Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ

Chương 195




Chương 195 Ai bảo cô vào đây

“Vậy anh chờ em nhé, em sẽ về nhà nhanh thôi.”

Trong lòng Lê Nhật Linh cảm thấy rất ngọt ngào, đây là cái kiểu một ngày không gặp như cách ba mùa thu, cho nên mặc dù mới chỉ không gặp có mấy tiếng nhưng đã nhớ,nhung có phải không?

“Nhưng anh còn chưa ăn tối.”

“Anh xem trong tủ lạnh còn gì ăn không, đợi lát em về em nấu cho anh. Nếu như không có món anh thích, thì em mang một ít về cho anh nhé?”

“Được rồi, em cứ về sớm một chút đi, em nấu gì anh cũng thích ăn hết.”

“Ừ, em đang đợi xe.”

Giọng nói Lâm Quân có chút buồn bực: “Mua một chiếc xe đi, cũng không phải không có tiền trả.”

Cô khẽ cười: “Nhưng điều quan trọng nhất là em không dám lái xe, sát thủ đường cái như em còn chưa muốn làm hại trái đất này. Gọi xe cũng không phải quá phiền phức, em không sao đâu.”

‘Ðược, anh dạy em.” Trong lòng Lê Nhật Linh cảm thấy rất ấm áp: “Em cúp máy trước nhé, về nhà rồi n chuyện với anh sai.”

“Anh đợi em, love you.” Giọng nói mang theo sức hút của anh truyền đua khoại, làm tai cô có cảm giác hơi tê dại.

Cô mím môi cười, sau đồ mới chậm rãi nói ra khỏi miệng: “Me too.”

S& khi. cúp ‘điện thoại, cưối cùng. thì tâm trạng.

của Lâm Quân mới tốt hơn một chút.

Không phải tất cả phụ nữ đầu xấu tính như vậy, ít nhất thì Lê Nhật Linh không phải loại ấy.

Nói ra cũng phải cám ơn Hạ Huy Thành, nếu như không phải do anh ta, thì anh vẫn chưa phát hiện ra ưu điểm của cô nhanh như vậy được.

Lần trước anh ta đã giúp mình đè xuống sóng gió vụ video kia, lần này nhà họ Hạ đính hôn, anh cũng sẽ cho anh ta chút thể diện, sẽ tặng một món quà lớn sang đó, Lâm Quân nhìn túi tài liệu trên giường, khóe môi không nhịn nổi khẽ nở nụ cười.

Đây là niềm vui bất ngờ mà anh chuẩn bị cho Lê Nhật Linh, anh biết trước đó cô đang bí mật làm gì trong nhà, nên anh muốn giúp cô một chút.

Anh giật cà vạt ra, áo sơ mi cũng cởi bỏ hai nút để lộ ra lồng ngực rắn chắc, rồi tựa vào đầu giường chợp mắt một chút.

Hai mươi phút Sau, tiếng cửa phòng bị đẩy ra khiến anh tỉnh giấc, người nọ rón ra rón rén đi đến gần anh.

Lâm Quân không mở mắt ra, anh muốn xem xem Lê Nhật Linh sẽ dùng cách nào để đánh thức mình.

Một lần hương quen thuộc chui vào mũí anh, càng lúc càng đậm, càng lúc càng gần hơn…

Đột nhiên Lâm Quân mở mắt ra, rồi dùng sức đẩy người nọ một cái. Lê Nhã Tuyết đang vô cùng thẹn thùng, trên người mặc bộ quần áo mỏng manh, mặc như không mặc vậy.

Cô ta không hề đề phòng, nên bị anh đẩy ngã ra đất, đầu gối đập xuống sàn nhà khiến nó sưng lên một mảng.

“Ai bảo cô vào!”

“Không phải anh bảo em cởi quần áo ra sao?” Lê Nhã Tuyết xoa xoa đầu gối, rồi chỉ quần áo bên cạnh mình: “Em cởi ra rồi, bây giờ đem trả lại cho anh.

“Bỏ quần áo xuống, sau này sữa tắm và nước hoa o đây.

của cô ấy, cô cũng không được dùng nữa.” Trên trán Lâm Quân nổi đẩy gân xanh, anh đã từng gặp người không biết xấu hổ, nhưng mà loại người không biết xấu hổ như cô ta thì vẫn chưa từng thấy qua.

“Không dùng thì thôi.”

“Lăn”

“Anh rể lúc nào cũng-bảo em lăn, nhưng mà em mặc váy không có cách nào lăn được thì phải làm sao bây giờ?” Lê Nhã Tuyết vẫn.còn có tâm trạng để làm.

nũng.

Lúc trước cô ta nói không mang theo áo ngủ chỉ là lấy cớ, thật ra áo ngủ cô ta mang theo đều rất gợi cảm, một chiếc váy hai dây bằng ren mỏng, khiến bộ ngực phập phồng của cô ta hiện ra lấp ló.

Cô ta ngồi trên mặt đất, còn tạo dáng quyến rũ người khác, sau đó cô ta xốc váy ngủ của mình lên rồi thò tay vào chậm rãi móc ra một hộp bcs từ trong quần lót: “Hôm qua anh rể mua bcs mà quên không lấy về, là cố ý muốn em mang đến đây cho anh sao?”

Lâm Quân cố gắng thế nào cũng không nén nổi lửa giận trong lòng nữa.

Không nói đến người thông minh, cho dù chỉ là một cô gái có đầu óc bình thường thôi cũng không dám giở trò hạ tiện này trước mặt anh.

Nhưng cô gái Lê Nhã Tuyết này lại là trường hợp.

ngoại lệ, vừa ngu xuẩn lại vừa bỉ ổi, còn dựa vào mối quan hệ với Lê Nhật Linh mà làm mưa làm gió nữa.

“Cút”

“Anh rể.” Cô ta thỏ thẻ gọi anh.

Chạm vào cô ta thì anh ngại bẩn, nhìn cô ta thì không vừa mắt, Lâm Quận. không thể nhịn được nữa, nên cầm cái đèn ngủ trên đầu giường lên, ném mạnh một ái xuống bên cạnh cô †a: “Tôi €hỉ nói một lần cuối cùng, cút ra khởi chỗ này.”

Chụp đèn thủy tỉnh vỡ tung tóe, có vài miếng còn cắt vào tay Lê Nhã Tuyết.