Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên!

Chương 52: Quyết định




Liên tục vài ngày, Phùng Tô Xuyên đến xế chiều mới rời đi, nhắc tới người kia đối với Amy, cô vẫn chưa cùng anh nói, không biết nên nói như thế nào, cô cảm giác, nếu như đi nhắc nhở hoặc là chất vấn, đều để cho bọn họ xấu hổ lẫn nhau.

Thứ sáu bộ thương vụ bộ có 1 dự án khẩn cấp, Ôn Hi Thừa cùng Amy đi tìm căn hộ, cô lưu lại tăng ca.

Hơn tám giờ, bên ngoài phòng làm việc truyền đến một hồi tiếng bước chân, cô tưởng rằng Ôn Hi Thừa, ngẩng đầu, nhưng chứng kiến Phùng Tô Xuyên đi đến, quần áo tây bị hắn vắt trên cánh tay, cà- vạt cũng kéo lỏng sang một bên, tay áo vén lên hai vòng, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt hồng hồng, rõ ràng uống nhiều rượu.

Trông thấy cô, hắn cũng không có bao nhiêu kinh ngạc, đi tới thấp giọng nói: ” lại tăng ca?”

Cô gật đầu ” anh làm sao không trở về nhà mà lại đến?”

Hắn vuốt vuốt mi tâm, ” lão Trương gọi điện thoại nói hợp đồng hạng mục Ma Rốc có chút vấn đề, anh có chút cháng váng đầu, em cũng cùng đi giúp anh một chút.”

” ah.” giữ giấy tờ, cô theo hắn vào văn phòng.

Chuyển ghế ngồi ở bên cạnh hắn, 2 người bắt đầu trực tiếp thẩm tra đối chiếu điều khoản.

Một phút đồng hồ sau, Phùng Tô Xuyên bắt đầu có chút dồn dập thở dốc, sau đó liền hướng phía sau tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt lại.

Cô có chút bận tâm nói: ” có phải tim không thoải mái hay không?”

” ừm.” hắn lên tiếng, chỉ chỉ chén nước bên cạnh.

Cô vội vàng đứng dậy tiếp một ly nước ấm, đặt ở trong tay hắn, hắn cầm, một lát sau mới bưng lên uống đến hai phần, chậm rãi điều chỉnh hô hấp, biểu lộ không thấy thống khổ chút nào, nhưng là trên trán lại có tầng một mỏng mồ hôi.

” rất khó chịu sao? muốn nằm xuống ghế sa lon nhắm mắt một chút hay không?” cô xoay người nhẹ giọng hỏi.

Phùng Tô Xuyên không mở mắt, thanh âm có chút vô lực nói: ” không cần, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, em trước đi làm việc của em đi, chốc lát chúng ta lại lần nữa thẩm tra đối chiếu.”

Cô suy nghĩ một chút, ” tốt, có việc gọi em.”

Thời điểm quay người đi ra đóng cửa, cô nhìn thấy Phùng Tô Xuyên đã mở mắt ra nhìn trần nhà, cũng không biết có phải cảm giác của cô sai lầm hay không, không ngờ theo trên gương mặt của hắn thấy được vẻ cô đơn, do dự một chút, cô vẫn đóng cửa lại.

Thời điểm ngồi ở trên ghế, tâm tình của cô trở nên có chút âm trầm, kỳ thật nhìn hắn như vậy cô vẫn còn có chút lòng chua xót, cô thừa nhận hắn chịu đựng áp lực lớn không cách nào tưởng tượng, nhưng cô đã không biết phải an ủi như thế nào, nhìn gương mặt trống rỗng mà tái nhợt lời của hắn cô không biết phải nói gì có ý nghĩa, hắn đang cần một người có thể bày mưu tính kế quân sự cho hắn hoặc là một cơ hội để thay đổi, hai thứ này cô đều cấp không nổi, cô thậm chí không biết hắn rốt cuộc là khổ não cái gì, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng hiểu qua hắn, cũng chưa bao giờ đi vào lòng của hắn, cô nghĩ hiện tại cô chỉ có khả năng giúp hắn chia sẻ chuyện công tác, trước sau như một tín nhiệm hắn!

Nửa giờ sau, hắn gọi cô vào, ngoại trừ sắc mặt bên ngoài vẫn còn có chút xanh trắng, trạng thái đã điều chỉnh được gần như bình thường, hợp đồng chỉnh đốn và cải cách cũng đã xong, cùng Trương tổng phía sau, bọn họ cùng nhau rời khỏi văn phòng.

