần, vậy là trong cùng một buổi tối, cả hai đều nói dối nhau. Nhưng tất cả đều là vì muốn tốt cho đối phương.
– Vậy tốt, chị ăn tối no chưa?
Trần Thiên Hương chợt nhớ, cô đã ăn được gì đâu, đã xảy ra màn cãi nhau rồi, cho nên bây giờ bụng trống rỗng, để qua đêm thật không tốt, Trần Thiên Hương bao giờ cũng đối đãi bản thân rất tốt.
– Mải nói chuyện, chị chẳng ăn được mấy, em đã ăn chưa? Ăn cùng chị nhé.
– Được, để em đi úp mì.
Vũ Hương Ly cười tươi, chạy nhanh vào trong bếp, Trần Thiên Hương bỏ áo khoác ngoài, cũng nhanh chóng theo sau.
Trần Thiên Hương ngồi trên ghế, chăm chú nhìn người kia lượn qua lượn lại như con ong mật, cũng buồn cười, chỉ làm có hai bát mì, có cần bận rộn như vậy không. Vũ Hương Ly đem hai bát mì đặt trên bàn, đẩy một bát về phía Trần Thiên Hương, kiêu ngạo hất cằm.
– Ăn hết không còn một sợi nào cho em.

Sau đó không khách khí liền ngồi xuống ăn mì. Cũng không hiểu sao vừa nãy một mình ăn cơm chẳng có cảm giác ngon gì cả, bây giờ ngồi ăn bát mì gói với Trần Thiên Hương, lại cảm thấy ngon kì lạ, cho nên mới nói, ăn ngon còn tuỳ thuộc vào thời gian, không gian, và đặc biệt là người cùng ăn. Ăn cùng với người yêu, rất ngon miệng phải không nào.(Sự thật nó là vậy đấy các bạn :(.)
Trần Thiên Hương cũng nhiệt tình ăn mì, thật sự rất ngon, không biết có phải do đói hay không. Cô cũng tự nhiên nghĩ, từ khi ở cùng với Vũ Hương Ly, tần suất mình ăn mì gói càng ngày càng tăng.
– Mì ai nấu mà ngon thế Hương nhỉ?
Vũ Hương Ly ăn hết mì, lại thò đũa sang bát Trần Thiên Hương, rất tự nhiên gắp mì về bát mình ăn tiếp, vừa gắp vừa hỏi.
– Này, mì của chị mà.
Trần Thiên Hương nhìn thấy mì trong bát bị gắp mất, không chịu thua kém thò đũa sang gắp lại, nhưng lại chậm tay hơn, tất cả đều người kia ăn rồi. Vũ Hương Ly trong miệng vẫn còn mì, vừa ăn vừa nói.
– Nhưng mà em ăn rồi, giỏi thì sang mà đòi.
Sau đó lè lưỡi làm mặt quỷ trêu ngươi Trần Thiên Hương. Giám đốc hơi nhíu mày, không thể để thua như thế được. Em đã dám trêu ngươi, đừng trách chị giở trò.
Nghĩ đến liền đứng dậy khỏi ghế, đi sang phía Vũ Hương Ly ở đối diện, liền một mạch, kéo cổ người kia vào hôn lên môi, lưỡi trơn nhanh nhẹn tách môi Vũ Hương Ly ra, đưa vào trong miệng người kia khuấy động, đem toàn bộ mì chuyển về phía mình, sau đó tách môi ra. Trần Thiên Hương rất tự nhiên nhai mì vừa cướp về. Vũ Hương Ly không thể ngờ được Trần Thiên Hương làm cái trò này, tự nhiên cảm thấy hơi ghê ghê.
– Giám đốc, chị bẩn quá.
Sau đó đánh vào người Trần Thiên Hương. Khuôn mặt nhăn nhúm lại, chạy nhanh đến rót một cốc nước lọc, uống hết sạch.
– Sao? Bẩn á, chị còn không thấy bẩn thì thôi em ngại cái gì.
Trần Thiên Hương ôm bụng cười, nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Vũ Hương Ly thật buồn cười mà.
– Còn cười? Sở thích biến thái.

Vũ Hương Ly vẫn chưa hết bất ngờ, không tưởng tượng được cô gái trắng trẻo, thanh nhã như Trần Thiên Hương nghĩ ra được cái việc này, càng ngày Trần Thiên Hương càng mất hình tượng mà.
– Cái gì? Ai biến thái?
– Chị chứ ai.
