Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chương 210: Bất kể như thế nào, hắn chết đã định rồi!




“Quỷ Tịch?” Ngữ Diên ngây ngẩn cả người, thế nào lại là hắn?

“Ngô ngô ngô” hiển nhiên Quỷ tịch liếc mắt một cái liền thấy được Ngữ Diên, nhìn thấy nàng bình an vô sự trong lòng hắn lập tức dâng lên vui sướng, chính là hắn không thể mở miệng để diễn tả vui sướng của hắn.

Ngữ diên nhìn thấy giấy niêm phong trên người hắn sắc mặt vô cùng không vui mừng, thời điểm Quỷ Vương còn chưa kịp phản ứng liền vọt tới xé toang phù chú trên người hắn.

“Nương tử, nương tử. . . . . .” Phù chú vừa rơi xuống đất, Quỷ Tịch liền kêu lên người đã làm cho hắn ngày đêm mong nhớ này.

Tiểu U nghe vậy xốc hỉ khăn lên nghiêng đầu nhìn về phía Quỷ Tịch, ánh mắt nhìn hắn chuyên chú, lời nói của hắn chỉ đối với một người, đó chính là người từng là ‘chị dâu’ trước mắt này, hận ý, như mùa xuân nẩy mầm không ngừng leo ra.

“Này, ngươi làm gì muốn cột lấy hắn như thế?” Ngữ Diên ngoái đầu nhìn lại trừng mắt liếc Quỷ Vương.

Quỷ Vương xua tay làm cho toàn bộ ‘người’ đi ra ngoài, nhất thời nhiều loại quỷ nhi đều nhẹ nhàng đi ra ngoài, hơn nữa lễ phép đóng cửa phòng lại, lúc này trong phòng, cũng chỉ còn lại hai người hai quỷ.

Quỷ Vương chậm rì rì đi tới trước mặt nàng cười lạnh nói một tiếng: “Nàng nói cái gì vậy? Tất nhiên là thành thân!”

“Nếu là thành thân, ngươi vì sao phải trói chặt Quỷ Tịch? Từ nơi này một chút cũng có thể thấy được, Quỷ Tịch căn bản là không muốn cưới muội muội của ngươi” Ngữ Diên trực tiếp nói thẳng ra.

“Tiểu U, ta nói rồi, người ta yêu không phải ngươi!” lúc này, Quỷ Tịch cũng nhịn không được nữa nói ra.

Tiểu U nghe nói thế, nước mắt lướt qua khuôn mặt, nàng hoảng sợ kêu lên: “Không —— không —— ngươi yêu là ta, ngươi muốn kết hôn là ta, nàng ——” nàng duỗi ngón tay ra chỉ vào Ngữ diên nói: “Nàng không chỉ là nữ nhân của ca ca ta, hơn nữa, nàng là người, nàng là người, mà ngươi, mà ngươi là quỷ, người quỷ khác đường, ngươi nghĩ làm cái gì?” Nàng cơ hồ là rống, thanh âm như vậy tựa hồ muốn thanh tỉnh lại lý trí của Quỷ Tịch.

“Cho dù không thể cùng một chỗ, cũng không ngăn cản được ta thích nàng!” Quỷ Tịch không hề kiêng dè nói.

‘ba ’ một tiếng, trên mặt Quỷ tịch lập tức xuất hiện dấu vết một bàn tay, mà một cái tát đó là Tiểu U đánh, nàng trợn mắt trừng mắt hắn từng chữ từng câu nói: “Ta hết lần này tới lần khác muốn làm nương tử của ngươi, trừ phi ngươi hồn phi phách tán!”

“Phù Vân, không thể tưởng được nàng thật sự là mê người a, mê tất cả mọi người vì nàng thần hồn té ngã!” Quỷ Vương hai tay ôm cánh tay có chút châm chọc nói.