Thời điểm đứng trong thang máy, cô nhìn điện thoại một chút, không có điện thoại cũng không có tin nhắn, đã 10 giờ hơn, Ôn Hi Thừa bọn họ còn chưa tìm được căn hộ vừa ý sao?

Tâm lý có chút suy sụp.

Ngồi trên xe, Phùng Tô Xuyên quay đầu hỏi cô: ” theo giúp anh đi ăn khuya chứ?”

Cô sửa sang lại tốt tâm tình, cười gật đầu.

Trên mặt của hắn xuất hiện nụ cười lần đầu tiên trong đêm nay, tuy rằng như cũ uể oải, nhưng hoàn toàn chính xác thật sự nở nụ cười.

Bọn họ đi tới một quán nướng, hắn gọi hai chai bia, cô cùng hắn từ từ uống.

hai chén vừa giải quyết xong, hắn ngẩng đầu nhìn hướng cô, cười nói: ” trong khoảng thời gian này có khỏe không?”

Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: ” vẫn có thể theo kịp tiến độ, anh thì sao?”

Phùng Tô Xuyên nghiêng mặt sang một bên khẽ nở nụ cười, hai đầu lông mày nhíu lại dãn ra không ít, ” cũng có thể, nghe nói các người ở chung ?”

Cô sững sờ, mím môi, ” làm sao anh biết? em ngay cả Tống Dĩnh cũng chưa từng nói.”

Hắn tránh đi vấn đề của cô, cười nói: ” thế nào, đã làm hòa rồi sao?”

Cô lắc đầu phủ nhận, “ căn hộ của anh ấy bị Amy chiếm, trước tiên ở nơi của em mấy đêm, sau hôm nay có thể sẽ dọn đi rồi.”

Phùng Tô Xuyên theo cô đụng ly một cái, liếc mắt dò xét cô, ” cũng đã như vậy, lại còn lừa mình dối người? em thực không phải ngốc bình thường!”

Cô yên lặng uống bia, cúi đầu, Phùng Tô Xuyên luôn có thể nói trúng tim đen vạch rõ vẻ ngây thơ mà cô tạo ra.

” vậy anh nói làm sao bây giờ? chẳng lẽ cứ như vậy cùng anh ấy một lần nữa bắt đầu lại sao? tại lúc em đối với anh ấy mất đi tin tưởng, tại lúc bên cạnh anh ấy vẫn luôn lại có cái vị hôn thê không rõ thật hay giả kia, em đã muốn mở một con mắt nhắm một con mắt, đần độn, u mê một lần nữa tiếp nhận anh ấy sao?” cô nhu nhu hỏi , trong giọng nói tràn đầy uể oải.

Hắn giúp cô rót đầy ly rượu, cười đến thong dong, ” vì sao không thể, chỉ cần em có thể xác định chính mình vẫn còn thương hắn.”

Cô uống một hớp bia lớn, nhìn hắn nói: ” yêu được tạo thành từ rất nhiều nhân tố, một trong số đó là cảm giác an toàn, mà trên người anh ấy em tìm không thấy loại cảm giác này, hiện tại, mỗi ngày cùng anh ấy ở cùng một chỗ, em rất vui vẻ, nhưng là tâm lại luôn đang nhắc nhở chính mình, như vậy như vậy đủ rồi, không thể có quá nhiều hy vọng xa vời, nói không chừng lúc 1 lúc nào đó anh ấy lại rời đi, hoặc là trong lúc đó lại lòi đâu ra vị hôn thê, không dám lại lần nữa bỏ ra toàn tâm toàn ý, trở nên ích kỷ mà nhát gan, anh nói đây là yêu sao?”

Người đàn ông trước mặt trầm mặc vài giây đồng hồ, lần nữa nở nụ cười, ” cũng khó cho em.Cái đầu đơn thuần như vậy mà còn có thể tự hỏi vấn đề sâu như vậy, không muốn, thuận theo tự nhiên đi, chỉ cần vui vẻ là được rồi!”

Cô cũng cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ” anh cũng vậy, tuy rằng em không thể gánh hộ anh cái gì, nhưng em tin tưởng anh nhất định sẽ thành công!”

