Chí Tôn

Chương 539: Bí quyết thành công của Tiếu Tiểu Hiền




- Đến! Đến! Đến! Đều nếm thử Lưu Hà Động Chân Tửu do ta chưng cất xem. Ha ha ha…
Tửu Hào Vương cười, rất là nhiệt tình.

Lập tức có hạ nhân bưng từng vò rượu bước tới bên cạnh từng người, nghiêng vò đổ ra từng bát rượu.

Tửu Hào Vương uống rượu, chưa bao giờ dùng chén, tất cả đều là dùng bát.

Rượu này kỳ diệu đến cực điểm, tổng cộng đổ ra vừa vặn mười bát trên bàn, bốn phía lập tức sáng bừng lên, muôn hồng ngàn tía, vô cùng xán lạn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Hơn nữa mùi vị của rượu này thanh nhã tinh thuần, liên miên mềm mại, nhất thời khiến tâm thần mọi người thoải mái, thần thanh khí sảng.

Tiểu Phi Yến đã sớm nóng lòng muốn thử, là người đầu tiên nâng bát rượu lên, cẩn thận uống một ngụm, lập tức hai mắt sáng bừng, yêu kiều kêu lên:
- Tốt! Tốt! Rượu ngon! Giống như là nước trái cây vậy.

Lại uống thêm một ngụm, dùng đầu lưỡi liếm liếm môi, tán thưởng nói:
- Chỉ là, so với nước trái cây còn thơm hơn.

Thiếu nữ ngây thơ rực rỡ, bộ dáng hoạt bát khả ái, lập tức khiến mọi người cảm thấy thoải mái, đều nâng bát rượu lên uống một ngụm.

- Không sai! Rượu ngon!

- Thực sự là rượu ngon!

Mọi người đều tán thưởng!

- Ừ! Đúng là mùi vị thơm ngát đặc biệt.
Ngay cả Vạn Độc Vương cũng nhẹ khen một tiếng, chợt lại không quên dịu dàng căn dặn thiếu nữ áo đen một tiếng:
- Cháu gái ngoan, uống ít một chút. Cái này không thể xem như nước trái cây, là rượu, dễ say lòng người.

- Dạ!
Thiếu nữ áo đen vốn đã khẽ nhấp một ngụm, vừa định uống thêm lần nữa, nghe bà nói như vậy nhất thời ngoan ngoãn đặt bát rượu xuống.

Sở Vân thấy một màn này, trong lòng cũng kỳ quái.

Trong ký ức của hắn, Vạn Độc Vương cho tới khi chết đều là cô độc, vì sao hiện nay lại có thêm một người cháu gái?

Cháu gái này, tuy rằng không thấy diện mạo của nàng, nhưng tính tình nhu thuận thiện lương, là một cô gái ngoan ngoãn. Khó có thể tưởng tượng được nàng lại là cháu gái của Vạn Độc Vương. Tính cách của nàng và nãi nãi hoàn toàn là một trời một vực.

Còn đang nghi hoặc, Tiếu Tiểu Hiền đã ngẩn mặt ra, đưa bát rượu hươ hươ trước mặt thiếu nữ, cười hì hì nói:
- Hắc hắc, tiểu muội muội, nếu muội không uống, để ca ca uống thay muội đi nha.

- Làm càn! Còn không lui ra cho ta!
Sắc mặt Sở Vân trầm xuống, đột nhiên quát một tiếng.

- Dạ, chưởng môn.
Tiếu Tiểu Hiền đành phải thu tay, cười khan một tiếng, trở lại chỗ ngồi.

Một màn này khiến Tửu Hào Vương hết sức kinh ngạc:
- Nếu như ta không nhìn lầm, vị thiếu niên này hắn chính là một trong tứ đại dâm tặc Tây Tiện Tiếu Tiểu Hiền phải không? Sao lại xưng hô Sở Vân là chưởng môn?

