Chị, Em Yêu Chị

Chương 48: Chương 48: Chap 48






Trần Thiên Hương đưa Vũ Hương Ly trở về chung cư, đồ đạc đã được để sẵn trong nhà, cô đơn giản dọn qua một chút. Tuy xa nhà đã khá lâu nhưng vẫn có người giúp việc đến dọn dẹp, nhà cửa cơ bản là sạch sẽ.
Vũ Hương Ly ngồi trên ghế sofa, tiện tay rót một cốc nước, uống sạch.
– Sao em không uống nước ấm?
Trần Thiên Hương vừa quay ra thì thấy Vũ Hương Ly uống xong, ân cần hỏi.
– Khát nên uống một chút, cũng không sao.
– Ừm, từ bây giờ phải uống nước ấm nghe chưa? Uống nước lạnh như thế không tốt.
Trần Thiên Hương đem cái cốc Vũ Hương Ly vừa dùng xếp lại cẩn thận, sau đó quay sang nói.
– Em biết mà, cũng sắp làm mẹ rồi còn gì.
Vũ Hương Ly cười cười, đùa nói. Trần Thiên Hương cũng mỉm cười, đưa tay vuốt vuốt mái tóc cô. Hai người cùng nhau nói chuyện, thỉnh thoảng lại cười rộ lên, Trần Thiên Hương cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, với cô hạnh phúc chỉ cần như vậy là đủ.
– Ngày mai chị đi làm, cũng lâu rồi không đến công ty.
Trần Thiên Hương nói, thật ra khoảng thời gian cô và Vũ Hương Ly ở nước ngoài, một số tài liệu quan hoặc vấn đề gì quan trọng Nguyễn Thùy Linh đều gửi qua mail, đa số vẫn là do cô giải quyết, công ty làm sao có lúc nào không cần đến tổng giám đốc được?
– Ừm, cũng được, em ở nhà khác tự lo liệu.
Vũ Hương Ly gật nhẹ đầu.
***

Thời gian cũng đã là gần cuối năm, sắp tới dịp Tết âm lịch. Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly cùng nhau đón Tết. Trần Thái Hưng và Nguyễn Hiền cũng chưa trở lại nước ngoài, quyết định ở lại Việt Nam ăn Tết.
Bụng Vũ Hương Ly so với trước lớn hơn một chút, cô càng ngày càng cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của đứa nhỏ, cũng mong muốn sớm được nhìn thấy mặt nó, nghĩ đến đây bàn tay vô thức áp lên vùng bụng, nhẹ nhàng xoa, đôi môi mỉm cười. Trần Thiên Hương nhìn thấy cảnh này, vui vẻ đến gần Vũ Hương Ly đang ngồi trên ghế sofa, cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
– Em đang cười gì thế?
– Không có gì, chỉ là thấy đứa nhỏ này ngoan quá, không chịu đạp mẹ luôn.
Vũ Hương Ly cười tươi, khuôn mặt thật xinh đẹp.
– Em là mẹ mới ngốc, mới chưa được bốn tháng, làm sao con đạp được.
Trần Thiên Hương cười lớn, đưa tay búng nhẹ trán Vũ Hương Ly, sau đó ghé tai vào bụng cô, chăm chú nghe. Vài giây sau liền rời ra.
– Đấy, em nghe thấy không? Con nói mẹ Hương Ly của nó ngốc quá.
Trần Thiên Hương cười cười, nói như thể thuật lại lời gì vừa nghe được.
– Chị mới ngốc, vừa mới nói con chưa đạp được bây giờ lại bảo nó nói được, haha..
Vũ Hương Ly cười nói, hai người nói qua lại với nhau được mấy câu nữa thì có chuông cửa, Trần Thiên Hương nhanh chóng đứng dậy ra mở cửa.
– Chào chị ạ.
Là Nguyễn Hoàng Anh và Trần Hà My.
– Hai đứa, vào nhà đi.
Trần Thiên Hương mỉm cười, mở rộng cánh cửa.
Nguyễn Hoàng Anh bước vào phòng khách, nhìn thấy Vũ Hương Ly ngồi trên sofa, khuôn mặt rất vui vẻ, có vẻ tâm trạng đang rất tốt. Cô bước đến gần hơn, chợt để ý vùng bụng Vũ Hương Ly có chút thay đổi, môi hơi nhếch lên trêu đùa.
– Chị Hương, chị chăm người ta tốt quá, để người ta mập như thế. Chị Ly, tăng mấy cân rồi đấy?
Nguyễn Hoàng Anh vừa nói, bàn tay không quên sờ xuống vòng eo thon thả của mình mà trêu đùa.
Trần Hà My cũng bước vào nhà, kể từ cái hôm chơi ở nhà Trần Thiên Hương đến hôm nay mới gặp lại hai người này, cũng đã hơn ba tháng rồi, hôm nay mới có thời gian đến chơi, nhìn Vũ Hương Ly trông khác quá! Khuôn mặt vẫn xinh đẹp như thế, chân tay cũng nuột nà, chỉ có một điều là cái vùng bụng kia lớn hơn, nhìn thế nào cũng thấy kì lạ.
– Ngồi xuống uống nước nói chuyện đi, không cần vừa đến đã chê chị như thế.
Vũ Hương Ly rót hai cốc nước, đặt trên mặt bàn, mời hai vị khách quý kia ngồi xuống. Trần Thiên Hương cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh cô.
Chờ cho ngồi thoải mái rồi, Vũ Hương Ly mới cười cười nói.
– Hai đứa thấy chị mập lên vẫn đẹp chứ?
Nguyễn Hoàng Anh và Trần Hà My nghe xong liền quay sang nhìn nhau, sau đó bĩu môi trả lời.
– Đẹp.
– Haha, hai đứa em nghĩ chị mập lên thật à?

