Chiến Thần Bất Bại

Chương 169: Thắng lợi





Lực lượng trong cơ thể Đường Thiên dường như dồi dào vô tận.

Nhìn Vu lão đầu đang chậm rãi lại gần, trong lòng hắn không hề có một chút khẩn trương, mà ngược lại hắn còn nóng lòng muốn thử. Hắn muốn thử xem Chu Nho huyết và Vũ Nhân huyết vừa nhận được rốt cuộc cường đại đến mức độ nào.

Nếu theo như lý luận của Binh thì tình trạng hiện tại Đường Thiên không thích hợp để khiêu khích Vu lão đầu, bởi vì hắn vẫn chưa tiêu hóa xong lực lượng vừa mới nhận được. Nhưng Đường Thiên lại không quản nhiều như vậy, lực lượng vừa mới hấp thu đang rục rịch trong cơ thể hắn muốn động, dường như bọn chúng cũng cảm thụ được cảm xúc chán ghét và căm hận của Đường Thiên đối với Vu lão đầu.

Hơn nữa, cái lão hỗn đản này, tội không thể tha thứ!

Để người khác xuất thủ trước không phải là thói quen của Đường Thiên, hắn là người phát động trước.

Đầu ngón chân điểm một cái, thân hình Đường Thiên đột nhiên biến mất.

Thật nhanh!

Những võ giả đang trợn trừng mắt xem xung quanh chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, sau đó lập tức mất đi tung tích của Đường Thiên. Chỉ có vài người Yến Hạ, Ô Nam là có thể bắt được thân ảnh của Đường Thiên, số lượng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Yến Hạ còn tốt, Ô Nam thì đã thay đổi sắc mặt. Bởi tốc độ của Đường Thiên hơn xa gã!

Nhanh như thiểm điện!

Tốc độ của Đường Thiên vốn không chậm, trong khi Chu Nho huyết không những có thể tăng cường lực lượng mà còn tăng cường tốc độ lên rất cao. Hơn nữa Vũ nhân huyết lại càng tăng cường tốc độ của Đường Thiên lên với biên độ cực lớn, hai cái chồng lên nhau khiến tốc độ hiện tại của Đường Thiên so với thời kỳ toàn thịnh của Hoa Dung càng mạnh hơn.

Lúc này Vu lão đầu đã hoàn toàn tiến nhập vào trạng thái chiến đấu. Quang mang trong mắt lão tăng vọt, thần sắc đầy uy nghiêm lẫm liệt, trong tay xuất hiện một cây quạt màu lam xậm.

Soạt, cây quạt mở ra trên mặt viết hai từ "Ba Giang".

Ba Giang phiến, bí bảo Thanh Đồng của Ba Giang tinh tọa.

Bàn tay Vu lão đầu khẽ lật, mặt quạt run lên, vù, một làn sóng xanh đậm đột nhiên xuất hiện trong mắt Đường Thiên, giống như hải thiên nhất tuyến*. Phiến mang như sóng, không cuộn trào mãnh liệt, chỉ giống như gợn sóng nổi lên do gió thổi nhẹ mà thành, thoạt nhìn có vẻ không mang chút lực phá hoại nào.

*Đường chân trời trên biển.

Nhưng trong lòng Đường Thiên bỗng sinh ra báo động.

Nhìn chiêu thức dập dờn nhẹ nhàng như nắng ấm, hắn ngửi được một loại khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Đối với trực giác của mình, Đường Thiên chưa bao giờ hoài nghi. Đừng tưởng lúc này cả lực lượng lẫn tốc độ của hắn đều gia tăng đến tình trạng người thường khó có thể với tới mà tưởng đó chính là con át chủ bài của hắn, thứ cường đại nhất của hắn vẫn là trực giác.

Gần như không chút nghĩ ngợi, Đường Thiên khẽ điểm nhẹ đầu ngón chân, thân hình gập lại, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Vu lão đầu.