Tiếu Tiểu Hiền so với Sở Vân còn thành danh sớm hơn, cũng là nhân vật nhân tài kiệt xuất trong lớp đồng lứa. Vốn Tửu Hào Vương chỉ cho rằng hắn và Sở Vân là bằng
hữu, cùng kết bạn mà đi. Thật không ngờ, nhìn tình cảnh này, cư nhiên lại chịu tiết chế cùng lãnh đạo của Sở Vân.

- Việc này nói ra rất dài dòng. Tửu Hào Vương đại nhân, ngài có thể nhận ra tín vật chưởng môn này không?
Sở Vân nói xong lấy tín vật chưởng môn Thần Thâu môn đặt lên trên bàn.

Tửu Hào Vương nhìn thoáng qua, lập tức nói:
- Đây quả là tín vật chưởng môn đại biểu cho thế lực du hiệp thượng đẳng. Năm đó, Du Hoàng có cảm giác đại nạn giáng xuống, liền đem Long Môn tiên nang của bản
thân giải phóng hoàn toàn, biến thành Long Môn thế giới, dùng để truyền thừa y bát của mình.

- Thời kỳ thượng cổ, nhóm người may mắn đầu tiên đi thám hiểm tới Long Môn thế giới. Tại Thanh Ngưu đại hạp cốc, thu được mấy chục chiếc nhẫn chưởng môn. Bên trong những chiếc nhẫn chưởng môn này, đều chứa đựng tin tức đầu tiên, ghi lại động tiên năm đó Du Hoàng chu du Tinh Châu thám hiểm phát hiện được.

- Khi đó, thiên địa mới sinh, loài người yếu đuối, Ngự Yêu sư vừa mới phát triển, số lượng cực nhỏ. Các loại yêu vật hoành hành, đồng thời địa thế hiểm trở đáng sợ, thiên nhiên khắc nghiệt. Du Hoàng thám hiểm, mỗi khi phát hiện một hiểm cảnh mật địa, liền thi triển thủ đoạn vô thượng, cải tạo thành động tiên, thích hợp cho con người sinh sống. Cũng ở bên trong, lưu lại một ít tài phú, hoặc là đạo pháp ngọc giản, hoặc trứng yêu thú, hạt giống yêu thực…v.v…

- Khi Du Hoàng ngã xuống, đám người may mắn đầu tiên tại Long Môn thế giới đoạt được chiếc nhẫn chưởng môn. Thông qua tin tức bên trong chiếc nhẫn, tìm được động tiên, lại mượn số tài phú bên trong, dựa theo yêu cầu trong chiếc nhẫn chưởng môn, thành lập môn phái Du hiệp. Đây là thế lực du hiệp đầu tiên trên Tinh Châu.

- Sau đó, Long môn thế giới, cứ cách mỗi tám năm lại mở ra một lần. Trong số đám người may mắn đầu tiên đó, đại đa số đều mang theo thuộc hạ một lần nữa bí mật tìm đến nơi đây, lại tiếp tục mang đi thêm càng nhiều nhẫn chưởng môn. Du hiệp phát cứ như vậy sinh sôi nảy nở, từ đại địa Tinh Châu truyền bá a bên ngoài. Dần dần, bí mật của Long Môn thế giới cũng để lộ phong thanh, càng ngày càng có nhiều người tiến vào Long Môn thế giới, thu nhặt những chiếc nhẫn chưởng môn.

- Đây là truyền thừa của Du Hoàng. Truyền thừa Vương giả bình thường cũng chỉ có thể giúp ích cho một người, mà ơn trạch của hắn lại trải rộng ra toàn bộ Tinh Châu.
Nhân loại có thể phát triển lớn mạnh đến trình độ như hiện tại, công lao lớn nhất thuộc về Du hoàng.

Sở Vân không ngờ rằng, mình chỉ lấy ra chiếc nhẫn chưởng môn của Thần Thâu Môn, lại thoáng cái khiến Tửu Hào Vương nói nhiều như vậy.

