Chiến Lược Của Dân Kỹ Thuật

Chương 1: Vua kỹ thuật mua trai đẹp giá rẻ




“Tao cũng không có cách nào, lão Hà yêu cầu bảo mày sáng mai lấy ra.”

“Cút mẹ yêu cầu nhà ổng đi! Trên tay tao có việc ngày mai sẽ phải giao, dự án khoảng một củ ông ta cũng không phải không biết! Bây giờ bản thảo mấy chục nghìn chữ ổng bảo tao gõ thành bản điện tử?” Tiêu Việt ném tàn thuốc trong tay xuống đất, quát Uông Trạch ở đầu kia điện thoại: “Là bố mày phát biểu lại không phải ông ấy.”

“Được được được, mày quát lên với tao cũng vô dụng, lão nói ngày mai có khá nhiều lãnh đạo cơ quan đến, ai cũng phải đưa một phần bản in, việc cấp bách là nhanh chóng nghĩ cách.”

“Nghĩ cái rắm,” Tiêu Việt liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, “Giờ đã mười hai giờ đêm rồi, không thể hoãn bàn giao dự án, bản thảo ba mươi nghìn chữ, tao gõ xong cũng phải năm, sáu tiếng.”

“Ai bảo mày lên cơn dùng bút viết? Bình thường cũng chưa từng thấy mày đụng vào bút mà?”

“Đây không phải hôm ra nhiệm vụ bị cúp điện à, nghĩ rảnh rang nên viết luôn.”

“Nhận dạng hình ảnh cũng không được?”

“Mày nói xem?”

Nghĩ đến bàn tay chữ gà bới của Tiêu Việt chỉ có thể dựa vào nhận dạng thủ công, Uông Trạch im lặng chốc lát, “… Thôi bỏ đi bỏ đi, anh Việt, mày xem có thể nhờ người gõ chữ không, cho thêm ít tiền.”

“Hơn nửa đêm mày kêu tao nhờ ai gõ chữ?” Lại đốt điếu thuốc, Tiêu Việt cười khẩy, “Sợ là tao ra giá trên trời cũng không ai dám tới.”

“Trợ thủ kia của mày đâu?”

“Xin nghỉ đi về nhà rồi.”

“Vậy còn có thể làm sao, bây giờ tao lại ở Thiên Tân, bảo người trong viện chúng ta đến chỗ mày, mày sẽ yên tâm?” Nghĩ đến hệ thống máy tính đó của Tiêu Việt, Uông Trạch nói: “Mày cứ lên mạng tìm đại loại như đến nhà gõ chữ thay, xem xem có ích không.”

“Mày là đồ ngu phải không, đổi lại là mày hơn nửa đêm nhận được điện thoại bảo mày đến nhà gõ chữ, mày sẽ đến? Đêm hôm như này ngoại trừ gái gọi có thể gọi cái đến liền, còn có ai dám đến?”

Uông Trạch im lặng, một lát sau mới yếu ớt nói: “Tao nhớ, dưới tầng sáu mày ở là khu mua sắm phải không?”

“Làm sao?”

“Tầng ba và tầng bốn là quán bar rất lớn? Hơn nữa còn hơi loạn?”

“…” Tiêu Việt lờ mờ đoán được ý của Uông Trạch.

“Anh Việt à, những công chúa gì đó, mày xem ai gõ chữ nhanh, thì dẫn người đó đi, cùng lắm thì cho thêm ít tiền, tao nghĩ hẳn là có người bằng lòng.”

“Uông Trạch…”

“Ơi?”

“Con mẹ nó mày đúng là nhân tài!”

“Hề hề hề, như nhau như nhau, anh Việt cũng không kém.”

Thời gian cấp bách, Tiêu Việt không khoác lác với Uông Trạch nữa, cúp điện thoại, xỏ dép lê đi về phía cửa thang máy.

Quán bar tầng ba, hắn chỉ biết nhưng chưa bao giờ đến.