Xung quanh vang lên một mảnh kinh hô, tốc độ của Đường Thiên quả thực quá nhanh. Khi bọn họ nhìn thấy Đường Thiên gần như là hiện ra ở không gian bên cạnh Vu lão đầu, tất cả đều giật nảy mình.

Đường Thiên búng nhẹ ngón tay, lập tức có một chùm xoáy trắng từ trong tay hắn bay ra.

Bạch Hạc Tuyền Qua!

Nhưng Vu lão đầu không chút hoang mang. Cổ tay lật một cái, phiến mang tựa như một chiếc bút lông cực lớn, trên đầu nhúng đầy nước biển màu lam nhạt, khẽ phất ra trông vô cùng thoải mái.

Từ trước đến nay chiêu này của Đường Thiên luôn thuận lợi, mỗi lần Bạch Hạc Tuyền Qua xuất ra đều sẽ khiến địch nhân phải luống cuống tay chân. Nhưng lần này, khi tiếp xúc với phiến mang màu lam xậm giống như nước biển này lại im hơi lặng tiếng mà biến mất không chút tung tích.

Điều này làm Đường Thiên thất kinh.

Tuy hắn không hề mong chờ Bạch Hạc Tuyền Qua có thể giết chết Vu lão đầu, nhưng hắn tin rằng nó có thể làm Vu lão đầu luống cuống tay chân một hồi là chuyện đơn giản. Nhưng không ngờ rằng Vu lão đầu chỉ phất ra một quạt tùy ý, vậy mà lại đem một chiêu của hắn phá giải triệt để như thế.

Mặc dù trong lòng cả kinh, nhưng Đường Thiên vẫn bước nhanh về phía trước không hề ngần ngại, thân pháp của hắn trơn trượt dị thường.

Tốc độ của hắn vô cùng nhanh chóng. Tuy Bạch Hạc Tuyền Qua giống như trâu đất xuống biển không có chút phản ứng nào, nhưng dù sao phiến mang của Vu lão đầu cũng không thể dính đến Đường Thiên chút nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Đường Thiên thử công kích ở những vị trí khác nhưng Vu lão đầu cơ cảnh dị thường, tất cả công kích của hắn đều có kết quả thất bại. Vu lão đầu không hề di chuyển, lão cũng biết tốc độ của mình không bằng Đường Thiên lên dứt khoát lấy tĩnh chế động. Nhưng phiến mang của lão lại vô cùng lợi hại khiến cho Đường Thiên cực kỳ kiêng kỵ.

Biểu hiện lão luyện của Vu lão đầu làm Đường Thiên không biết phải đối phó như thế nào.

Đánh đi đánh lại một lúc, hai bên rơi vào cục diện bế tắc, đám võ giả đang vây xem cũng đã nhìn ra mấy phần mánh khóe.

"Quả nhiên không hổ là Vu lão, phiến pháp Ba Sơn Hải này thật xứng với cái tên, không có một kẽ hở."

"Đúng vậy! Thế nhưng tốc độ của Đường Thiên cũng thật là dọa người! Đổi lại là một người khác đã sớm bị thua rồi."

...

"Lão đại, người nào chiếm thượng phong?" Tác Quang không nhịn được, lên tiếng hỏi.

Yến Hạ nhìn trận chiến, hai mắt liên tục sáng lên những tia sáng kỳ dị, trầm giọng nói: "Rất khó nói. Nếu xét trên phương diện thực lực thì hai bên đều có ưu khuyết riêng. Đường Thiên chiếm ưu thế về tốc độ và lực lượng, còn Vu lão đầu lại có võ kỹ cực mạnh và chân lực hùng hậu hơn, hiện tại lại dùng cách đánh chậm chỉ giữ thế thủ, Đường Thiên muốn thủ thắng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Vu lão đầu đã luyện Ba Sơn Hải đến mức lô hỏa thuần thanh, nếu Đường Thiên không cẩn thận bị rơi vào trong đó thì nguy hiểm rồi."