Những điển cố này, hắn đương nhiên đã sớm biết được. Ngay cả tiểu cô nương như Phi Yến cũng đã sớm nghe nói qua. Trên thực tế, toàn bộ Tinh Châu đều nghe đến thuộc lòng.

Trong sự phát triển của nhân loại, Tam Hoàng Tứ Đế, là những người có cống hiến to lớn.

Bọn họ lấy lực lượng cá nhân, thúc đẩy sự phồn vinh, hưng thịnh của cả loài người.

Bất quá, làm người ta không ngờ chính là, cháu gái của Vạn Độc Vương tựa hồ không hiểu rõ lắm, kinh ngạc chỉ vào chiếc nhẫn chưởng môn, dịu dàng nói:
- Đây là chiếc nhẫn chưởng môn do Du hoàng luyện chế sao? Có thể cho ta xem một chút hay không…

Trong lòng Sở Vân khẽ động, thầm nghĩ thì ra là thế. Tửu Hào Vương sở dĩ giải thích dài dòng như vậy, xem ra là đặc biệt nói cho vị thiếu nữ áo đen thần bí này nghe.

Cháu gái của Vạn Độc Vương, Sở Vân chưa bao giờ biết có một người như vậy tồn tại.

Trong trí nhớ kiếp trước của hắn cũng không có tin tức này.

Lẽ nào hắn sống lại, đã cải biến quỹ tích của một số sự việc? Hay là kiếp trước cấp độ của hắn quá thấp, không thể tiếp xúc tới được những bí mật cao tầng này. Mặc kệ nói như thế nào, Tửu Hào Vương tựa hồ là biết một chút lai lịch của thiếu nữ áo đen này.
Ý tưởng trong đầu chợt lóe, Sở Vân vừa tự phỏng đoán, vừa mỉm cười, ngón tay giữa cong lên, đưa chiếc nhẫn cho thiếu nữ áo đen.

- Đương nhiên có thể.
Hắn ôn nhu nói. Vạn Độc Vương tựa hồ rất chiếu cố mình, Sở Vân đối với thiếu nữ áo đen tất nhiên cũng là có qua có lại.

- Cảm ơn!
Thiếu nữ nhẹ giọng nói lời cảm tạ, vội vã vươn bàn tay nhỏ bé tiếp nhận chiếc nhẫn. Trường bào màu đen trên người nàng càng khiến cho da thịt nàng nổi bật trắng
như tuyết. Đôi tay nhỏ bé của nàng không chịu nổi nặng nhọc, tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, vừa duỗi ra liền hấp dẫn vô số ánh mắt của mọi người.

- Đây tuyệt đối là thiếu nữ mỹ lệ xuất chúng.
Nhất thời, trong lòng mọi người đều mơ hồ hiện lên suy nghĩ như vậy.

Thiếu nữ áo đen cẩn thận từng li từng tí đưa ngón giữa tới trước mặt, tỉ mỉ quan sát.

Chiếc nhẫn như ngọc bích, dưới ánh mặt trời phát ra tia sáng lóng lánh chói lọi. Chiếc nhẫn không che giấu được những chỗ sứt mẻ, hiện ra rất nhiều vết xước như mài giũa, hiển nhiên là đã trải qua rất nhiền năm tháng tang thương.

- Thần, Thâu, Môn?
Thiếu nữ áo đen nhẹ giọng lẩm bẩm. Nàng bỗng nhiên phát hiện trên chiếc nhẫn ngọc bích có ba chữ như ẩn như hiện.
- Ừ. Đây là chiếc nhẫn chưởng môn của Thần Thâu môn.

Nhất thời, bất kể là Tửu Hào Vương hay Vạn Độc Vương đều không nhịn được ghé mắt nhìn qua.