Quán bar rất lớn, người ở khu vực tấc đất tất vàng này chắc chắn rất giàu có, nghe nói ngoại trừ thang máy công cộng, quán bar còn có thang máy riêng, nhưng thỉnh thoảng, Tiêu Việt vẫn sẽ nhìn xuyên qua thang máy dừng ở tầng ba, nhìn thấy một số nam nữ khó kìm lòng nổi phóng túng lộ thiên ở quán bar đó.

Tầng mười bảy đến tầng bar, thang máy không quá nửa phút, Tiêu Việt ra thang máy đi thẳng đến cửa chính quán bar.

Ngoài dự đoán, Tiêu Việt không nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc ngày thường khi đi ngang qua, hôm nay nhạc của quán bar chỉnh rất thấp, cộng thêm cách trang trí văn nghệ vốn đã thiên về phong cách Bắc Mỹ, cũng có chút xu hướng yên tĩnh tao nhã.

Tiền sảnh lớn như thế nam nam nữ nữ ôm ấp kề mặt nhảy múa, làm giao dịch mập mờ không nói rõ được không tả rõ được, Tiêu Việt đảo mắt một vòng cũng không phát hiện “công chúa” có thể ra tay, ngẫm nghĩ rồi đi lên lầu.

Bình thường mà nói, loại quán bar có tầng hai này, bên trên đều sẽ có vài giao dịch tiền sắc.

Quả nhiên, còn chưa leo lên lầu, Tiêu Việt đã nghe thấy âm thanh gọi giá.

Thật sự là che giấu chuyện xấu, biến chất sa đọa.

Thời buổi này chơi “công chúa” cũng có thể đấu giá…

Hai mươi bảy tháng mười một, sinh nhật hai mươi tám tuổi của ảnh đế mới Thư Dụ, toàn bộ chủ đề nóng của Weibo đều gửi lời chúc phúc sinh nhật vì anh ta, đoàn fans tiếp ứng càng chuẩn bị vô số quà tặng, viết tay hơn ngàn lá thư, đốt đáng đèn ở Phố Đông, đã quyên góp cho những đứa trẻ bị bỏ lại(*) tích lũy nhân phẩm cho idol, gửi lời chúc phúc, hào khí ngút trời.

(*) những đứa trẻ bị bỏ lại – 留守儿童 những đứa trẻ bị bỏ lại ở Trung Quốc, còn được gọi là “những đứa trẻ ở nhà”, là những đứa trẻ ở lại vùng nông thôn của Trung Quốc trong khi cha mẹ chúng đi làm ở thành thị.

Nhậm Giang Lâm nhàn nhã ngồi trước bàn làm việc, tùy ý lướt xem tin tức.

“Nữ minh tinh đang hot Đường Thính Nhiên đêm khuya thăm chung cư ảnh đế, suốt đêm không rời, chỉ để gửi lời chúc sinh nhật sớm?”

Còn kèm theo một tấm ảnh Đường Thính Nhiên vào chung cư.

Nhậm Giang Lâm bật cười một tiếng, ném điện thoại lên bàn.

“Nhậm tổng, hôm nay là sinh nhật Thư Dụ, ông sẽ không định hao tổn như thế chứ?” Từ Triết Văn cười nhìn sang bạn thân, “Các ông vừa náo ra ra một màn? Gần một tháng không liên lạc, mấy anh đều tưởng là ông không có hứng thú, tuần trước Chu Hạ cùng lắm là nói câu chim hoàng yến, ông đã nổi giận như thế, tôi thấy lúc đó cậu ta cũng ngây người rồi.”

Nhậm Giang Lâm muốn đè Thư Dụ kia, chuyện này bọn họ cũng biết cả.

Thư Dụ trông đẹp đẽ khôi ngô, đây là công nhận, nhưng trong ngành giải trí này gì cũng thiếu chỉ không thiếu người đẹp.