Ô Nam lên tiếng hỏi tiếp: "Lẽ nào lão đại xem trọng Vu lão đầu?"

"Không!" Nằm ngoài dự tính của mọi người là Yến Hạ lại lắc đầu: "Ta xem trọng Đường Thiên hơn."

Mọi người không khỏi kinh ngạc, theo những lời nói vừa nãy Yến Hạ thì Vu lão đầu là người chiếm ưu thế mới đúng, vậy mà không ngờ lão đại lại xem trọng Đường Thiên.

Yến Hạ nhìn chăm chú vào tràng chiến đấu trước mắt, tự nói: "Đối với Vu lão đầu, trận chiến này ngoại trừ thắng lợi ra không còn con đường nào khác, vì thế lão có áp lực rất lớn. Còn Đường Thiên thì sao, chỉ cần đánh ngang thì chính là thắng lợi rồi. Hơn nữa Đường Thiên chiếm cứ đạo nghĩa, với những người có niên kỷ như hắn điều này sẽ khiến hắn càng thêm dũng khí không sợ điều gì. Và quan trọng nhất chính là lúc này Đường Thiên vẫn còn chưa quen thuộc lực lượng vừa mới nhận được. Thực ra điều này cũng là cơ hội cực tốt cho Vu lão đầu, nhưng Vu lão đầu lại quá cẩn thận, như vậy chờ đến lúc Đường Thiên bắt đầu chậm rãi thích ứng với loại lực lượng mới thì cán cân chiến thắng sẽ nghiêng về bên hắn."

Bỗng Cung Dị Tú hạ giọng nói: "Lão đại, liệu chúng ta có lên nhân cơ hội..."

Hắn dùng bàn tay nhẹ nhàng làm một động tác trảm.

Yến Hạ lắc đầu: "Đừng quên tên cơ quan võ giả kia còn chưa xuất hiện. Chúng ta đã đánh giá quá thấp Đường Thiên và Lăng Húc rồi, nếu như vạn nhất lại đánh giá thấp tên gia hỏa này thì sẽ thế nào đây?"

Mọi người nghe thấy vậy thì vô cùng sợ hãi.

Yến Hạ thấp giọng nói: "Cho đến tận bây giờ, mâu thuẫn giữa chúng ta và Cố gia, không, chính xác mà nói thì đó là mâu thuẫn của chúng ta và ba người Đường Thiên cũng không phải là không thể điều hoà. Chỉ cần chúng ta nhượng bộ một chút thì sẽ dễ dàng giải quyết chuyện của Cố Tuyết. Cố Tuyết không truy cứu, chúng ta và bọn họ tự nhiên sẽ không còn mâu thuẫn rồi. Mà nếu như hạ thủ rồi, thì lúc đó chẳng còn đường lui nữa."

Cung Dị Tú trầm mặc.

Thấy Cung Dị Tú không cam lòng, Yến Hạ vỗ vỗ bờ vai của gã, rồi nhắc nhở: "Ngươi không nên nản lòng, chờ mấy người chấp sự tới rồi tính tiếp."

Tinh thần Cung Dị Tú rung lên, gã vốn là kẻ am hiểu mưu kế cho nên hiểu ngay ý nghĩa của câu này. Không sai, khi nhóm người chấp sự tới thì thực lực của bọn họ sẽ tăng vọt. Trong khi đối phương trải qua vụ náo loạn này khiến kế hoạch của Vu lão sắp hỏng đến nơi. Hơn nữa khi đó mâu thuẫn của Cố gia và các gia tộc khác cũng càng thêm sâu sắc, sẽ không ai xuất đầu tiếp tục trợ giúp Cố gia. Đến nước này thì Cố gia và ba tên gia hỏa kia cũng chỉ như cá nằm trên thớt mà thôi.