Sở Vân cười khẽ một tiếng, sau đó thu lại chiếc nhẫn, đơn giản kể qua một lượt chuyện cùng Tiếu Tiểu Hiền không đánh không quen biết.

- Thì ra là thế.
Tửu Hào Vương cười ha ha:
- Đây là duyên phận của hai người các ngươi. Tiếu Tiểu Hiền, ta thực không có nhìn lầm ngươi, có nguyên tắc, là một nam nhân tốt.

Hắn tán thưởng chuyện Tiếu Tiểu Hiền trộm lại chiếc nhẫn, đồng thời cũng đả kích khí phách của Sở Vân một chút.

Nhận được sự khích lệ của Tửu Hào Vương, Tiếu Tiểu Hiền có cảm giác được yêu mà sợ.

Tửu Hào Vương lại xua xua tay nói:
- Con người của ta thích nhất là kết giao hào kiệt ngũ hồ tứ hải. Cái gì là hào kiệt đích thực? Chính là chân tình, không dối trá, không khoe khoang khoác lác. Tiếu Tiểu Hiền ngươi từ khi xuất đạo đến nay, chính là thật tình triển lộ, không hề giấu giếm, một đường thẳng tiến tới cùng. Mặc cho người ngoài bàn luận, chỉ đi con đường của mình. Đây là dũng khí. Nhiều nam nhân tu vi cao thâm hơn ngươi, lại lo trước tính sau, bận tâm thanh danh, đều là hạng ngụy quân tử. Tửu Hào Vương ta khinh thường nhất là loại người này.

- Một đường thẳng tiến tới cùng…

Mọi người nhất thời im lặng. Đây là khích lệ sao? Như thế nào lại không có cảm giác như vậy!

Chỉ là Tiếu Tiểu Hiền cũng rất hưng phấn, cho rằng đây là khích lệ, vẻ mặt kích động đỏ bừng, không khỏi đứng dậy, xoa xoa tay nói:
- Không dối gạt Tửu Hào Vương đại nhân, ta vẫn đều cho rằng, nam nhi sống không thẹn với lương tâm, tiêu sái tự do, không bị câu thúc, cho nên đã làm như vậy. Ta từ nhỏ đọc thuộc sử sách, tổng kết ra bí quyết thành công.

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút:
- Bí quyết thành công, có hai tiêu chuẩn. Thứ nhất chính là kiên trì, thứ hai là không biết xấu hổ.

- Tốt! Nói rất hay! Ngôn ngữ đơn giản, nhưng ý nghĩa sâu xa tinh tế. Bao nhiêu sự tình trên thế gian này, đều vô duyên vô cớ thất bại trong gang tấc, bao nhiêu hào kiệt đều tiêu ma sống uổng, hao phí thiên tư, tất cả đều là vì thiếu đi hai thứ "kiên trì" và "không biết xấu hổ" này. Điều này tuy rằng thô tục, nhưng lại hết sức chí lý. Các triều đại kiêu hùng, đều là không biết xấu hổ. Năm đó, Giang Hán vương bị địch nhân uy hiếp, muốn nấu thịt phụ mẫu hắn, hắn còn cười nói phần cho hắn một chén canh. Không biết xấu hổ đến cực điểm, nhưng lại có thể sáng lập ra Giang Hán quốc.
Tửu Hào Vương tán thưởng. Hào kiệt như Tiếu Tiểu Hiền, tất nhiên là rất đáng thưởng thức.

Tiếu Tiểu Hiền được vương giả kích lệ, vui không kìm được, cảm giác như gặp được tri âm, thiếu chút nữa là ôm hôn thắm thiết. Chỉ nghe hắn nói tiếp:
- Trong hai tiêu chuẩn trên, ta lại tổng kết lại một chút. Cái gì là thành công? Thành công chính là kiên trì không biết xấu hổ.

- Ách…
Lần này ngay cả Tửu Hào Vương cũng lấy làm kinh ngạc.

