Chị, Em Yêu Chị

Chương 42: Chương 42: Chap 42






Vũ Hương Ly luyến tiếc tách rời cánh môi mềm mại kia, sau đó lần lượt hôn lên trán, mắt, mũi, rồi chuyển xuống cằm. Động tác thật mềm mại, cũng mang theo đầy yêu thương, có lẽ chỉ dành cho Trần Thiên Hương.
Tiếp tục dải từng nụ hôn, xuống đến cổ, Vũ Hương Ly vươn đầu lưỡi, nhẹ liếm lấy mảnh da thịt mềm mại nơi cần cổ trắng nõn của người kia, khiến cho Trần Thiên Hương trong nháy mắt rùng mình, có chút tê dại, Vũ Hương Ly chính xác là đang ở tại trên người mình hành hạ mình mà.
Vũ Hương Ly ngậm lấy hạt đậu nhỏ trên vùng núi cao nõn nà kia, sau đó nhẹ mút lấy, dùng đầu lưỡi miết qua, càng làm cho Trần Thiên Hương xúc cảm trở nên mạnh mẽ, hai hạt hồng đậu vì thế mà cương cứng lên, nhiệt tình hưởng ứng hành động của người kia, mà Vũ Hương Ly cũng không hề rảnh rỗi, một bên ngậm lấy nhũ cổn, bên còn lại lại dùng bàn tay nhẹ nhàng ma sát, xoa nắn, Trần Thiên Hương đỏ mặt tía tai, thêm men rượu càng làm cô say đắm, chịu không nổi liền bật ra tiếng kêu..
– Ưmm..
Vũ Hương Ly buông ra hạt đậu nhỏ, chuyển dần xuống phía hạ bộ, đi qua vùng bụng bằng phằng không quên nhẹ hôn lên. Trước mắt đối diện với vùng cấm địa như ẩn như hiện của Trần Thiên Hương, trong lòng tự nghĩ nếu mình hôn lên nơi ấy thì Trần Thiên Hương sẽ phản ứng như thế nào? Nghĩ là làm, đem môi mình chạm lên nơi mềm mại mẫn cảm kia, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng khuấy động, Trần Thiên Hương cảm nhận rõ ràng đầu lưỡi người kia cùng thân dưới của mình tiếp xúc, cảm xúc chân thật càng trở nên mãnh liệt, trong cổ họng bật ra nhiều hơn tiếng kêu yêu mị kia, càng kích thích Vũ Hương Ly muốn làm thêm chuyện xấu. Vũ Hương Ly chồm dậy, ôm lấy Trần Thiên Hương, đặt lên môi người kia một nụ hôn thật sâu. Ngón tay không hẹn trước thật nhanh tiến vào huyệt động. Vũ Hương Ly cảm giác nơi ấm áp kia như hút chặt ngón tay mình, ấm nóng lạ kì, liền di chuyển ngón tay nhanh hơn một chút, cảm giác thật tốt. Trần Thiên Hương cảm nhận ngón tay người kia ra vào trong cơ thể mình, khoái cảm đánh ập đến, trong giây phút đầu óc trống rỗng, vòng tay ôm lấy cổ Vũ Hương Ly, hàm răng nhẹ ghì lên bả vai người kia, ngăn cản không cho phát ra tiếng kêu quá lớn. Vũ Hương Ly cảm giác hơi đau ở vai, lại thấy Trần Thiên Hương khó khăn kìm nén tiếng rên, khó chịu sao? Cô muốn Trần Thiên Hương thật thoải mái, không cần phải như vậy. Vũ Hương Ly bàn tay tăng tốc độ, tay còn lại vuốt mái tóc Trần Thiên Hương.
– Mở miệng ra, nói đi, gọi tên em..
Vũ Hương Ly nói nhỏ bên tai Trần Thiên Hương, sau đó ngậm luôn lấy vành tai mà gặm nhấm.
Trần Thiên Hương sắp không chịu nổi nữa rồi, cảm giác như có luồng điện chạy khắp người, thật nóng, ngay trong mùa đông mà mồ hôi vẫn tiết ra, càng làm không khí trong phòng trở nên mờ ám, đầy dục vị. Trần Thiên Hương nghe đến Vũ Hương Ly một bên tai khích lệ mình, ưỡn cổ, khó khăn thoát ra từng chữ..
– Hương.. ah.. Ly.. ah ah
Vũ Hương Ly cảm giác nơi ấm nóng của Trần Thiên Hương co thắt lại, cơ thể mềm mại nhẹ rung lên, đoán được Trần Thiên Hương đến rồi, liền di chuyển nhanh hơn một chút. Dịch mật trào ra, Vũ Hương Ly cũng đình chỉ hoạt động, nằm úp sấp trên người Trần Thiên Hương đang thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt chìm đắm chìm trong đê mê, thật xinh đẹp. Vũ Hương Ly hôn lên môi Trần Thiên Hương.
– Chị thật xinh đẹp.
Trần Thiên Hương đạt đến khoái cảm chưa từng có, nghe lời khen của Vũ Hương Ly như trở về thực tại, đối diện là khuôn mặt xinh đẹp kia, cũng nhiễm đỏ trông thật quyến rũ, Trần Thiên Hương mỉm cười, nhẹ tán thưởng.
– Ly cũng thật xinh đẹp.
Vũ Hương Ly tự nhiên trong người cũng có cảm giác khô nóng, có chút khó chịu, ngồi trên bụng Trần Thiên Hương vặn vẹo, tư thế rất là mờ ám. Trần Thiên Hương cảm thấy nơi ướt át kia đang dán lấy vùng bụng mình, Vũ Hương Ly lại định làm gì. Chưa kịp để cho cô phải suy đoán, Vũ Hương Ly nhấc chân Trần Thiên Hương lên, nhẹ nhàng tiến đến, lấy nơi mềm mại ướt át của cô tiếp xúc với bộ phận mẫn cảm cũng ướt át không kém của Trần Thiên Hương, sau đó nhẹ nhàng ma sát. Cật lực đưa đẩy vòng eo nhỏ, Trần Thiên Hương cũng tiếp nhận, vòng eo cũg theo nhịp mà đưa đẩy, hoà làm một với Vũ Hương Ly, mềm mại nhu nhuyễn mềm mại, kích thích vô cùng.