Nhưng mà, Thư Dụ trong này lại rất đặc biệt, khí chất lạnh lùng, lại mặt cười dịu dàng, không xuất thân chính quy nhưng kỹ năng diễn xuất đáng ngạc nhiên, tuổi còn nhỏ đã lấy được ảnh đế của giải ảnh đến nặng ký nhất cả nước, càng không có chuyện scandal gì, làm người dịu dàng khiêm tốn, khiến fans thích không buông tay, nhân khí như mặt trời ban trưa.

Nhậm Giang Lâm gặp Thư Dụ từ mùa đông năm trước, sau lần tiệc rượu đó, đã sinh tâm tư.

Ban đầu mấy người bọn họ tưởng rằng ảnh đế không giống với nghệ sĩ khác, đoán chừng là người không dễ nắm bắt. Nhưng chưa từng nghĩ rằng Nhậm Giang Lâm ra tay chưa đến một tháng, đã dẫn người đàn ông tuấn tú kia đến gặp họ.

Hỏi Nhậm Giang Lâm tình huống như thế nào, Nhậm Giang Lâm cũng chỉ cười liếc nhìn anh ta không nói gì.

Mấy anh em thấy hai người này mập mờ, cứ thế tốn một năm, nhưng tháng trước, Nhậm Giang Lâm không dẫn theo Thư Dụ nữa, ngược lại dẫn theo người khác đến, họ còn tưởng là Nhậm đại thiếu chán rồi, nào biết một câu “Chim hoàng yến” của Chu Hạ, đã chọc anh nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

Nhậm Giang Lâm không thích bọn họ gọi Thư Dụ là chim hoàng yến.

Nhậm đại thiếu biết chơi, cũng có vốn liếng để chơi, nhưng lần này tựa như có mùi vị khác.

“Quán bar kia của ông hôm nay không kinh doanh phải không?”

“Cái gì?”

Nhậm Giang Lâm xoay người liếc Từ Triết Văn, “Quán bar bên đường Lê Dương.”

Từ Triết Văn lập tức ngầm hiểu, “Ha ha ha, đương nhiên đương nhiên, tổng giám đốc Nhậm đã mở miệng, vậy tất nhiên không kinh doanh.”

Nhậm Giang Lâm cười một tiếng, đứng lên đi ra ngoài, “Bảo Chu Hạ dẫn mấy nghệ sĩ của công ty nhỏ của cậu ta đến, buổi tối tôi và Thư Dụ sẽ qua.”

“Bảo những nghệ sĩ kia qua hết? Ông cũng không phải không biết, trong giới này có bao nhiêu người đẹp muốn bò lên cây đại thụ là ông,” Từ Triết Văn nói: “Ông không sợ cậu ta ghen à?”

Nhậm Giang Lâm cười, “Này chẳng phải được dịp?”

Nhậm Giang Lâm dứt lời, không để ý Từ Triết Văn nữa, đi thẳng đến bãi đỗ xe.

Đợi khởi động xe, Nhậm Giang Lâm mới lấy điện thoại ra bấm dãy số điện thoại một tháng chưa gọi kia.

“Alo, xin chào.”

Trên mạng bình luận giọng nói lành lạnh của Thư Dụ rất gợi cảm, rơi vào trong tai càng triền miên, nói rằng là loại sẽ khiến tai người mang thai.

Nhậm Giang Lâm híp mắt, “Cậu ở đâu, tôi qua đón cậu.”

“… Nhậm Giang Lâm?”

“Ừ.” Khởi động xe, Nhậm Giang Lâm chậm rãi nói: “Ở đâu?”

“Trong nhà.”

“Chỗ đường Mật Lâm?”

“Đúng thế.”

“Bây giờ tôi đến.” Dứt lời, cũng không đợi Thư Dụ trả lời, đã cúp điện thoại.

Thư Dụ đang nhử anh, điểm này, Nhậm Giang Lâm rất rõ ràng.

Đối với việc tiếp cận của anh, Thư Dụ không từ chối nhưng cũng chưa từng chủ động tới gần, chơi trò mập mờ với anh.