Vũ Hương Ly quay đi, không thèm nhìn mặt Trần Thiên Hương nữa, càng nhìn càng thấy mất hình tượng đẹp đẽ mà.
– Ừ biến thái, chị đi ngủ đây, dọn bàn nhé.
Trần Thiên Hương cười cười, sau đó nhanh chân chuồn khỏi nhà bếp, Vũ Hương Ly nhìn hai cái bát trống trơn đặt trên bàn, liền dọn bỏ vào bồn rửa bát, sau đó cũng chạy theo Trần Thiên Hương. Vào phòng, người kia đã an vị trên giường từ lúc nào, Vũ Hương Ly vào nhà tắm thay đồ, làm vệ sinh cá nhân, sau đó mới ra lên giường. Nhìn Trần Thiên Hương cuộn tròn trong chăn như con sâu vậy, chỉ thở nhè nhẹ, cứ như đã ngủ rồi, liền tắt điện đi, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh.
– Hương, chị ngủ rồi à?
Vũ Hương Ly nhẹ nói, để cho Trần Thiên Hương nếu chưa ngủ vẫn có thể nghe thấy, nhưng nếu ngủ rồi sẽ không bị làm phiền.
– Chưa ngủ.
Trần Thiên Hương chùm chăn qua đầu, từ trong lớp chăn truyền đến âm thanh nhỏ bé.
– Ừm. Chị thử nghĩ, nếu nói chuyện của chúng ta với bố mẹ chị, liệu có ổn không?
Vũ Hương Ly rúc vào trong chăn, ôm lấy eo Trần Thiên Hương đang cuộn tròn kia, thật ấm.
– Ổn thôi.

Trần Thiên Hương nghĩ một chút, sau đó trả lời, nhưng trong cô đang vướng bận rất nhiều, sao mà ổn được chứ, chuyện cãi nhau hôm nay với mẹ, như vậy chưa phải đã xong, trước mắt còn phải đối diện với thành kiến và phản đối của mẹ, Trần Thiên Hương nghĩ không ra cách thuyết phục.
– Chị, nếu bố mẹ chị không đồng ý, Chúng ta buộc phải xa nhau đấy, em không muốn một chút nào, cứ nghĩ đến tương lai đẹp đẽ em đã sắp sẵn, lại không thể thực hiện, cứ có cảm giác khổ sở.
Vũ Hương Ly càng nói, càng rúc sâu vào, ôm chặt lấy eo Trần Thiên Hương.
– Không đâu, chị đã bảo chỉ cần em đủ dũng cảm ở bên chị, dù là ai phản đối chị cũng chống đối hết. Chị không nghĩ bỏ em.
Trần Thiên Hương nắm lấy bàn tay người kia đang nắm chặt áo mình, bàn tay này, thật sự chỉ muốn nắm suốt đời.
– Nhưng..
– Đừng nhưng gì cả, tin chị có được không?
Trần Thiên Hương xoay người lại, đưa bàn tay tìm đến khuôn mặt Vũ Hương Ly, trong bóng tối cô không thấy được khuôn mặt kia, chỉ dùng ngón tay nhẹ nhàng phác trên khuôn mặt Vũ Hương Ly. Thật đẹp! Trần Thiên Hương không nhìn, nhưng chỉ cảm nhận, lại khiến cô có cảm giác sâu sắc hơn, khiến cô ghi tạc khuôn mặt đẹp đẽ này vào lòng.
– Tương lai đẹp đẽ em sắp sẵn là gì thế?
Trần Thiên Hương dịu dàng nói, ở gần Vũ Hương Ly, lúc nào cũng chỉ mong người này được vui vẻ, hạnh phúc, không phải lo nghĩ, cho nên đối với vấn đề kia tạm thời không muốn đề cập nữa. Chỉ muốn nói những chuyện tốt đẹp.
Vũ Hương Ly cảm nhận ngón tay mềm mại của Trần Thiên Hương di động khắp mặt mình, dễ chịu thật. Nhẹ nhàng trả lời.
– Ừm.. Em muốn sau này, chúng ta có thể sống cùng nhau, ngày nào cũng như thế này, chị đi làm, em ở nhà, sau đó buổi tối chúng ta cùng ăn một mâm cơm, cùng xem tivi trên một chiếc sofa, rồi cùng ngủ trên một chiếc giường. Em trước đây quen một mình rồi, nhưng từ khi có chị, em lại không muốn ở một mình nữa, ngày nào cũng mong chị có thể làm việc nhanh nhanh để về sớm một chút. Thế nên em muốn bằng cách nào đó, chúng ta có thể có một đứa con, sáng chị đi làm, em sẽ ở nhà chơi với nó, chăm sóc cho nó, đợi tối chị về, cả ba chúng ta lại cùng ăn, cùng xem tivi, cùng ngủ. Cuộc sống như thế, chẳng phải rất tốt sao..