” Cảm ơn!” thời điểm Phùng Tô Xuyên ngửa đầu cũng không có nhìn ánh mắt của cô, tựa hồ như đang giấu diếm tâm tình, mà cô sợ là vĩnh viễn đều đoán không ra.

Trở lại căn hộ đã tới gần nửa đêm, Ôn Hi Thừa cũng chưa trở về, cô do dự chờ thật lâu vẫn là gọi điện cho anh, lại là tắt máy, lòng của cô cũng chậm rãi lạnh xuống.

Anh cũng không phải là gì của cô, anh ở lại đây cũng chỉ là ở tạm thời, đương nhiên không có nghĩa vụ hướng cô thông báo hành tung.

Ngoài cửa sổ bóng đêm lộ ra 1 màn đen dày đặc, giống như là muốn đem tất cả hy vọng của người ta cắn nuốt sạch mới cam tâm.

Nằm ở trên giường, nghe thanh âm đồng hồ báo thức tích tắc, hoàn toàn không có ý đi ngủ, trong đầu hỗn độn một mảnh, hiện lên từng đoạn ngắn vụn vặt mà lộn xộn, một chút cũng không có buồn ngủ, nhất định lại là một đêm không ngủ.

Trên điện thoại di động biểu thị thời gian trời vừa rạng sáng, cô nghe được âm thanh chìa khóa mở cửa, đi theo là một nữ nhân đang nức nở nghẹn ngào cùng một người đàn ông lời nói ôn nhu.

” đừng khóc, đi tắm, anh ở bên ngoài đợi em.”

Mấy phút đồng hồ sau, cô nghe được thanh âm đóng cửa buồng vệ sinh, trong phòng khách khôi phục sự yên lặng.

Nam là Ôn Hi Thừa, nữ kia không cần đoán nhất định là Amy, cô ôm hai chân ngồi ở đầu giường, tâm bị đè nén cơ hồ muốn phá tường xông ra, rốt cuộc bọn họ muốn thế nào, vì sao không đi tới căn hộ của anh, khuya khoắt mang theo vị hôn thê xuất hiện ở ta căn hộ, hắn là cảm thấy cô căn bản không cần, lại còn là căn bản không cần cô!

Hít sâu một hơi, cô xuống giường đi ra ngoài, vừa mở cửa ra cũng cảm giác được một bóng đen chụp đến, Ôn Hi Thừa hai tay chống tại khung cửa đứng ở ngoài cửa phòng, nhìn thấy cô, rõ ràng sững sờ, trong ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc, cuống họng như nghẹn lại nói: ” còn chưa ngủ?”

Ánh mắt lạnh như băng của cô đang nhìn đến trên mặt anh, máu ứ đọng cùng khóe miệng dang chảy máu, dần dần chuyển biến thành khiếp sợ, ” mặt của anh làm sao vậy?”

” không có việc gì, em trở về lúc nào? cơm tối ăn thế nào?” anh đưa tay đặt ở trên vai của cô, nhẹ giọng hỏi, có uể oải cùng xin lỗi.

Đối với việc anh tránh nặng tìm nhẹ giấu diếm, cô cảm thấy được một cỗ nóng vọt lên, né tránh cánh tay của anh, đi về hướng sofa ngồi xuống, lạnh lùng nói: ” đều như vậy, còn nói không có việc gì, Ôn Hi Thừa, anh thật coi chỗ này của tôi là khách sạn sao? muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chủ nhà gọi cũng không thèm bắt máy.”

Ôn Hi Thừa mím môi, bước chân có chút nặng nề đi tới, ngồi ở bên cạnh cô, thở dốc hai cái, nói: ” buổi tối gặp vài tên lưu manh đùa giỡn Amy, đánh một trận, về sau có người báo cảnh sát, vừa mới xử lý xong, điện thoại hết pin, định không nói cho em, sợ em lo lắng, đừng tức giận, được không?”

Cô nhìn anh hữu khí vô lực, hiển nhiên rất khó chịu, khắc chế khắc khẩu xúc động, mân chặt bờ môi đứng lên.

Ôn Hi Thừa một khắc đó liền giữ cổ tay của cô, ngửa đầu nhìn cô, trong ánh mắt có nhàn nhạt yếu ớt, ” định đi đâu vậy?”

Cô tránh thoát tay của anh, đi về hướng thư phòng, ” tìm hòm thuốc.”