Thư Dụ rất thông minh.

Biết làm thế nào khiến anh tò mò, làm thế nào để anh duy trì cảm giác mới mẻ, làm thế nào xâm nhập từng chút một.

Nói cho cùng một tháng qua chưa liên lạc, vốn cho rằng Thư Dụ sẽ chủ động tìm anh, nhưng Thư Dụ không. Thư Dụ thắng rồi, một tháng này cảm giác của anh đối với người này, không những không giảm, còn nhiều thêm vài phần hứng thú.

Anh thích người thông minh.

Nghĩ đến người kia, Nhậm Giang Lâm cười, đạp chân ga, chiếc xe thể thao ngàn vàng khó mua phút chốc lao ra ngoài. Anh cũng muốn nhìn xem, kiêu ngạo như Thư Dụ, khi nào sẽ thay đổi nụ cười dịu dàng giả tạo kia.

Quán bar của Từ Triết Văn cách nhà Thư Dụ một đoạn, đón Thư Dụ, lúc chạy đến nơi, Từ Triết Văn đã sắp xếp thỏa đáng từ lâu.

Quán bar rộng như thế đều là người trong giới, không nói mấy chục minh tinh nhỏ của công ty Chu Hạ, chỉ tên của Nhậm Giang Lâm, đã có thể gọi đến khá nhiều danh nhân nhân khí siêu cao.

Nhậm Giang Lâm có một công ty giải trí, những nghệ sĩ trong công ty đều đi theo con đường màn ảnh, có thể nhận được không ít phim phẩm chất cao, thỉnh thoảng có vài bộ phim truyền hình, đều là sản phẩm tốt nhất làm người hứng thú.

Tại sao?

Nhậm Giang Lâm là con trai độc nhất của nhà họ Nhậm – gia tộc thương nghiệp, người thừa kế duy nhất của nhà họ Nhậm, vốn liếng bản thân đã hùng hậu, kinh doanh càng là kỳ tài, công ty giải trí chỉ hứng khởi xây bảy năm trước, chưa từng nghĩ chưa được mấy năm đã đứng đầu cả nước.

Nói theo Từ Triết Văn, Nhậm Giang Lâm biết chơi, nhưng trên phương diện làm ăn chưa bao giờ chơi, là người làm ăn khôn khéo từ đầu chí cuối. Một gia tộc vốn là hạc giữa bầy gà sinh ra một kỳ tài như thế, đó mới là đáng sợ nhất.

Một người sau khi tiếp quản doanh nghiệp gia tộc đã đẩy gia tộc hướng ra thế giới, một người có được công ty giải trí có ảnh hưởng lớn trong ngành giải trí, ai dám không nể mặt? Ai không vội vàng dán vào?

Chưa kể, người này còn quá đẹp trai.

Đây đâu phải kim cương Vương lão ngũ(*), đây chính là kim cương.

(*) Kim cương Vương lão ngũ: chỉ người đàn ông độc thân có tiền, hoặc gia đình có tiền có thế

Chào hỏi vài người khá quen thuộc, Nhậm Giang Lâm dẫn Thư Dụ đi lên lầu, trên lầu mấy người Từ Triết Văn, Chu Hạ đã chờ từ lâu.

“Ơ, chị dâu, Nhậm đại thiếu vì sinh nhật của cậu, đã sắp xếp buổi party này rất sớm.”

“Này này, anh Nhậm mau mau dẫn chị dâu tới đây ngồi.” Chu Hạ thấy thế vội vàng đẩy minh tinh nhỏ bên cạnh ra, nhường chỗ cho Nhậm Giang Lâm, “Anh, chị dâu, đêm nay cứ chơi thỏa sức, Triết vừa bảo mấy người giữ cửa trông coi ở cửa quán bar, cam đoan sẽ không để một con ruồi lọt vào!”

Thư Dụ liếc nhìn minh tinh nhỏ quần áo hở hang bên cạnh, quan sát bên cạnh Nhậm Giang Lâm, ý tứ không cần nói cũng biết.

