Chí Tôn Tiên Đạo

Chương 3: Xích Dương Thảo






Hôm sau Tiết Lăng Vân vẫn xuống núi hái thuốc như bình thường. Trời còn chưa sáng hắn đã đi xuống núi, tới lúc mặt trời mọc hắn đã hái được đầy một giỏ thuốc rồi hướng về tss mà lên núi.

- Nhanh. Phế vật kia tới rồi.

- Các ngươi hảo hảo thu thập hắn cho ta!

- Hôm nay nhất định phải cho hắn một cái giáo huấn!

Tiết Lăng Vân vừa mới đi chưa được mấy bước, đột nhiên trước mặt xuất hiện mấy người thiếu niên thiếu nữ, cầm đầu chính là người mình vừa giúp đỡ hôm qua – Lâm Phượng Vũ, cả đám người đang hùng hổ nhìn Tiết Lăng Vân.

- Các ngươi muốn làm gì?
Tiết Lăng Vân cau mày nói. Hắn không muốn đụng chạm những người này, lập tức chuẩn bị nhanh chóng rời đi.

- Hừ!
Lâm Phượng Vũ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chúng ta muốn làm gì? Đương nhiên là thu thập ngươi?

Tiết Lăng Vân bực tức nói:
- Lâm Phượng Vũ, ngày hôm qua ta vừa mới giúp ngươi một lần, hôm nay ngươi như thế nào đối với ta như vậy đây sao?

- Ngươi nói bậy bạ gì đó! Mọi người mau thu thập hắn cho ta a!
Lâm Phượng Vũ thẹn quá hóa giận nói, đúng là bởi vì ngày hôm qua được “phế vật” Tiết Lăng Vân này cứu, cho nên Lâm Phượng Vũ cảm thấy thật mất mặt, trong lòng rất không thoải mái. Vì thế, nàng muốn hảo hảo mà thu thập Tiết Lăng Vân một trận.


Đám người hướng về Tiết Lăng Vân mà xông tới, hai người tu vị cao nhất trong bọn họ đã là Kim Đan Kỳ, đối phó một mình Tiết Lăng Vân căn bản không cần nói thêm nữa.

Trên mặt Tiết Lăng Vân đã trúng mấy quyền, quần áo trên người đã bị xé đến rách nát, toàn thân đau nhức vô cùng. Nhưng Tiết Lăng Vân không hề kêu một tiếng, hắn chỉ dùng ánh mắt lạnh như băng đánh giá mấy người trước mặt. Mặc dù hắn không phải là đối thủ của bọn chúng nhưng tâm của hắn vĩnh viễn sẽ không khuất phục.

- Ồ, trên cổ hắn còn có một cái ngọc bội, nhanh đoạt lấy nó!
Đột nhiên tiểu cô nương Lâm Phượng Vũ nhìn thấy ngọc bội trên cổ Tiết Lăng Vân, liền lớn tiếng kêu lên.

- Được!
Một tam đại tam đệ tử tên là Triệu Chí Bình liền đoạt lấy ngọc bội của Tiết Lăng Vân, cười ha ha.

Tiết Lăng Vân có chút kinh ngạc, ngọc bội này là vật duy nhất liên hệ đến thân thế của hắn, hắn tuyệt đối không thể để cho ngọc bội lọt vào tay người khác. Lập tức Tiết Lăng Vân kêu to:
- Trả lại cho ta!

- Ha ha ha ha!
Lâm Phượng Vũ cùng Triệu Chí Bình cười ha ha, Lâm Phượng Vũ nói:
- Chỉ cần ngươi có thể đuổi theo chúng ta, ta sẽ trả ngọc bội này lại cho ngươi!

Nói xong Lâm Phượng Vũ cùng Triệu Chí Bình lăng không bay lên, bọn họ thi triển di động không thuật hướng đỉnh núi bay đi!

Tiết Lăng Vân ngơ ngác nhìn hai người bay đi, hắn lại nhìn chung quanh ngọn núi một chút, sau đó hung hăng cắn răng, hướng về đỉnh núi đi tới!