Vũ Hương Ly nghe xong câu trả lời không tính là thật lòng lắm kia rất sảng khoái, thật sự nghe người khác khen mình vẫn rất thích.
– Chị Ly đang mang thai.
Trần Thiên Hương gác chân lên, nhẹ nhàng nói ra, Trần Hà My vừa uống một ngụm nước suýt nữa phun ra ngoài. Hai mắt mở to đùng.
– Cái gì? Chị bảo cái gì?
– Chị bảo chị Ly đang mang thai.
– Nhưng mà… Của ai?
Trần Hà My nghe lại vẫn khó hiểu, mang thai?
– Của chị.
Cái gì? Trần Thiên Hương làm gì có cái ‘chức năng’ kia? Trần Hà My càng nghe càng khó hiểu.
– Nhưng mà, làm thế nào được?
Nguyễn Hoàng Anh thấy người bên cạnh liên tiếp đặt câu hỏi, ngạc nhiên như thể nhìn thấy ma vậy. Lấy tay dẩy dẩy cái đầu kia.
– Ngu dốt, y học phát triển, có cái gì không làm được? Nghe qua thụ tinh nhân tạo chưa?
Trần Hà My lấy tay xoa xoa đầu, nhíu mày nói.
– Em biết, nhưng không áp dụng được giữa nữ với nữ. Làm sao đẩy đầu em đau thế?
– Có đấy em ạ, nghiên cứu sách báo nhiều hơn nhé, chị thấy không? Ở cùng mấy đứa dốt dốt khó chịu lắm.
Nguyễn Hoàng Anh quay sang nhìn Trần Thiên Hương, lắc lắc đầu chê bai người kia. Trần Hà My mặt mũi nhăn nhó lại, véo mạnh vào tay cái người xấu tính kia.
– Biết chị thông minh hiểu biết, từ nhỏ ở nước ngoài, em không sánh bằng.
Nói rồi ngồi sang ghế gần Vũ Hương Ly, đăm chiêu nhìn vào vùng bụng cô ấy. Nguyễn Hoàng Anh thở dài, Trần Hà My càng ngày càng dễ giận.

– Ồ, thế đứa nhỏ này là con của hai chị? Thật là mong nhìn thấy nó.
Nói xong liền lấy tay nhẹ đặt lên bụng Vũ Hương Ly. Sau đó liền mỉm cười.
– Chào cháu, bạn nhỏ, dì là dì My, sau này ra đời cứ gọi dì là dì My xinh đẹp.
Ba người còn lại ngồi nghe Trần Hà My nói chuyện với đứa nhỏ, cười đến sặc cả lên mũi, sau đó là cả một câu chuyện cổ tích dài ngoằng, Trần Hà My nói chuyện không biết mệt, chắc chắn sau này khi đứa nhỏ này được sinh ra sẽ vô cùng yêu quý nó đây.
– Thích thật, sắp Tết rồi, năm nay thật là đặc biệt nha. Hay mấy ngày nghỉ Tết em với Hoàng Anh sang đây chơi nhỉ.
Trần Hà My suy tính.
– Sao em chắc là Tết chị ở đây? Chị về bên kia thì sao?
Nguyễn Hoàng Anh cười cười nói.
– Chị về nhà bên kia á? Sao Tết không ở đây?
Trần Hà My nghe Nguyễn Hoàng Anh nói sẽ đi, tự nhiên khuôn mặt trầm xuống, trong lòng hơi buồn buồn.
– Thôi nào, bỏ cái mặt đấy đi, chỉ đùa thôi, không về đâu.
Nguyễn Hoàng Anh nhìn mặt người kia buồn tới sắp rụng xuống rồi liền dỗ dành.
Bốn người ngồi cùng nhau một chỗ, vui vẻ nói chuyện, không khí vô cùng ấm áp, Trần Thiên Hương chỉ mong muốn khoảng thời gian tốt đẹp này sẽ lưu lại mãi mãi.