***
Nguyễn Hoàng Anh sáng sớm liền tỉnh giấc, nhìn thấy người bên cạnh vẫn đang ngủ ngon lành, chắc chắn là do uống quá nhiều rượu, ngủ đến không hay biết trời trăng gì. Kéo chăn qua cổ Trần Hà My, Nguyễn Hoàng Anh không quên ngắm nhìn khuôn mặt kia, vẫn là như thế, hài hoà thật dễ nhìn. Khi ngủ càng giống đứa trẻ, trông rất khả ái, Nguyễn Hoàng Anh không tự chủ nhẹ hôn lên trán Trần Hà My. Trần Hà My tự nhiên thấy có động, liền giật mình, nhưng không tỉnh giấc, vội vàng ôm lấy Nguyễn Hoàng Anh bên cạnh, khuôn mặt vùi vào cần cổ người kia. Nguyễn Hoàng Anh mỉm cười, cũng vòng tay ôm lấy cô bé này. Trong lòng tự nhiên nảy ra một cái cảm xúc. Hạnh phúc.
Cuối cùng thì Trần Hà My cũng tỉnh giấc, cả hai nhanh chóng sửa soạn rồi ra ngoài phòng khách.
– Chị Hương Ly.
Trần Hà My vừa ra phòng khách liền nhìn thấy Vũ Hương Ly, thật vui vẻ chào.
– Đã dậy rồi à?
Vũ Hương Ly mỉm cười nhìn hai cô gái trước mặt.
– Vâng, chị Hương đâu ạ?
Trần Hà My nhìn quanh, không thấy Trần Thiên Hương liền hỏi.
– Chị ấy vừa đi làm, hai đứa dậy muộn một chút nên không gặp.
– À, vậy ạ.
– Ừ, thế chị làm bữa sáng cho hai đứa nhé?
Vũ Hương Ly đứng dậy khỏi ghế, hỏi.
– Không cần đâu ạ, em với Hoàng Anh về luôn đây.

– Ăn xong rồi hãy về.
– Không cần mà, bọn em tự ăn được ạ, lại mắc công chị làm. Thôi, em chào chị, bọn em về đây.
Trần Hà My cười tươi, sau đó vẫy tay chào. Nguyễn Hoàng Anh bước ngay sau cũng nhẹ cúi đầu.
– Chào chị.
Vũ Hương Ly mỉm cười gật đầu, sau đó vẫy tay chào.
Nguyễn Hoàng Anh và Trần Hà My đi rồi, trong nhà chỉ còn lại mình mình. Vũ Hương Ly đem một số sách ra đọc. Đọc được một lúc liền có chuông cửa. Liền đặt sách trên bàn đi ra mở cửa. Vũ Hương Ly bất ngờ, là mẹ của Trần Thiên Hương.
– Cháu chào bác.
Vũ Hương Ly cúi đầu chào, sau đó mở lớn cánh cửa, để Nguyễn Hiền tự nhiên bước vào.
– Hương đi làm sao?
Nguyễn Hiền ngồi xuống sofa, thản nhiên hỏi Vũ Hương Ly.
– Vâng, chị Hương đi làm.
– Cháu ở cùng con tôi được bao lâu rồi?
Nguyễn Hiền hỏi tiếp, trong câu nói có phần lạnh nhạt, giống như là không đem Vũ Hương Ly đặt vào mắt, khinh bỉ nói.