Trần Thiên Hương nghe từng câu nói của Vũ Hương Ly, cô ấy muốn thế, cô cũng muốn như thế, thực sự mơ ước như thế.
– Có thể em quá mơ mộng rồi, tình cảm của chúng ta theo ý họ là sai trái, là nghịch lí vì thế mình làm gì có quyền mơ mộng. Nếu thật sự không thể được như em mong muốn, em chỉ mong có thể được ở cạnh chị, chỉ ở cạnh chị thôi.
Trần Thiên Hương nghe Vũ Hương Ly nói, vô cùng đau lòng.
– Chị chưa từng nghe chuyện một người yêu một người lại là sai trái. Phải là một nam một nữ xứng đôi vừa lứa mới là đúng à? Hợp nhau, hiểu nhau, yêu thương nhau mới thực sự là điều cần thiết nhất.

– Chẳng phải ai cũng hiểu đâu.
Vũ Hương Ly không biết vì sao, càng ngày trong cô càng trở nên yếu đuối, chỉ nghĩ đến chuyện bố mẹ Trần Thiên Hương phản đối, đã cảm thấy mệt mỏi rồi.
– Thế ai từng nói với chị: yêu thích một người không cần phải phân ra nam với nữ. Tình cảm là thứ mà ai cũng có thể dành cho ai, không nhất thiết phải là nam dành cho nữ hay ngược lại. Giống như của em dành cho chị, đơn giản là hai người yêu nhau, là của Vũ Hương Ly dành cho Trần Thiên Hương. Chị có nhớ sai chỗ nào không? Ai nói làm cho chị mềm lòng nhỉ?
– Là em nói. Chị còn nhớ đến thế à?
Vũ Hương Ly trong bóng tối bất giác mỉm cười, khoé môi nhẹ cong lên. Hoá ra lời nói của mình Trần Thiên Hương chưa bao giờ bỏ xót. Kiểu quan tâm này, thật khiến người ta ấm lòng.
– Thế là em hiểu còn gì. Chuyện này, chỉ cần chị hiểu, em hiểu, thế là đủ rồi. Còn cần gì ai can dự vào. Chị biết là em rất dũng cảm, nếu không ngay từ đầu đã không vì chị mà từ bỏ cả sự nghiệp. Mọi việc làm của em chị chưa bao giờ bỏ quên cả, em bỏ được cả sự nghiệp, là qua được bước đầu rồi, bây giờ là bước tiếp theo, sau này, còn nhiều khó khăn, chúng ta đều phải cùng nhau vượt qua, chị biết Ly giỏi mà, đừng yếu đuối có được không?
Trần Thiên Hương hôn nhẹ lên trán Vũ Hương Ly, sau đó ôm chặt lấy người kia.
– Được, chắn chắn là được.
Vũ Hương Ly cũng vòng tay ôm lại Trần Thiên Hương, cô nhớ lại hôm đó, khi cô ném thẻ tín dụng xuống đất rời khỏi công ty, trong cô đã quyết định rồi, cô là Vũ Hương Ly, không phải đại minh tinh Hương Ly nữa, bỏ qua ánh hào quang, bỏ qua ánh mắt mọi người, cô chỉ là cô gái, một lòng một dạ yêu Trần Thiên Hương. cô cảm giác như mình và Trần Thiên Hương kiếp trước đã nợ nhau cả một tấm chân tình, để đến bây giờ, lại khó khăn gắng sức để được bên nhau.
– Vậy tốt.
Trần Thiên Hương vuốt ve mái tóc mềm của Vũ Hương Ly. Cảm giác lòng bàn tay thật dễ chịu.
– Chị, thế chúng ta có thể có con à?
Vũ Hương Ly nho nhỏ hỏi.
– Đương nhiên, việc em muốn làm, chúng ta đều thực hiện hết.
Trần Thiên Hương chắc chắn nói, nghe Vũ Hương Ly nói, trong đầu lại chợt loé lên một tia suy nghĩ. Cô chợt nghĩ ra một cách để khiến mẹ phải đồng ý.