Chiến Long Vô Song

Chương 936






“Từ dữ liệu thu thập được bây giờ cho thấy, Đường các lão đã được sử dụng cấp dưới của mình như những con chốt thế thân để bán quan bán chức, tham ô hồi lộ, dung túng cho con trai mình phạm tội, còn bị nghỉ ngờ thông đồng với thế lực nước ngoài tắn công Thiếu soái.”
“Những bằng chứng này đủ để đưa Đường các lão vào tù, thậm chí là xử bắn ông ta.”
“Nhưng mà bây giờ quyền của Nội các quá lớn, Đường các lão lại khá có uy tín trong đám Các lão kia, có quan hệ tốt với rát nhiều Các lão khác.”
“Tôi sợ rằng cho dù có đống chứng cứ này, cũng chưa chắc chúng ta có thể hạ bệ được ông ta.”
Nguyễn Hồng nhàn nhạt nói: “Nếu không hạ bệ được Các lão, thì giống như đánh hổ, hổ không chết, sau đó sẽ quay lại cắn ngược chúng ta.”
“Nếu Đường các lão có thể sống sót qua cửa ải này thì ông ta nhất định sẽ không buông tha cho chúng ta, chắc chắn sẽ ngay lập tức trả thù chúng ta.”
Điền Vệ Long tin rằng chắc chắn sẽ như vậy, ông quay sang nhìn Trần Ninh: “Thiếu soái, néu vậy thì chúng ta nên ứng phó như thế nào.”
Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Chúng ta chỉ làm hết sức mình, còn lại nghe mệnh trời, tội ác của Đường Bá An rất lớn, là con sâu trong triều.


Chúng ta cứ làm việc chúng ta nên làm.

Về phần kết quả, tôi tin rằng ông trời sẽ phân xử công băng.”
Trời còn nhá nhem chưa sáng, Đường Bá An lê cơ thể kiệt sức trở về nhà.

Tối nay ông ta không hề bận rộn phí công.

Mấy vị Các lão khác trong chín vị Các lão ở Nội các có quan hệ tốt với ông ta đều đã đồng ý ngay mai sẽ đứng về phía ông ta.

Còn về những người đứng ở phe trung lập, ông ta đã hứa hẹn đủ mọi điều kiện để trao đổi với bọn họ, khó khăn lắm mới thuyết phục những người ở phe trung lập đứng về phía ông ta.

Còn số ít Các lão còn lại là thuộc hạ trung thành của lão Quốc chủ Tần Hằng, ông ta không thể thuyết phục bọn họ được, cũng không thèm thuyết phục bọn họ.

Dù sao mười Cac lão Nội các, trong đó có ông ta, đã đồng ý với bảy trưởng lão Nội các, ngày mai Trần Ninh sẽ bị cách chức và cấp bậc của Trần Ninh sẽ bị khai trừ.

Ông ta nở nụ cười lạnh: Trần Ninh ơi Trần Ninh à, cậu dám đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm.

Sáng sớm ngày hôm sau.


Tràn Ninh dẫn theo Điển Chử và Bát Hỗ Vệ đến dinh thự của Quốc chủ.

Quốc chủ phu nhân Vương Uẩn nhìn thấy Trần Ninh thì mỉm cười nói: “Trần Ninh, sao hôm nay cậu đến sớm thế?”
Trần Ninh kính cẩn nói: “Tôi đến để thăm ân sư và sư nương.”
Vương Uẳn gật đầu: “Nhiệm kỳ của thầy cậu sắp hét rồi, lại đột nhiên trúng gió ngã bệnh, không thể xử lý công việc trong triều.”
“Rất nhiều thuộc hạ trước đây cung kính với thầy cậu đều quay sang ôm chân Đường các lão, đi lấy lòng Đường các lão, tìm kiếm lối thoát mới cho họ.”
“Trần Ninh, người như cậu quả thật rất hiếm có.

Mấy ngày nay ở Thủ đô, ngày nào cậu cũng đến thăm thầy.

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha, thầy bị bệnh, tất nhiên tôi mỗi ngày đều phải đến thăm thầy.”
“Có điều, sợ rằng hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến đây thăm hai ngài rồi.”
Vương Vân nói: “Sao vậy, cậu phải rời Thủ đô, trở về Giang Nam à?”
Trần Ninh mỉm cười, kể lại chuyện cậu đã làm tối qua cho Vương Uẩn nghe, còn đưa cho bà một bản sao những bằng chứng phạm tội của Đường Bá An, nói: “Tối qua tôi đã hoàn toàn đắc tội với Đường Bá An, nhưng mà tôi cũng đã có được bằng chứng phạm tội của ông ta.”
“Tôi đã nộp một bản sao bằng chứng phạm tội của ông ta cho Nội các!”
“Nhưng phỏng chừng ông ta sẽ không bằng lòng ngồi yên chịu tội, nhất định sẽ cùng những Các lão khác đối phó tôi.”
“Hôm nay Nội các có thể sẽ tước bỏ chức vị của Đườn Bá An, cũng có thể sẽ giúp Đường Bá An đối phó với “Một là Đường Bá An tiêu, hai là tôi toi.”
“Vậy nên, tôi mới nói sợ rằng hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến thăm ân sư và sư nương rồi.”
Vương Uẩn nhìn Trần Ninh thật sâu, ẩn ý nói: “Con của ta, đừng bi quan như vậy, mọi việc đều có sẽ được phân xử.


công bằng.”
“Cậu chưa ăn sáng nhỉ? Nào, vào ăn sáng với tôi đi.”
Trần Ninh gật đầu: “Vâng!”
Trần Ninh cùng Vương Uẳn ăn điểm tâm, sau đó liền cáo từ rời đi, lúc rời đi còn nói với Vương Uẩn: “Sư nương, nếu lần này tôi thua, xin sư nương giúp tôi chăm sóc vợ: con.

Vương Uẳn lắc đầu: “Không được, cậu phải tự chăm sóc Vợ con của cậu.”
“Cậu sẽ không thua, chính nghĩa sẽ luôn thắng.”
Trần Ninh mỉm cười, quay người dẫn Điển Chử và Bát Hỗ Vệ rời đi.

Ngay sau đó, Trần Ninh liền tiến đến Nội các.

Bên ngoài Nội các, Nguyễn Hồng và 28 bộ trưởng khác, còn có đội trưởng đội phòng vệ Thủ đô Điền Vệ Long đều đã có mặt ở đó.

Mọi người đều nhìn Trần Ninh với ánh mắt khác nhau..