Chiến Long Quân Trở Lại

Chương 166




Chương 166: Bắn chết ngay tại chô

Đi cùng với tiếng súng, Vũ Hoàng Minh đứng ð cửa biệt thự vứt mầu thuốc trong tay xuống.

“Trần Văn Hầu gia”

Trần Văn đứng bên cạnh thoáng rùng mình.

“Có tiểu nhân”

“Truyền tin ra ngoài, nói rằng cha con An Trấn dính vào vụ án nghiêm trọng, đã bị ông bắn chết tại chỗ.”

Trần Văn vừa nghe xong, liền thờ dốc quỳ xuông.

“Vũ Vương, ngài… ngài làm như thế khác nào đẩy tiểu nhân vào chỗ chết.”

Nếu tin tức này được truyền ra, không chỉ người ở sau sẽ tìm đến mình gây phiền phức.

Thậm chí, ngay cả người ở phía sau An Trấn cũng sẽ đến hỏi tội ông ta, nghiêm trọng hơn, đối phương có khả năng sẽ khử ông ta luôn.

Nghĩ đến đây, toàn thân ông ta không ngừng run rầy.

“Ông sợ cái gì?”

“Tôi sẽ cho người bảo vệ ông, ông chỉ cần đem tin này truyền ra ngoài là được.”

“Những người muốn đối phó với ông, tôi sẽ hỏi tội từng người.”

Nghe những lời này của Vũ Hoàng Minh, Trần Văn mới cảm thấy an tâm một chút.

“Rõ, tiểu nhân đi làm ngay”

mẽ Dứt lời, Vũ Hoàng Minh ngồi vào xe, Trương Hải Long lái xe ra khỏi biệt thự.

Trên xe, lông mày Vũ Hoàng Minh nhíu chặt lại.

“Trương Hải Long, người thấy chuyện này như thế nào?”

Trương Hải Long im lặng vài giây, lắc lắc đầu.

“Vân gia, nếu như An Trấn không nói dối, vậy trong Bắc Sơn chúng ta, khả năng cao là có kẻ phản bội.”

“Tôi cảm thấy, kẻ này đang chống đối lại Bắc Sơn”

Vũ Hoàng Minh cười nhẹ, “sao ngươi lại nghĩ như vậy?”

Trương Hải Long nghĩ một chút, trả lời: “Vũ gia, ngài nghĩ xem, nếu như những gì an Trấn nói, việc ám sát các Vương gia căn bản không thể xảy ra, nhưng… điều này lại vẫn xảy ra.”

“Các Vương gia của Bắc Sơn dù không nhiều, nhưng cũng không hề ít.”

“Hơn nữa thân phận các vương gia không như người bình thường, chỉ cần xảy ra chuyện gì sẽ có người đi tra ngay, nhưng… lâu như vậy rồi, vậy mà chưa có tin tức gì cả.”

“Đây chính là chỗ đáng nghi! Tôi đoán là có một đại nhân vật nào đã ép tin xuống rồi.”

Vũ Hoàng Minh gật gật đầu, “Cậu nói không sai, đúng thật vậy.”

Những lời của Trương Hải Long rất có đạo lí.

Nhưng mà, trước khi khẳng định điều này, anh cũng không rõ tổ chức này rốt cuộc đang làm cái gì.

Nếu như họ thật sự đang đối đầu với Bắc Sơn, vậy Bắc Sơn có thể phải đối mặt với kiếp nạn lớn rồi.

Huống hồ, tổ chức này có thể làm được đến bước này, thời gian tồn tại nhất định không hề z “

ngắn.

Thậm chí đã tồn tại trước khi anh nhập ngũ.

Nếu muốn xóa bỏ triệt để, thực sự không phải chuyện dễ dàng.

“Vũ gia, có cần báo với quân chủ không?”

Trương Hải Long đột nhiên nói một câu.

Nghe câu nói này của Trương Hải Long, Vũ Hoàng Minh đột nhiên cười ra tiếng.

“Cậu nghĩ rằng quân chủ không biết chuyện này sao?”

“Lúc đầu khi quân chủ cho phép tôi rời ngục, tôi đã cảm thấy rất kì lạ, vô duyên vô cớ thả tôi ra, tính tình quần chủ sao lại tốt như vậy?”

“Bây giờ nghĩ lại, quân chủ muốn mượn tay tôi để diệt trừ tổ chức này”

Trương Hải Long đang lái xe thoáng ngơ người.

“Đây là…”

“Được rồi, đi thôi.”

“Ban đầu tôi cũng nghĩ đến lại là như thế này, nhưng gið nghĩ lại, có lẽ chính là vậy.”

Một tiếng sau.

Một tin tức chấn động tỉnh Nam, dậy sóng cả giới thượng lưu.

Trần Văn hầu gia hẹn gặp cha con An Trấn ở biệt thự riêng, ngoài ý muốn nghe được chuyện cha con An Trấn dính líu vào một vụ nghiêm trọng.

Thế là, bắn chết họ ngay tại chỗ.