Nhậm Giang Lâm cũng không giải thích, chỉ cười duỗi tay làm động tác mời, cùng ngồi xuống với Thư Dụ.

Qua ba lần rượu, những minh tinh nhỏ Chu Hạ dẫn tới tài nghệ da dạng, vừa hát vừa nhảy múa, vải vóc trên người còn thiếu, trực tiếp mê hoặc một đám công tử bột trợn cả mắt lên.

Nhậm Giang Lâm không lẫn vào, ngồi trong góc tối với Thư Dụ, chậm rãi chạm cốc uống rượu.

“Gần đây tốt chứ?” Nhậm Giang Lâm hỏi.

“Cũng không tệ.”

“Nghe nói cậu tham gia diễn phim mới của Ngụy Tiên đạo diễn Ngụy?”

“Phải.” Thư Dụ gật đầu.

“Nữ chính là Đường Thính Nhiên.”

Câu trần thuật này của Nhậm Giang Lâm khiến Thư Dụ liếc xéo, nhìn người bên cạnh, trả lời: “Phải.”

“Tình nhân của Ngụy Tiên?”

“Anh biết?”

“Không phải hôm trước cô ấy đến nhà Ngụy Tiên à?”

“Anh biết không phải nhà tôi?”

Nhậm Giang Lâm cười, cặp mắt sâu xa kia cất giấu âm trầm không nói ra được, “Cậu nói xem?”

Thư Dụ cũng cười, nếu ngày đó Đường Thính Nhiên đến nhà y, vậy hôm nay Nhậm Giang Lâm sẽ không xuất hiện, tháng ngày sau này y cũng sẽ không xuất hiện nữa.

Hai người rõ ràng trong lòng.

Nhậm Giang Lâm không nói tiếp, chỉ nhìn sân khấu tròn nhỏ trong đại sảnh, người mới uống đã nửa say được Chu Hạ đẩy lên sân khấu.

“Trật tự nào trật tự nào!” Chu Hạ cũng hơi say, tay ôm cái eo trần truồng của minh tinh, loạng chà loạng choạng lớn tiếng nói: “Hôm nay chúng ta chơi trò mới!”

“Chơi như nào!” “Các người chơi” dưới sân khấu rất cổ vũ.

“Nhìn thấy em gái bên cạnh tôi chứ? Em gái của chúng ta là cô gái tốt, gần đây thiếu ít tiền, xem các anh trai dưới sân khấu tài trợ, đêm nay ‘đến nhà ghé thăm"”.

“Cách thăm như nào?” Đều là các cao thủ chốn ăn chơi sao có thể không hiểu đường rẽ trong đó.

“Muốn thăm thế nào thì thăm thế đó.” Người mới nhìn dưới sân khấu, thẹn thùng nói: “Nghe các anh trai.”

“Ái chà ——” Lời này vừa nói ra, bên dưới reo hò một hồi.

Chu Hạ cười, ôm cô gái chặt hơn, giơ hai ngón tay, “Tôi ra trước, hai mươi.” Đương nhiên tính theo vạn.

“Chu Hạ ông keo kiệt quá, tôi ba mươi!”

“Sau mươi!”

“Sáu sáu!”

“Bảy mươi!”

Nghe bên kia kêu giá, Từ Triết Văn nói với Nhậm Giang Lâm ngồi bên cạnh: “E rằng Chu Hạ không mở công ty giải trí, là công ty ‘dây lưng’ thì phải.”

Nhậm Giang Lâm cười một tiếng, “Ai biết.”

Nghe kêu giá một lúc, từ đầu tới cuối dừng lại khoảng một trăm vạn, Chu Hạ trên sân khấu thấy không ai kêu nữa, bèn chuẩn bị quyết định.

“Vậy em gái Thủy Linh Linh này…”

“Bốn trăm!”

Một giọng nam hơi khàn vang lên, khiến người ở đây đều ngẩn cả người, nơi ồn nào bỗng im bặt…