Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ

Chương 138




Chương 138. Biết được sự thật

Con người Lâm Quân này thật sự quá khó đoán.

Lê Hải Thiên không thể nào đoán ra được anh đang suy nghĩ cái gì, nên đành yên lặng đứng im bên cạnh, ngoan ngoãn đợi chỉ thị của anh.

Hôm nay có tuyết rơi, đứng ngoài trời được một lúc lâu, tay chân của Lê Hải Thiên đã lạnh đến tê buốt.

Vậy nhưng vẫn chưa thấy Lâm Quân có ý định mở miệng. Cuối cùng ông ta đành phải mở miệng trước hỏi xem rốt cuộc là anh có chuyện gì.

Lâm Quân thu lại ánh mắt đang nhìn xa xăm của mình, nhàn nhạt liếc nhìn qua ông ta một cái rồi hỏi: “Ông đến bệnh viện thăm cô ấy à?. “Cô ấy’ ở đây đương nhiên là để chỉ Lê Nhật Linh rồi.

“Đúng thế! Tuy rằng Nhật Linh đã làm ra chuyện mất mặt như thế. Nhưng mà dù sao nói đi cũng phải nói lại, nó vẫn là con gái của tôi.” Lê Hải Thiên không tài nào đoán ra được Lâm Quân đang nghĩ gì nên chỉ còn cách bày ra một bộ dáng của người cha nhân từ đối mặt với con gái mình, giả vờ mình là một người sống cực kỳ đạo đức.

Ánh mắt của Lâm Quân âm u, không nặng không nhẹ mà lại hỏi lại ông ta: “Thế à?”

Câu hỏi ngược lại này của Lâm Quân làm Lê Hải Thiên cảm thấy càng bất an và lo lắng hơn: “Nhưng mà, quan điểm của nhà họ Lê chúng ta chính là, Nhật Linh nó đã làm ra việc vô liêm sỉ như thế, thì tôi cũng sẽ không dung túng cho nó. Tôi sẽ đứng về phía nhà họ Lâm”

Lâm Quân nở một nụ cười chế giễu rồi nói: “Thế thì cô ấy chỉ còn lại một mình nữa rồi.”

“Chuyện là do mình nó làm ra, đương nhiên nó phải tự chịu trách nhiệm lấy mà thôi.“ Ngụ ý của ông ta ở đây là, nhà họ Lâm cũng đừng nổi nóng mà giận chó đánh mèo lên nhà họ Lê.

Đương nhiên Lâm Quân có thể nghe hiểu ra những lời này, thế nhưng anh lại giả vờ như bản thân đang nghe không hiểu gì, tiếp tục nói dối: “Hạ Huy Thành với Lê Nhật Linh hình như cũng chưa hề có xảy ra chuyện gì thì phải. Có thể hai người bọn họ bị người ta tính kế hãm hại thì sao?”

Lời này rõ ràng là anh đang muốn thăm dò thử thái độ của Lê Hải Thiên. Nhưng Lê Hải Thiên còn lâu mới bị lừa bởi mánh khóe này: “Ba năm trước Nhật Linh dây dưa không rõ ràng với thằng nhóc nhà họ Hạ, nếu không phải là tôi… Nói đến đây thì ông ta phát hiện bản thân mình lại nói ra việc không nên nói nên lập tức dừng lại không nói tiếp nữa.

“Nếu như không phải có ông bỏ thuốc, rồi vứt cô ấy lên giường của tôi, thì cô ấy sẽ không phải gả vào nhà họ Lâm.” Lâm Quân trầm giọng nói tiếp nửa câu còn lại mà ông ta đang bỏ dở: “Đúng không?”

Trong lòng Lê Hải Thiên đã phát run, ông ta hỏi lại: “Con nhóc chết tiệt kia đã nói cho anh biết hết rồi à?2”

Lâm Quân híp híp đôi mắt hỏi: “Cô ấy biết từ lúc nào?”

Lúc này Lê Hải thiên mới biết là bản thân đã bị Lâm Quân lừa rồi nhưng mà chuyện đã đến nước này rồi thì ông ta chỉ có thể thành thật mà trả lời thôi “Trong năm nay, sau khi về nước.”

Lòng của Lâm Quân lại chùng xuống: “Nói ra thử xem, rốt cuộc là chuyện gì?”

Ba năm trước.

Lê Nhật Linh vẫn luôn rất thân thiết với Hạ Lan Châu. Hai người là chị em tốt không có gì giấu diếm nhau cả. Tất cả là bởi vì nhờ có Hạ Lan Châu mà Lê Nhật Linh mới quen biết được Hạ Huy Thành.

Có thể là trên đời này cũng thật sự tồn tại tình yêu, mà trong đó người ta yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hạ Huy Thành cũng rất thích Lê Nhật Linh, vô cùng vô cùng thích. Với sự dịu dàng ấm áp của anh, không lâu sau hai người đó đã bắt đầu trở thành người yêu.

Cũng coi như là yêu sớm, lúc đó Lê Nhật Linh mới học lớp mười, còn Hạ Huy Thành vừa lên đại học.

Hạ Huy Thành là một người rất dịu dàng ấm áp, lại còn rất đẹp trai, cộng thêm với gia cảnh nhà anh cũng không tệ. Lê Nhật Linh không thể không động lòng. Có thể lúc ban đầu tình cảm của hai người cũng chưa đến mức sâu sắc như thế. Nhưng dần dần càng lâu, thứ tình cảm đó dần biến thành một loại thói quen.

Sau đó, tài chính của công ty nhà họ Lê bắt đầu có lỗ hổng, mà Hạ Huy Thành lúc đó vừa mới tốt nghiệp đại học cũng bắt đầu tiếp nhận sản nghiệp nhà họ Hạ, cái gì cũng chưa thành thạo quen thuộc.

Lê Nhật Linh đã từng nhờ cậy Hạ Huy Thành giúp đỡ. Thế nhưng Hạ Huy Thành lại không thể giúp đỡ được gì.

Lê Hải Thiên biết ông ta không thể nhờ cậy vào nhà họ Hạ, nên dời ánh mắt của mình sang nhà họ Lâm.

Chỉ cần dựa được vào nhà họ Lâm, thì công ty nhà họ Lê không những không sợ sẽ phải đóng cửa, mà còn sợ gì không có ngày huy hoàng trở lại.

Ngày hôm đó, khi biết được Lâm Quân cũng đang ở khách sạn Kim Đế, Lê Hải Thiên liền tính toán gọi con gái mình đến, rồi báo sai số phòng cho Lê Nhật Linh.

Lúc đó Lâm Quân cũng chỉ là thanh niên mới lớn, lại bị người ta bỏ thuốc. Mà trong phòng lại có một cô gái xinh đẹp như thế, anh làm sao có thể từ chối được.

Lê Nhật Linh sau khi trở về nhà thì tự nhốt mình trong phòng ba ngày không ăn không uống.

Mà nhà họ Lê lại tranh thủ trong ba ngày hôm đó, mang theo quần áo mà Lê Nhật Linh thay ra còn mang theo dấu vết của Lâm Quân đến nhà họ Lâm. Cứ một hai câu, yêu cầu nhà ho Lâm phải chỉu trách nhiêm.