Thời điểm giúp anh bôi thuốc mỡ lên vết thương, anh cũng không có nhắm mắt lại, chỉ là ngẩng mặt, trên mặt dần dần có ý cười, trong lòng của cô lại âm thầm chửi, anh cũng dũng cảm quá rồi, định làm anh hùng cứu mỹ nhân sao, cuối cùng lại còn đem mỹ nhân dẫn theo trở về, cô liền như một lão mụ tử thu lại tàn cuộc, thật sự là bi kịch!

Nghe tiếng buồng cửa phòng vệ sinh truyền đến, bọn cô đồng thời nhìn sang, Amy từ bên trong đi ra, cô ta đang mặc trên người một chiếc áo nam, phía dưới lộ ra một đôi chân trắng nõn thon dài nhỏ nhắn, như một bức tranh mỹ nữ đi tắm, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, mà Ôn Hi Thừa cũng là trước tiên xoay người qua.

Cô buông xuống thuốc mỡ, đứng lên, thản nhiên nói: ” tôi trở về phòng , sớm một chút nghỉ ngơi, ngủ ngon.”

Amy chạy tới bên sofa, cô ta không cố kỵ chút nào ngồi ở bên người Ôn Hi Thừa, trực tiếp ôm cánh tay của anh, đem đầu gối trên bờ vai của anh, hướng cô cười suy: “Chị Hạ Thiên, ngủ ngon.” (ớn – -|||)

Cô quay đầu nhìn về phía Ôn Hi Thừa, thân thể của anh có chút căng thẳng, có chút tránh, Amy lại ôm càng chặt hơn, trong ánh mắt chợt bắt đầu xuất hiện lệ quang.

Ôn Hi Thừa trầm mặc ngửa đầu dùng một loại ánh mắt rất thâm trầm nhìn vào cô, cô như là dự đoán được anh sẽ giải thích cùng mong cô tín nhiệm.

nhưng, hai thứ này đối với cô mà nói quá khó khăn, cô cười quay người, thời điểm đi tới cửa, nghĩ nghĩ nói: ” Lưu Ny Ức mỗi ngày hơn tám giờ sáng sẽ trở về tắm rửa thay quần áo, nếu như anh cần gian phòng của cô ấy, tốt nhất có thể tranh thủ thu thập .”

“Amy ngủ gian phòng của anh, anh ngủ trên sofa.” thanh âm nghe không ra tâm tình gì, cô lên tiếng khép cửa phòng lại.

Trong phòng khách đèn rất nhanh tắt, cô nằm lại trên giường, thời điểm xoay người, thanh âm báo tin nhắn ‘’tích tích’’ vang lên hai tiếng, cô mở ra.

Người gửi: Ôn Hi Thừa.

” Thật xin lỗi.”

Do ba chữ kia, nước mắt của cô rốt cuộc khống chế không nổi, hóa ra anh biết rõ cô sẽ khổ sở, vậy tại sao luôn để cô không cách nào tiếp nhận sự tình.

Cô nghĩ vấn đề kia cô đã quyết định!

Sáng ngày thứ hai lúc thức dậy, Amy đã rời đi, Ôn Hi Thừa làm điểm tâm chờ cô, anh hiển nhiên một đêm không ngủ, sắc mặt rất kém.

Sau khi ăn xong, thời điểm thu dọn bát đũa, cô hỏi anh: ” căn hộ tìm xong rồi sao?”

” ừm, đã tìm xong.”

Cô gật đầu, nhìn về phía anh, ” vậy tối nay anh liền chuyển trở về đi.”

Có lẽ anh đã dự liệu được cô sẽ nói như vậy, cũng không có nhiều kiên trì, cúi đầu trầm mặc một lát sau, lên tiếng.

Thời điểm bưng bát, cô nhẹ nói: ” còn về vấn đề kia nữa, tôi đã đã suy nghĩ kỹ, thật xin lỗi, tôi nghĩ tôi không muốn làm bạn gái của anh!”

Người trước mắt, sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch, anh cắn môi đến bật cả máu, ánh mắt là trầm thống cùng cô đơn không nói ra được.

Anh không nói gì, quay người lúc rời đi, bóng lưng cô đơn mà tịch liêu.

Cô nói rồi trong tình yêu cô sẽ không chấp nhận coi trọng bất luận kẻ nào, kể cả Ôn Hi Thừa!

Khi giữa chúng ta có quá nhiều cách trở, tình cảm đã biến chất, cô nguyện ý tự cho mình 1 con đường sống!