Nhưng đúng lúc này, cuộc chiến của Lăng Húc và Ngô Trạch Hành cũng đã đi tới cao trào.

"Chính Nghĩa Bản Tâm Thứ!"

"Thanh Phong Vô Ảnh!"

Một luồng sáng bạc chói mắt như ánh cầu vồng hiện ra bắn trúng vào thinh không.

Nguyên bản không gian vốn trống trải không có vật gì lại đột nhiên hiện ra một thanh kiếm xanh.

Keng!

Lăng Húc và Ngô Trạch Hành như bị sét đánh cùng một lúc, hai người trực tiếp bay ngược ra ngoài. Rầm rầm! Hai người liên tục đụng gãy mấy cây cột mới ngừng được thân hình.

Cân sức ngang tài!

Tóc tai của Ngô Trạch Hành đã trở lên bù xù, gần như đã rơi vào trạng thái điên cuồng. Trên mặt không còn vẻ thong dong như lúc trước nữa mà thay vào đó là kẻ hung ác như dã thú, hung hăng trừng mắt nhìn Lăng Húc.

Còn áo bào trắng của Lăng Húc cũng đã rách tả tơi, năm ngón tay đang nắm ngân thương đang không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt của hắn lại không hề dao động một chút nào.

Cột sống Lăng Húc run nhẹ khó có thể phát hiện ra, cảm giác đau như như kim châm ào tới như thủy triều gần như muốn đem hắn nhấn chìm. Toàn bộ băng vải trên thân hắn đã hoàn toàn ướt đẫm. Lăng Húc hít sâu một hơi, gã run bần bật bày ra Uy Nghiêm thức, gần như cùng lúc với Uy Nghiêm thức thành hình, thân hình gã cũng ngừng run rẩy.

Con mắt màu cam như đang bốc cháy cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Ý chí là cầu nối đả thông con đường từ thống khổ tới lực lượng, có thể chịu đựng được bao nhiêu thống khổ thì sẽ có bấy nhiêu lực lượng.

Chỉ trong nháy mắt tâm của Lăng Húc đã bình tĩnh trở lại. Dù thống khổ phát ra từ cột sống không hề có dấu hiệu bớt đi, nhưng có một luồng lực lượng nóng rực từ trong đau đớn ở sâu trong cột sống hiện lên rồi chạy dọc theo cái cột sống đã dị dạng của gã đến vai rồi khuỷu tay rồi cuối cùng chui vào mười ngón của gã.

Mười ngón sắt cứng rắn như sắt thép càng thêm thâm trầm.

Lăng Húc, ngươi là một nam nhân có ý chí sắt thép, ngươi nhất định có thể!

Lăng Húc, ngươi đang làm đúng, ngươi có thứ để chiến đấu.

Lão sư, đây là người tốt mà người đã nói sao...

Cảm giác... Dường như rất tốt...

Lăng Húc, ngươi phải thắng lợi...

Để xứng với Thương Tiêm Hải, chỉ có thắng lợi!

Ánh mắt của Lăng Húc lập tức trở nên cực kỳ kiên quyết, hắn bước lên một bước, một thương đâm ra!

Chính Nghĩa Bản Tâm Thứ!

Một điểm ngân quang bạo phát chui ra so với vừa nãy càng thêm chói mắt rực rỡ.

Ngô Trạch Hành không ngờ rằng đến lúc này mà Lăng Húc vẫn còn có thể phát động công kích sắc bén như vậy. Lập tức trong mắt gã hiện lên một tia điên cuồng, gã không hề né tránh, cả người lấy thân ngự kiếm điên cuồng đâm về phía trước mặt!

Keng!

Tiếng va chạm so với lúc nãy càng thêm kinh người khiến trái tim mỗi người không khỏi đập mạnh.