Lý luận kiên trì không biết xấu hổ của Tiếu Tiểu Hiền khiến Tửu Hào Vương nhất thời khó có thể chống đỡ, danh tiếng của hắn trở nên nổi bật.

Thiếu nữ áo đen nhịn không được cười rộ lên. Nàng bị lý luận này chọc cười.

Ba vị môn chủ của Yên Chi Môn đều nhìn thẳng Tiếu Tiểu Hiền, tủm tỉm cười. Nguyên lai Tây Tiện lại là kẻ dở hơi như vậy.

Nhị Lang Thiên Quân nhìn hắn, như có điều suy nghĩ.

- Tiểu Hiền, xem ra ta chung quy là đánh giá thấp ngươi.
Kim Bích Hàm lắc đầu thở dài nói.

- Đâu có! Đâu có...
Tiếu Tiểu Hiền chắp tay, giả vờ khiêm tốn, kỳ thực khóe miệng lại như nở hoa. Hắn nhìn về phía Tửu Hào Vương, trong mắt lóe sáng, hết sức thành khẩn nói:
- Không thể tin được Tửu Hào Vương đại nhân vậy mà lại là tri âm của tiểu nhân. Hôm nay được nói chuyện cùng đại nhân, tiểu nhân mới biết mình sống không uổng phí. Ngày sau nếu tiểu nhân có thành tựu, buổi nói chuyện hôm nay tất nhiên sẽ trở thành giai thoại khiến người ngươi ca tụng. Tửu Hào Vương đại nhân, cảm tạ sự cổ vũ của ngài!

Nói tới đây, hắn khom ngươi vái Tửu Hào Vương một vái thật sâu.

- Ha hả…
Tửu Hào Vương cười gượng một tiếng. Lão đâu ngờ tới, Tiếu Tiểu Hiền sẽ kỳ phong đột khởi, tổng kết ra cái lý luận "kiên trì không biết xấu hổ" này. Cái gì "sống không uổng phí"?

Lão cảm giác không ổn, chính mình đã đánh giá thấp Tiếu Tiểu Hiền. Thật không ngờ hắn từ phái thực hành, thoáng cái đã bay lên thành phái lý luận.

Đợi tới sau này, lý luận liên hệ thực tế, không phải rất tuyệt vời sao?

- Nhân tài a…
Tửu Hào Vương chỉ có thể than thầm trong lòng như vậy.

Tiếu Tiểu Hiền hưng phấn đến toàn thân run rẩy. Khích lệ này của Tửu Hào Vương khiến hắn càng kiên định con đường của mình, càng cảm thấy tương lai phía trước thật sáng sủa.

Tuy rằng thế nhân có rất nhiều điều không thể giải thích được, nhưng mọi người đều là phàm tục, sao có thể hiểu một thiên tài siêu phàm thoát tục như hắn đây?

Mang giày của người khác, đi trên con đường của chính mình, để cho bọn họ đố kỵ, ước ao đến chết đi.

Bộ dáng đắc chí như kẻ dở hơi của hắn khiến chúng nữ không nhịn được cười. Dịch Yên trẻ trung, Phi Yến khả ái, Hoa Mai phóng khoáng, Kim Bích Hàm đẹp đẽ quý phái, trong lúc nhất thời cả sảnh đường tràn ngập sắc xuân khiến Tiếu Tiểu Hiền không khỏi ngây người ngắm nhìn.

Nhưng hắn rất nhanh lại khẽ run rẩy, nghĩ tới đây đều là nữ nhân của chưởng môn, liền không dám nhìn lâu.

Chỉ là, cảm giác hưng phấn của hắn thực sự khó có thể phát tiết. Dưới tình huống kích động liền chuyển ánh mắt về phía thiếu nữ áo đen.

- Tiểu muội muội, có hứng thú gia nhập Thần Thâu Môn hay không?
Hắn làm bộ mặt dày, đánh một tính toán hay.