Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chương 260: Trên vai mỗi người trọng trách đều rất nặng!




ó hi vọng, Ngữ Diên lại có ý nghĩ sống sót, nàng lau đi nước mắt hai má lúc này mới chú ý tới bong tuyết bay trên bầu trời cùng với từng tầng màu trắng trên mặt đất kia

“Tuyết rơi? Làm sao có thể có tuyết đây?” Ngữ Diên nghiêng đầu nhìn về phía Quỷ Tịch dò hỏi, nàng nhớ rõ đây mơi là nhập thu, nhưng vì cái gì mà bên ngoài lại có bông tuyết lớn như vậy, mà trên mặt đất sớm nhuộm trắng một mảnh.

“Ngươi. . . . . . Nước mắt của ngươi. . . . . .” Quỷ Tịch hơi hơi nhíu mi nhìn về phía nàng nói.

Nghe thấy vậy, Ngữ Diên đưa tay nhìn nhìn đụng vào nước mắt lúc trước, lúc này mới phát hiện trong tay mình dính đầy máu, tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ là vết máu sở Hạo?!

“Ngươi chảy xuống là huyết lệ.” Quỷ Tịch đột nhiên nói.

“Máu. . . . . . Huyết lệ?” Nghe thấy vậy, Ngữ Diên run run chạm vào nước mắt trong hốc mắt một chút, rồi lại đột nhiên phát hiện đều giống như bình thường không hề khác nhau a, một màn này cũng làm ọi người ở đây lại sửng sốt, sao lại thế này, vừa rồi rõ ràng chảy ra là huyết lệ, như thế nào lập tức liền thay đổi?!

Ngữ Diên nhìn thấy mọi người giật mình ánh mắt lại khó hiểu, làm sao vậy?!

“Ta nghĩ chỉ có khi nàng nàng đau triệt nội tâm mới có thể chảy ra huyết lệ đi!” Phượng Ly Ca nhìn về phía những bông tuyết nhỏ đang bay tản trên bầu trời bay xuống dưới nói.

Tuy rằng nàng lúc trứơc có chút không hiểu được bọn họ đến tột cùng đang nói cái gì, nhưng mà vừa rồi Phượng Ly Ca nói, nàng lập tức hiểu được sao lại thế này rồi, chỉ là huyết lệ từ trong miệng hắn xác thực làm cho người ta không thể tưởng tượng được.

“Quỷ Tịch, đỡ ta đứng lên!” Ngữ Diên không muốn nghĩ tới chuyện tình quỷ dị này, hiện tại tất cả tâm tư của nàng đều làm cách nào kêu gọi tam bảo làm cách nào để cứu sống Sở Hạo, vì thế sau khi Quỷ Tịch nâng nàng vừa mới đứng vững, nàng nhìn mọi người chậm rãi mà kiên định nói: “Đem Sở Hạo đưa vào phòng của ta, ta cần kêu gọi tam bảo!”

“Ngữ Diên, ta nghĩ cần từ từ, thân thể của ngươi hiện tại thật sự không thích hợp. . . . . .” Lời của Phượng Ly Ca nói chỉ một nửa liền không nói nữa, nhưng mà lo lắng của hắn tất nhiên có đạo lý của hắn.

“Phượng Ly Ca, không cần lo lắng cho ta, ta không sao!” nói xong, nàng miết mắt thấy về phía Sở Thiên, nhất thời trong mắt xuất hiện khác biệt, hoàng thượng, hoàng thượng tại sao lại ở chỗ này?!

Sở Thiên đi lên nhìn về phía Ngữ Diên thành khẩn nói: “Cầu xin ngươi phải cứu sống Sở Hạo, nếu không Tường Vân quốc này sẽ hoàn toàn bị diệt vong!” Ngữ khí của hắn rõ ràng có chút thương cảm cùng bất đắc dĩ thật sâu

“Tường Vân quốc diệt vong? Sao lại thế này? Chẳng lẽ là ôn dịch không có cách nào khống chế sao?” Ngữ Diên liền lo lắng hỏi, việc nàng hôn mê một chút, làm sao có thể liên lụy đến diệt vong? Nhưng lại cùng Sở Hạo có liên quan, chẳng lẽ Sở Hạo có thể ngăn cản sao?!

“Cung Vương Phi, để cho chúng ta nói cho ngươi nói đi” Tào công công chăm chú nhìn nàng gật đầu, liền đem toàn bộ chân tướng sự tình nói ra một lần.

“Cái gì? Hoàng thượng ngươi. . . . . . Ngươi là Huyền vũ kia đã từng cứu chúng ta?” Chuyện này thật sự khó làm cho người ta tin tưởng, tất cả cũng quá kỳ diệu rồi, hơn nữa Quỷ Vương quanh đi quẩn lại làm mọi thứ mục đích là muốn làm gì, hắn nghĩ muốn gieo rắc ôn dịch mang hồn phách đến là muốn cho dân chúng lâm vào sợ hãi mà xưng đế sao?!