Ngữ Diên nghiêng đầu nhìn về phía Quỷ Vương đi vào bên cạnh nàng nói: “Ngươi muốn cái gì? Biết rõ Quỷ Tịch không thích Tiểu U, còn muốn cho bọn họ ở cùng một chỗ, chẳng lẽ ngươi không biết là như vậy sẽ làm cho Tiểu U về sau càng thống khổ sao? Không yêu làm sao có thể ở cùng nhau?”

“Ý của nàng là muốn ta thả Quỷ Tịch?” Quỷ Vương hí mắt hỏi.

“Đúng!” nàng nói thẳng.

“Đi, vậy hai chọn một đi, người đâu, đem hắn dẫn tới!” Quỷ Vương đột nhiên hét lớn một tiếng, cửa cứ như vậy ‘kẽo kẹt’ một tiếng mở ra, tiếp theo Sở Hạo đã bị dẫn đi lên, hắc y nhân đem hắn đổ trêm mặt đất liền nghênh ngang rời đi.

“Sở Hạo!” Ngữ diên liền xông đến ôm Sở Hạo bị thương.

Sở Hạo vừa thấy được nàng liền che ngực, đau đớn không thôi.

“Sở hạo ngươi làm sao vậy? Ngươi đừng làm ta sợ a, ngươi không nên làm ta sợ!” tự nhiên phản ứng như vậy Ngữ Diên cũng chưa nghĩ đến, nàng thực lo lắng cho hắn, thực lo lắng thực lo lắng.

“Thật sự hắn rất lợi hại, chỉ là, càng lợi hại, một người có thể ngăn cản một ngàn hắc y binh của ta sao?” Quỷ Vương cười bưng tới một cái ghế ngồi nói.

“Ca, ngươi muốn cho ta cử hành hôn lễ hay không?” Tiểu U hiển nhiên có chút nóng nảy.

Quỷ Vương nhìn về phía nàng chỉ chỉ ghế bên người nói: “Muội muội nữ hài tử phải rụt rè, ngươi sốt ruột cái gì, yên tâm đi, ca ca sẽ làm Quỷ Tịch cam tâm tình nguyện cưới ngươi!”

Tiểu U thấy thế nghe lời Quỷ Vương ngồi ở bên cạnh hắn, hai mắt oán hận nhìn chằm chằm Quỷ Tịch, nàng biết hắn là bị trói đến, nguyên bản nàng có chút áy náy, có chút bất an, nhưng hắn luôn miệng nói yêu không phải nàng, một khắc này, mối thù của nàng hận dần dần che lấp hai mắt, từng là cô nương đơn thuần cũng bắt đầu trở nên mạnh mẽ , nàng không chiếm được người khác cũng đừng có được, cho dù không hạnh phúc, nàng cũng muốn buộc hắn cả đời!

“Ngươi đê tiện, ngươi đã làm gì hắn vậy?” Nhìn sắc mặt Sở Hạo trắng bệch, nàng không khỏi hỏi.

“Nàng không phải muốn rời khỏi hắn sao? Ta hiện tại thành toàn cho nàng a, nàng xem, vì để cho hắn không yêu nàng, ta cố ý từ xa phương vận chuyển đến đây một lễ vật đăc biệt cho hắn, nàng hỏi hắn một chút xem tư vị vừa rồi thoải mái không?” Quỷ tịch bưng nước trà lên chậm rãi nhấp một miếng.

“Ngươi đến tột cùng làm cái gì với hắn?” Ngữ diên nhìn thấy Sở Hạo trong lòng sắc mặt càng phát ra trắng bệch, tim của nàng đều thót lên tới cổ họng.

“Vì cho hắn phần lễ vật này, ta đã phải tốn rất nhiều tâm tư nha, không cần lãng phí bạc nha!” Quỷ Vương giống như thái giám kia, nói chuyện kỳ quái, làm cho người ta nghe được vô cùng không thoải mái.