Ngọn núi dốc đứng dị thường, bất quá giờ phút này Tiết Lăng Vân đã không để ý tới, ở trên đời này hắn chỉ có hai thứ đáng giá quý trọng, một là sư phụ, một chính là ngọc bội này, hai thứ đều là gốc rễ sinh mạng của hắn, hắn là tuyệt đối không cho phép người khác đoạt đi!

Da thịt trên người hắn đầy vết trầy xước, từng vết máu xuất hiện trên thân thể hắn, máu không ngừng chảy ra, nhưng Tiết Lăng Vân không ngừng lạ, hai tay bắt lấy từng bụi cỏ mà leo lên.

Trên vách núi dốc đứng dị thường, một thiếu niên đang bám lấy cỏ dại leo lên, đám tam đại đệ tử đứng phía dưới đều ngây người nhìn lên.

- Triệu Chí Bình, chúng ta làm như vậy có phải hơi quá đáng hay không?
Tiểu cô nương Lâm Phượng Vũ có chút bất an.

- Hình như... Quả thật... Có chút không tốt lắm!
Tam đại đệ tử Triệu Chí Bình cũng có chút sợ hãi mà đứng lên.

- Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?
Lâm Phượng Vũ bất an hỏi.

- Chúng ta nhanh chóng rời đi, ngọc bội này để trên đỉnh núi cho hắn!
Triệu Chí Bình mở miệng nói.
Hai người cũng không dám nữa ở lại nữa, Lâm Phượng Vũ triển khai di động không thuật hướng về phía dưới bay đi, vừa bay vừa kêu to:
- Ngọc bội của ngươi ở ngay trên đỉnh núi, chính ngươi đi lấy đi! Chúng ta phải đi!


Đám người trêu chọc Tiết Lăng Vân lập tức tản ra, mà Tiết Lăng Vân vẫn tiếp tục ra sức mà leo lên.
“Phanh!”, chỉ nghe một tiếng trầm đục, thân thể Tiết Lăng Vân run lên, chân hắn đạp vào khoảng không, đám cỏ dại trong tay trái hắn không chịu được sức nặng của hắn, thoáng cái đã bị nhổ tận gốc, Tiết Lăng Vân suýt chút nữa đã rớt xuống.

Vách núi đá cao vài trăm thước, nếu té xuống hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Sắc mặt Tiết Lăng Vân tái nhợt đi, bất quá hắn vẫn kiên trì, cố gắng bò lên.

Không biết qua bao lâu, chỗ khớp xương trên cánh đùi và cánh tay đã thành một mảng đen sẫm, màu đen sẫm này là máu và bùn đất xen lẫn vào nhau, thoạt nhìn hết sức dữ tợn.

Tiết Lăng Vân hô hấp khó khăn, thân thể hắn vốn không quá tốt, lại leo lâu như vậy, sắc mặt đã tái nhợt như tờ giấy. Bất quá ánh măt của hắn vẫn kiên định, vẫn không hề để ý mà leo lên.

Trên vách núi vừa cao vừa dị thường, một cái bóng người nho nhỏ đang cố gắng leo lên, hắn cắn răng kiên định nhìn về phái trước, thề phải đoạt lại được miếng ngọc bội kia.

******

Leo thêm một lúc thì Tiết Lăng Vân cảm thấy vừa mệt vừa đau lại vừa khát. Đột nhiên hắn phát hiện trên vách đá phía trước có một gốc cỏ nhỏ màu đỏ tươi, trên gốc cỏ nhỏ còn có quả.

“Đây là cái gì? Có thể ăn được hay không?”
Tiết Lăng Vân âm thầm nghĩ, bất quá lúc này hắn đã vô cùng đói và khát, cũng mặc kệ có thể ăn được hay không, đem cây cỏ nhỏ màu đỏ nhổ xuống.