Ngô Trạch Hành bay ngược về sau với tốc độ còn nhanh hơn lúc lên, rồi đập mạnh lên tường làm gạch đá bay loạn xạ, sau đó cả bức tường ầm ầm sụp đổ đem hắn vùi lấp bên dưới.

Lăng Húc cầm thương đứng thẳng, tuy trên mặt là vẻ thống khổ nhưng trong đôi mắt lại an tĩnh một cách lạ thường.

Lão sư, đây là chiến thắng của chính nghĩa mà người đã nói hay sao...

※※※※※※※※※※※※※※※※� � �� �� �※※※※※※※※※※※※※

Ngô Trạch Hành thất bại làm vẻ mặt Vu lão khẽ biến. Có thể chiến thắng Ngô Trạch Hành chứng tỏ thực lực của Lăng Húc mạnh hơn so với dự tính của lão, đây chính là kết quả mà lão không mong muốn.

Đường Thiên nhạy bén phát giác ra tâm thần của Vu lão đầu đang dao động, lập tức thân dưới bất ngờ gập lại rồi đột nhiên đổi phương hướng, lao về phía Vu lão đầu.

Trong lòng Vu lão đầu cả kinh, lập tức phản ứng lại, trong lòng thầm hô không ổn.

Vốn hai bên đang ở trong thế cân bằng, nhưng chính một kẽ hở rất nhỏ của Vu lão đầu đã khiến cán cân xuất hiện chênh lệch cực nhỏ. Đối với võ giả phổ thông thì cái lỗi này không phải là quá nặng, nhưng đối với những trận chiến đấu có cấp bậc thế này thì bất kì một chút sơ hở dù chỉ là nhỏ nhất đều có thể quyết định thắng bại giữa hai bên.

Đường Thiên lập tức cải biến đấu pháp, từ đấu pháp thăm dò lúc trước biến thành đấu pháp xâm lược có tính áp bách cực cao.

Đại Bi Chưởng!

Uy thế đáng sợ của Đại bi chưởng ầm ầm đập vào phiến mang kéo dài như biển, Vu lão đầu cảm thấy mặt quạt rõ ràng đã trầm xuống khiến lão không khỏi kinh hãi, lực lượng thật mạnh a! Dù sao Vu lão đầu cũng đã lớn tuổi, chân lực tuy hùng hậu nhưng mà lực lượng lại yếu một cách rõ ràng. Lão vốn không coi trọng lực lượng nhưng lực lượng trong một chưởng này của Đường Thiên lại khiến lão suýt nữa thì khó ngăn trở được.

Lực lượng thật hung hãn.

Trong khoảnh khắc Vu lão đầu vừa kinh hãi vừa hoảng sợ thì chưởng mang có hình như tấm bia đá đột nhiên bạo phát!

Thiên Long kình!

Mọi việc diễn ra quá bất ngờ làm Vu lão đầu không kịp phòng bị, chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi giống như bị người ra đẩy một cái, bước chân lui về sau một bước.

Đến lúc này Yến Hạ lúc này cũng không nhịn được nữa, trừng mắt đứng dậy, kêu lên thất thanh: "Song huyết mạch!"

Đường Thiên không hề dừng lại mà thân hình như quỷ mị, bất ngờ xuất hiện phía sau Vu lão đầu, và tiếp đó lại là một cái Đại Bi chưởng vô cùng nặng nề xuất ra. Lúc này Vu lão đầu đã bị rơi vào thế bị động, khuỷu tay giật về phía sau, Ba Giang Phiến lại ngăn cản Đại Bi Chưởng một lần nữa.

Thế đi trầm trọng của Đại Bi Chưởng phá tan phiến mang của Ba Giang Phiến, sau đó dư thế chưa dứt mà tiếp tục đánh lên phần thắt lưng của Vu lão đầu.

Vu lão đầu lảo đảo gập người về phía trước rồi phun ra một ngụm tiên huyết, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng kinh hãi.