“Ngươi tên nửa người nửa yêu này đến tột cùng có ý tứ gì?” Nàng khó chịu hắn nói chuyện quá chậm, nửa ngày cũng nói không nói đến vấn đề chính, nhanh chóng lại hỏi.

“Có ý tứ gì? Như thế nào? Sốt ruột rồi? Ta hết lần này tới lần khác không nói!” hắn tiếp tục đùa nàng, tựa hồ vô cùng thú vị.

“Bệnh thần kinh a ngươi, nói chuyện làm sao chỉ nói một nửa, chẳng lẽ ngươi bình thường thải ra một nửa còn một nửa kéo lại sao?” Ngữ Diên vô cùng tức giận chỉ trích hắn nói chuyện nói một nửa không có đạo đức.

“. . . . . . !” Mọi người ngây ngẩn cả người!

“Được rồi, Nàng đã muốn biết như vậy, ta cho nàng biết cũng không sao, nàng cũng đã biết vì sao ta cho nàng hai chọn một sao? Thứ nhất, nàng nếu là lựa chọn Quỷ Tịch, Sở Hạo hẳn phải chết không thể nghi ngờ, thứ hai, nàng lựa chọn Sở Hạo, hắn cũng phải chết không thể nghi ngờ!”

“Ngươi này tính nói cái gì? Cái gì gọi là Sở Hạo hẳn phải chết không thể nghi ngờ?” Ngữ diên vô cùng tức giận nói.

“Ta vô phương nói cho nàng biết, ta vừa rồi cho hắn ăn đó là thất tâm cổ tiếng tăm lừng lẫy!” hắn âm lãnh nói.

“Cái gì? Thất tâm cổ?” Ngữ diên nghe thấy vậy chấn động, tuy rằng nàng không phải hiểu rõ cái này, nhưng mà trong tiểu thuyết cũng nghe qua, liền hỏi: “Có phải chỉ cần hắn yêu người khác sẽ thống khổ hay không ? Một khi yêu người khác sẽ như trăm ngàn con kiến cắn xé trái tim của hắn?” Ngữ iên khẩn trương hỏi.

“Ha ha, Nàng từ nơi nào nghe thấy? Có ai nói qua thất tâm cổ là như vậy sao?” Hắn không khỏi châm chọc nàng ý nghĩ đơn thuần.

“Đó là như thế nào?” Ngữ Diên đề phòng hỏi, theo lời nói châm chọc của hắn nàng cảm thấy lời của hắn có chút không ổn.

“Thất tâm cổ là sâu độc trong người nữ hài tử thời điểm sinh ra nuôi nấng tiếp, trong cơ thể nữ hài tử chỉ có thể nuôi nấng một cái, chúng nó ký túc ở trong cơ thể nữ tử, hút máu của các nàng mà sống, những cô gái này không hề có tình cảm nam nữ, chỉ nhận người thân, vì lấy sâu độc này ra, có hai loại phương pháp, thứ nhất, cùng nam tử kết hợp, thứ hai, giết chết nữ tử, phá vỡ bụng lấy ra thất tâm cổ!” nói chuyện này đó là Quỷ Tịch.

Ngữ diên nghe nói chỉ cảm thấy sởn gai ốc, như thế nào còn có người như thế? Loại cha mẹ này?

“Thất tâm cổ có thể trong khoảng thời gian ngắn làm cho tim Sở hạo nháy mắt bị che kín, bởi vậy nghiệm chứng hai chữ thất tâm, phàm là nam nhân ăn thất tâm cổ sẽ đối bất kỳ nữ nhân nào vô tình vô yêu, thậm chí chán ghét không thôi!”

“Sau đó thì sao?” Ngữ diên nhìn chằm chằm Quỷ Tịch, trong lòng sợ hãi không thôi, nàng sợ hãi biết sau đó, nhưng lại bức thiết muốn biết sau đó.

