Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chương 66: Không cần khinh người quá đáng




Tâm Ngữ Diên đột nhiên có một tiếng trống vang lên ngã xuống tận đáy cốc, cả người nháy mắt liền hoảng hốt. . . . . .

Tiểu Hương lại run sợ đầu đổ mồ hôi lạnh, trời ạ, Vương gia làm sao có thể đột nhiên xuất hiện , kia. . . . . . Kia lời tiểu thư hết thảy chẳng phải là. . . . . .

Nàng còn chưa nghĩ kỹ, Vương gia lạnh như băng đột nhiên đi đến đem tiểu thư nhà nàng bức đến góc tường, bọn họ khoảng cách gần như vậy, Vương gia trực tiếp đem thân hình nhỏ gầy của tiểu thư che lấp, Tiểu Hương run sợ khóc lên, nàng biết Vương gia nhất định sẽ không bỏ qua cho tiểu thư , vì thế nàng vội vàng quỳ xuống đất bò đến chân của hắn dập đầu”Vương gia van cầu ngài tha tiểu thư đi, tiểu thư phát sốt đều là nói mê sảng” nàng khóc nói.

Ngữ Diên giờ khắc này đầu còn chưa kịp phản ứng, chính là cảm giác được chính mình dán vào mặt tường lạnh như băng, mà phía trước nàng ánh sáng tựa hồ cũng bị che mất, mà nàng biết rõ ràng là mùa hè nha, nhưng là vì sao trước mặt của nàng lại lạnh như thế?

“Ô ô, Vương gia van cầu ngài thả tiểu thư đi, tiểu thư còn đang sinh bệnh. . . . . .”

“Cút ngay đi” Sở Hạo đột nhiên xoay người đối với Tiểu Hương quát.

Tiểu Hương ngây ra một lúc, khóc to lẩm bẩm: “Tiểu thư. . . . . .”

Ngữ Diên cũng ngây ra một lúc, tiếng khóc của Tiểu Hương làm nàng hồi thần lại, một giây sau, nàng làm rõ tình huống, vì thế nghiêm túc nói: “Tiểu Hương đi ra ngoài đi”

“Tiểu thư. . . . . .” Tiểu Hương không tha la lên một tiếng.

“Đi ra ngoài” nàng biết lúc này mặt than phát giận rồi, nếu Tiểu Hương ở tại chỗ này, có lẽ sẽ bị tai ương, Tiểu Hương thấy thế chỉ có thể khóc ly khai.

Tiểu Hương vừa ly khai, Sở Hạo liền nhìn chằm chằm nàng lạnh giọng hỏi: “Không thể tưởng được Vương Phi như thế mà lại nói huyên thuyên?”

Ngữ Diên nhìn hắn nghĩ rằng xong đời, vì thế nàng nhẹ giọng nói : “Ta đang bị bệnh. . . . . .”

Sở Hạo nhất thời giận dữ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nàng, một giây sau, hắn đột nhiên nắm lấy người của nàng, phi thường dùng sức, Ngữ Diên tựa hồ có thể cảm giác được cằm ‘kẽo kẹt kẽo kẹt’ vang lên, tiếp theo hắn hèn mọn nói: “Gia Gia nói ngươi cùng nữ nhân khác bất đồng, nay bổn vương muốn rốt cục nhìn đến bất đồng như thế nào, ngươi có biết hay không ngươi với cha ngươi giống nhau làm cho người ta chán ghét, hắn tưởng nịnh bợ bổn vương? Ha ha ha, ngươi nói xem hắn không phải là đứa ngốc, ngu xuẩn nghĩ đến đem ngươi gả cho bổn vương, bổn vương sẽ đối tốt với hắn? Hắn ở trong mắt bổn vương còn không bằng một đứa gia đinh “

Ngữ Diên nghe vậy trả lời: “Không phải như thế, cha ta không phải như thế”

Sở Hạo cười lạnh một tiếng, đột nhiên buông lỏng tay ra, tiếp theo nhìn người của nàng trào phúng: “Ta biết, là ngươi muốn gả cho bổn vương nha, như thế nào? Ngươi thích bổn vương như vậy, vẫn là muốn bổn vương yêu thương ngươi? Có phải như vậy hay không. . . . . .” nói xong, hắn cầm lấy y phục của nàng, đột nhiên hung hăng lôi kéo, chỉ nghe thấy ‘ rầm ’ một chút quần áo phía trước của nàng bị rách ra, bên trong đai đeo hồng nhạt rõ ràng có thể thấy được.