Đến khi nhổ xuống Tiết Lăng Vân mới phát hiện cây cỏ nhỏ căn bản không hề có quả, vừa rồi sỡ dĩ thấy có quả tồn tại, kì thật là do hoa mắt mà thôi.

Gốc cỏ nhỏ này có lá cây tròn tròn, hơn nữa lá màu đỏ tươi, nên nhìn lầm thành quả.

- Hừ! Mặc kệ, trước đem ngươi ăn rồi lại nói.
Nhìn thấy không có quả, Tiết Lăng Vân trong lòng tức giận, lập tức đem cây cỏ nhỏ màu đỏ tươi nuốt vào trong bụng.


Lá cỏ nhỏ lại có vị ngọt hết sức, điều này làm cho Tiết Lăng Vân trong lòng vui vẻ, hắn từng chút, từng chút mà nhai hết cây cỏ nhỏ. Nghĩ ngơi chốc lát, sau đó lại tiếp tục bò lên đỉnh núi.

Cuối cùng cũng tới đỉnh núi, ngọc bội đặt trên đỉnh núi, Tiết Lăng Vân đem ngọc bội thu kĩ, trong lòng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lúc này trời đã về chiều, Tiết Lăng Vân từ trên đỉnh núi nhìn xuống, không khỏi một trận sợ hãi. Cái gọi là “lên núi dễ dàng, xuống núi khó khăn”, đỉnh núi này hắn có thể trèo lên, nhưng muốn đi xuống thật là quá mức khó khăn!

“Nếu như ta về trễ, sư phụ nhất định sẽ vô cùng lo lắng.”
Hắn ở trên đỉnh núi suy nghĩ chỉ chốc lát, đột nhiên nhớ đến sư phụ, cũng không muốn ở lại thêm nữa.

Lập tức Tiết Lăng Vân lại chân núi mà trò xuống, hắn vốn đã uể oải không chịu nổi, nhưng bây giờ cảm giác toàn thân tràn đầy tinh lực, hơn nữa thân thể hắn vốn lạnh như băng giờ phút này lại bắt đầu nóng như lửa.

Tiết Lăng Vân lúc đầu không có chú ý, dần dần phát hiện cảm thấy không đúng, thân thể của chính mình như bị lửa đốt, lại giống như đặt nồi hấp, thống khổ dị thường khó chịu.

Giờ phút này Tiết Lăng Vân còn đang bò xuống chân núi, tay hắn cầm chặt bụi cỏ dại, hai chân bám chặt lên vách núi, cố nén đau nhức đi từng bước một.

Không biết qua bao lâu, Tiết Lăng Vân rốt cuộc xuống tới chân núi, giờ phút này hai tay, hai chân của hắn đã trở nên đỏ rực, quỷ dị nói không nên lời!

Con mắt Tiết Lăng Vân giờ phút này cũng đỏ rực lên, bất quá chính hắn cũng không nhìn thấy được mà thôi.

Tiết Lăng Vân lập tức đi nhanh về hướng rừng trúc, hắn biết sư phụ khẳng định đang sốt ruột chờ đợi, bản thân không thể làm cho nàng lo lắng thêm nữa. Còn có, chính mình hiện tại toàn thân nóng như lửa, không biết đến cùng là tại làm sao, nhất định phải để cho sư phụ trị liệu một chút.

Đột nhiên Tiết Lăng Vân lại nghĩ tới cây cỏ nhỏ màu đỏ tươi nọ, hắn rốt cuộc hiểu chuyện gì xảy ra, xem ra tất cả duyên cớ là do cây cỏ nhỏ đó. Bởi vì nuốt cây cỏ nhỏ kia cho nên thân thể chính mình mới có thể sinh ra biến hóa như thế này.

Hắn căn bản không biết cây cỏ nhỏ đó đến cùng có bao nhiêu trân quý, đó là Xích Dương Thảo trong truyền thuyết của Tu Chân Giới, có thể bổ sung dương khí cho tu chân giả, nếu dùng phương pháp đúng mà luyện hóa, tu vị của tu chân giả sẽ tăng lên mạnh mẽ.