“Cho nên, trẫm cầu xin ngươi nhất định phải cứu sống Sở Hạo, kinh thành hiện tại không chỉ là ôn dịch cùng với thủ hạ của Quỷ Vương, mà ngay cả toàn bộ yêu ma quỷ quái trong địa ngục đều xông lên kinh thành, may mắn chút huyết lệ vừa rồi của ngươi, mới khiến cho bầu trời đục ngầu này là sáng sủa một chút, hiện tại dân chúng trong kinh thành lòng người bàng hoàng, trẫm chỉ sợ lúc này đây, Tường Vân quốc sẽ xuất hiện đại nạn trước nay chưa từng có, sợ tất cả con dân sẽ bị liên lụy!” Sở Thiên nhìn về phía nàng nói ra lo lắng trong lòng cùng với hi vọng thâm hậu đối với nàng mang.

“Tại sao có thể như vậy?” Ngữ Diên nghe thấy vậy không khỏi đem mày gắt gao rối rắm thành một đoàn.

“Hoàng thượng nói không sai, cho nên, lúc này đây cả quốc gia Tường Vân quốc này còn cần ngươi, nên ngươi phải chăm sóc mình!” Phượng Ly Ca mở miệng nói.

Ngữ Diên nhìn về phía Sở Thiên lại nhìn Phượng Ly Ca một chút, khẳng định gật đầu, “Yên tâm, không cần các ngươi nói, ta cũng vậy sẽ dùng hết tất cả khí lực cùng năng lực làm cho hắn tỉnh lại, nhất định!” Những lời này của nàng nói vô cùng kiên định, như là ở tự nói với tâm mình, đã có cơ hội này, nàng trăm ngàn không thể mất đi!

“Hiện tại kinh thành rất nguy hiểm, chúng ta không thể lãng phí thời gian!” nói xong, Ngữ Diên nhìn về phía Phượng Ly Ca, Phượng Ly Ca thấy thế trong lòng cho dù mọi cách lo lắng cũng chỉ có thể gật đầu, bởi vì hắn biết, kinh thành đã bắt đầu lâm vào nguy cơ rồi, nếu chờ lâu một giây, như vậy, hậu quả sẽ là không tưởng tượng được!

Ngữ Diên thấy thế cảm kích gật đầu, Tào công công liền để cho Phượng Ly Ca đem thi thể Sở Hạo nâng dậy, thân thể của hắn khỏe mạnh cường tráng võ công rất cao, vác một người hẳn là không vấn đề gì, nhưng lại bị Nhất Kiếm ngăn trở, hắn vẫn đứng ở một bên quan tài của Sở Hạo không nhúc nhích, như là một pho tượng đá, nghe được phải cõng Sở Hạo, hắn tự nhiên dẫn đầu xoay người, Tào công công thấy thế cũng không nói gì, giúp Phượng Ly Ca đem thi thể Sở Hạo đỡ đến trên người của hắn để cho hắn cõng đi trước đến Kim Uyển của Ngữ Diên.

Lý Lập thấy thế liền đỡ lấy Béo lão nhân theo đi qua, Tào công công thấy thế lại đem đại môn khóa chặt lại tiếp theo liền đi theo phía sau Sở Thiên vội vã tiến đến.

Quỷ Tịch thì tại lúc Phượng Ly Ca dìu đỡ đã đi bước đến Kim Uyển, một hồi gọi hồn sắp bắt đầu, nhưng tâm hắn lại đột nhiên ẩn ẩn bất an, cảm giác sự tình tựa hồ không đơn giản giống như bọn họ nghĩ vậy.

“Làm sao vậy?” Phượng Ly Ca tựa hồ nhận thấy được hắn không thích hợp vì thế liền quan tâm hỏi.

“Không. . . . . . Không có gì.” hắn liền trả lời.

“Thật vậy chăng? Nhưng mà ta xem sắc mặt của ngươi không được tốt lắm?” Phượng Ly Ca có chút không yên tâm hỏi.

“Không có việc gì, ta thật sự không có việc gì.” Quỷ Tịch mỉm cười cho hắn nụ cười an tâm, nhưng trong lòng như trước không thể bình tĩnh, hắn không biết mình tại sao lại xuất hiện loai lo lắng này, cảm thấy được phía sau sẽ có tai hoạ lớn hơn nữa, với lại, loại cảm giác này rất là mãnh liệt, giống như nói cho hắn biết, rất gần, rất gần.

“Quỷ Tịch!” Phượng Ly Ca thấy hắn có sai sót liền gọi lên.

“A, đúng, thực xin lỗi a, chúng ta theo sau đi” bị gọi lên Quỷ Tịch đột nhiên phát hiện tất cả mọi người đã đi trước mất rồi, vì thế liền bước chân nhanh hơn đi theo Phượng Ly Ca đang đi, nhưng trong lòng đang an ủi bản thân, hẳn là quá mệt mỏi, cho nên mới sinh ra suy nghĩ miên man đi, vì thế, hắn hít một hơi thật sâu rất nhanh đi theo.