– Được sáu tháng thưa bác.
Vũ Hương Ly nắm chặt vạt áo, lo lắng trả lời.
– Tại sao phải căng thẳng thế? Tôi ăn thịt cháu sao?
Nguyễn Hiền nhíu mày hỏi, mìnhcòn chưa cả to tiếng, cô gái này sợ sệt cái gì?
– Cháu không có ý đấy ạ.
– Tốt, ngồi đi.
Vũ Hương Ly theo lệnh ngồi xuống đối diện với Nguyễn Hiền. Sau đó im lặng không nói gì.
– Tôi biết quan hệ của cháu và con gái tôi.
Nguyễn Hiền lên tiếng, phá tan không khí im lặng.
– Dạ?
– Cháu chưa làm mẹ, không biết điều người mẹ mong muốn nhất đối với con mình là như thế nào. Cháu có nghĩ người mẹ nào vui vẻ đồng ý chấp nhận mối quan hệ của con gái mình với một người con gái khác?
-…
Vũ Hương Ly cúi đầu, nghe Nguyễn Hiền nói.
– Cháu nghĩ như thế nào?
Nguyễn Hiền hỏi tiếp. Vũ Hương Ly vẫn im lặng.
– Với tư cách là một người mẹ, tôi mong cháu, hãy rời xa con gái tôi có được không? Cháu thật xinh đẹp, có nhiều người tốt ước mong được yêu thương cháu. Mà Thiên Hương, cháu thấy không? Nó là đứa con gái xuất sắc của tôi, mặc dù cách xa nó, nhưng chưa một giờ một phút nào tôi không quan tâm đến nó. Có lẽ cháu biết, anh chàng bác sĩ trước đây Thiên Hương yêu đã chết, con bé đau khổ như thế nào, ba năm liền như vậy nó đau khổ, cho nên tôi đoán chắc do gặp cháu, vì một lí do nào đó mới dẫn đến chuyện như thế này. Có lẽ tại nó cô đơn quá nên gặp thứ mới lạ bị cuốn hút thôi. Tôi biết, bản chất của nó không như thế. Vì thế, mong cháu, kết thúc chuyện này đi được không?

Vũ Hương Ly nghe Nguyễn Hiền nói, trong lòng chợt trở nên cứng rắn, cái gì mà gặp thứ mới lạ nên bị cuốn hút? Trần Thiên Hương là thực lòng yêu cô mà. Bản chất? Ý bà ấy là gì? Vậy là chê bai tình cảm của hai người là xấu?
– Cháu thật vui khi được gặp bác. Nhưng yêu cầu của bác, cháu không thực hiện được. Vì cháu với chị Hương là thật lòng yêu nhau.
Vũ Hương Ly nói, trong lời nói có phần kiên định.
– Thật lòng? Nữ với nữ mà yêu nhau cái gì? Cháu không thấy phi lí sao?
– Không hề ạ, chúng cháu yêu nhau, không có gì là sai ạ. Còn bác nói bản chất của chị ấy không phải thế thì bác nhầm rồi ạ, Trần Thiên Hương chính là như thế.
– Cô đang chống đối phải không? Vậy tôi nói thẳng, cô nghe cho rõ, tôi không mong, mà là yêu cầu cô tránh xa con gái tôi, đừng làm ảnh hưởng đến nó sau này.
Nguyễn Hiền lớn giọng, như cảnh cáo người trước mắt đừng làm mình phải tức giận. Trần Thiên Hương là con gái của tôi, nhất định tôi không bao giờ đồng ý để cô làm xấu nó.
– Cháu không làm thưa bác, chị Hương cũng không mong muốn cháu làm như thế, mong bác hiểu cho, cháu không thể.
– Cô nói lại xem?
Nguyễn Hiền trừng mắt nhìn Vũ Hương Ly, đứa con gái này, thật đáng ghét mà.
– Cháu không thể làm được.
Vũ Hương Ly nói lại.
Nguyễn Hiền cảm tưởng cục tức như tắc nghẹn ở họng, tiện thấy cốc nước ở trên bàn liền cầm lên hắt vào mặt Vũ Hương Ly.
– Làm càn.
Nguyễn Hiền hắt nước xong không hề hối hận, lần trước chính mình hắt rượu vang vào người con gái ở nơi đông người còn không có chút mủi lòng, nay lại có mỗi chút nước lọc, hắt vào người Vũ Hương Ly không quen không biết thật đáng ghét này lại càng cảm thấy bình thường. Thế càng cho thấy, Nguyễn Hiền tư tưởng đối với chuyện tình cảm đồng giới là kì thị, là không chấp nhận. Bà sẽ phản đối đến cùng. Như vậy, sau này chuyện tình của Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly còn gặp rất nhiều khó khăn.