Quỷ Tịch than nhẹ một tiếng tiếp tục nói: “Nếu trong một tháng hắn không thể yêu bất kỳ nữ nhân nào như trước, vậy sẽ dữ dội chảy máu mà chết, nhưng mà, cơ bản trong lịch sử không có người phá bỏ được, nam tử một khi ăn thất tâm cổ cơ bản đối với nữ nhân liền như số không!” một giây sau, hắn hướng Quỷ Vương quát: “Làm sao ngươi có thể hung ác như thế?”

“Hắn giải thích như thế nàng hiểu rõ rồi chứ?” Quỷ Vương cười ha ha hỏi.

“Ngươi. . . . . . Ngươi là MA không phải người a ngươi?” Ngữ diên cũng không biết tại sao mình tức giận như thế, nước mắt cứ như vậy lướt qua khuôn mặt.

“Đừng khóc. . . . . .” Sở Hạo giơ tay lên lau đi nước mắt của nàng, không đành lòng nhìn nàng khóc.

“Ngươi muốn quên ta có phải hay không? Ngươi hẳn là không thể quên ta, ngươi là tướng công của ta, ngươi không thể rời khỏi ta!” có lẽ là thật sự phải rời khỏi hắn, nước mắt của nàng không ngừng chảy xuống, cũng không muốn đi che dấu trong long như vậy.

“Nàng không muốn. . . . . . Ta chết, vậy nàng . . . . . Khiến cho ta. . . . . . Một lần nữa, một lần nữa yêu nàng!” hắn nhìn về phía nàng cười cười nói.

Ngữ Diên ôm thân thể hắn khẳng định nói: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không để cho ngươi chết, ta muốn theo đuổi ngươi, mặc kệ ngươi đối với ta như thế nào, ta sẽ đuổi theo ngươi, ta muốn cho ngươi yêu ta yêu đến chết đi sống lại, ngươi có nghe hay không?” Có lẽ nhận thấy được hắn dần dần nheo lại đôi mắt, nàng việc hét lên.

Sở Hạo nheo mắt lại mỉm cười, “Chờ nàng đến theo đuổi ta!” Nói xong hắn cứ như vậy thiêm thiếp đi tới, tay cũng rủ xuống xuống.

Ngữ Diên nhìn về phía hắn trong long tự thề, vì đứa nhỏ trong bụng, tiểu tử ngươi, ta nhất định theo đuổi là rồi!

“Như thế nào? Nàng lựa chọn ai?” Một lúc sau, thanh âm của Quỷ Vương âm lãnh lần hai bay tới, đã gặp hình dáng nàng khẩn trương như thế, hắn vô cùng khó chịu, còn nữa nghe được lời theo đuổi hắn lại hết sức không vui

“Mang Sở Hạo đi!” Quỷ vương không hề do dự nói.

Ngữ diên buông Sở Hạo đứng dậy, đi vào trước mặt Quỷ Vương nói: “Hai người nam nhân này ta đều muốn!”

“Cái gì?” Tiểu U kinh ngạc không thôi.

Quỷ Vương cười cười nói: “Bổn vương đối với nàng đủ tốt rồi, nói, ta không đồng thời làm cho hai người bọn họ biến mất, cũng đã rất cho ngươi mặt mũi, giống như ta quân vương như vậy nàng đi đâu tìm a? Mà nàng lại nói hai người đều muốn, khẩu vị của nàng quá lớn!” hắn lại nhấp một ngụm trà híp mắt nhìn về phía nàng.

“Không, ngươi sẽ đồng ý, nhất định!” Ngữ Diên vô cùng khẳng định nói.

Nghe vậy, Quỷ hướng cười càng vui mừng như nghe được chuyện cười bình thường, vài giây sau, nín cười đặt chén trà xuống hỏi: “Nàng dựa vào cái gì có thể tự tin ta sẽ thả hai người bọn hắn như thế?”

“Ngươi nhất định sẽ, bởi vì ta muốn cùng ngươi nói một điều kiện!” Ngữ Diên nhìn về phía hắn, nói cực kỳ nghiêm túc.