“Ngươi làm gì?” Ngữ Diên thấy thế ôm trước ngực cả giận nói, quả đấm của nàng cũng bắt đầu càng nắm càng chặt.

“U, Vương phi của ta thật biết chọn y phục nha, không thể tưởng được cái yếm của ngươi với người khác không giống nhau, di, bên trong còn giống như có quần áo a, như thế nào còn không nhanh thoát ra làm cho bổn vương nhìn một cái” hắn cười lạnh chỉa về phía ngực nàng nói.

“Ngươi đừng nhục nhã người khác” Ngữ Diên lần đầu tiên nghiêm túc nói.

Sở Hạo lạnh lùng cười, “Nhục nhã ngươi? Hừ, ngươi lao lực tâm tư câu dẫn bổn vương, không phải là muốn cho bổn vương muốn ngươi sao, như thế nào, ngươi bây giờ vẫn còn giả vờ thanh cao sao?” Hắn hèn mọn quét nàng liếc mắt một cái.

“Ngươi không cần khinh người quá đáng ——” Ngữ Diên rốt cuộc chịu không nổi hét lớn một tiếng.

Sở Hạo khóe miệng treo lên mỉm cười, vẻ chán ghét mà không lời nào có thể miêu tả được, hắn từ từ đến trước mặt nàng, vươn tay nghĩ xé đi y phục của nàng, Ngữ Diên rốt cục nổi giận, đột nhiên vươn nắm tay nhanh chóng hướng khuôn mặt tuấn tú của hắn mạnh mẽ đánh xuống, Sở Hạo không nghĩ tới nàng có thể làm như vậy vì thế ngạnh sinh ăn một quyền.

“Ngươi. . . . . .” Sở Hạo sờ sờ khóe môi kinh ngạc nhìn hướng nàng.

Ngữ Diên mạnh mẽ đẩy hắn ra, thân thủ chỉ vào mũi hắn cả giận nói: “Sở A than ta cho ngươi biết, nếu tất cả mọi người có thể xé toang da mặt, bổn tiểu thư cũng không cần phải giả bộ rồi, ta cảnh cáo ngươi, ngươi tốt nhất đừng chọc ta, hoặc là ngươi liền bỏ ta, hoặc là không bỏ, ngươi cút ngay đến nơi của Tình Nhi ở đó làm vua của ngươi, bổn tiểu thư không bao giờ chịu lấy sự khi dễ của ngươi nữa “

Sở Hạo thất thần . . . . . .

Ngữ Diên thấy quần áo bên ngoài của mình đã nát, vì thế trực đem quần áo bị phá hư kéo xuống, liền theo đó làn da trắng nõn non mềm lập tức hiện ra, Sở Hạo khó hiểu nhìn nàng, Ngữ Diên cười lạnh một tiếng, “Sở A than, ngươi cho là như vậy là có thể nhục nhã ta sao? Ta cho ngươi biết, bổn tiểu thư bikini đều đã mặc qua, còn sợ cái này sao? Vì vậy ta cũng không cần giả bộ nữa, ta tất yếu nói cho ngươi biết ta đến tột cùng là ai. . . . . .” nói xong, lông mày nàng nhíu lại, trong mắt phóng xuất ra âm lãnh quang mang, tiếp theo quỷ dị cười cười, nện bước nhẹ nhàng bộ pháp hướng hắn từ từ đi tới ——