Chiến Thần Bất Bại

Chương 220: Phiền toái của Sylar




Đường Thiên về thành Tam Hồn trước.
Hắn cần mang Hỏa Liệt Điểu về cho Lăng Húc, Hỏa Liệt Điểu có thể khiến sức chiến đấu của Lăng Húc tăng lên gấp đôi, nhất là trên chiến trường, Hỏa Liệt Điểu càng quan trọng hơn với Lăng Húc.
Đường phố thành Tam Hồn phồn vinh hơn trước kia nhiều, Đường Thiên đi dọc con đường tới cửa hàng của Sylar.
Đột nhiên, gã nhíu mày, phía trước vanglên tiếng tranh chấp, ngoài cửa hàng là một đám người vây quanh.
Lại có người gây sự?
Sắc mặt Đường Thiên trầm xuống, khai mở bộ pháp, lách vào đám người.
Đám người tranh cãi tới mặt đỏ tía tai.
“Ta tới trước, đương nhiên là ta rồi!”
“Vì sao? Ai ra giá cao hơn là của người đó!”
“Nhốn nháo cái gì? Nhìn lại xem các ngươi đang tranh với ai? Cả lũ chán sống rồi hả?” Tên công tử vừa nói chuyện sắc mặt ngang ngược kiêu ngạo, quần áo xa hoa, đám hộ vệ xung quanh dũng mãnh đằng đằng sát khí.
Đám người xung quanh thấy trận thế của hắn lập tức yên tĩnh lại.
Gã công tử đắc ý: “Ai không đồng ý đừng trách bản thiếu gia không khách khí. Từ nay trở đi bản thiếu gia bao hết tất cả giáp máy tiệm này.”
“Vì sao?”
“Bao hết? Ngươi lấy quyền gì?”
Đám người bùng phát, tiếng mắng chửi vang lên không dứt.
“Phong thúc, khiến họ yên tĩnh lại chút!” Gã công tử cười lạnh một tiếng: “Bầy ruồi này thật ồn ào!”
Một gã tráng hán đột nhiên bước lên một bước, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt lạnh lùng, nâng chân phải đạp mạnh xuống đất.
Ầm!
Mọi người chỉ cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ rội, nhiều người đứng không vững ngã lăn trên mặt đất. Tiếng kêu sợ hãi vang lên khắp nơi, toàn trường hỗn loạn.
Vài trượng dưới chân tráng hán đã lõm hẳn xuống.
“Võ giả cấp Thiên Lộ!”
Tiếng kinh hô không hẹn mà cùng vang lên.
Những người vừa kêu gào ai nấy sắc mặt trắng bệch, cân như hến.
Tráng hán vẫn như không việc gì nhảy từ trong hố ra, gã công tử cười lạnh: “Sau này nên biết điều một chút, đừng tự tìm đường chết? Các người không có phúc hưởng lợi từ đây, đừng tự chuốc vạ vào thân.”
Dứt lời, gã chẳng buồn nhìn những người khác mà quay sang Sylar, hai mắt cháy rực: “Sylar tiểu thư, thành Tam Hồn rách nát này có gì đáng để lưu luyến? Tại hạ có chút sản nghiệp tại thành Mỹ Độ, nếu Sylar tiểu thư chịu dời qua, xin cứ nói điều kiện.”
Gã khinh miệt nhìn quanh bốn phía, ngạo nghễ nói: “Mặc dù thân phận tại hạ không tiện công khai nhưng Sylar tiểu thư cứ yên tâm, Hàn gia không phải nơi nghèo khó gì.”
Trong mắt Sylar lộ vẻ căm ghét khó lòng thấy được, khuôn mặt vẫn mỉm cười nói: “Ý tốt của công tử, Sylar xin nhận, có điều Sylar ở thành Tam Hồn này cũng đã quen, tạm thời không muốn tới nơi khác.”
Gã công tử như đã tính trước: “Sylar tiểu thư đừng ngại nghe điều kiện của ta trước, chỉ cần Sylar tiểu thư chịu đi, năm trăm triệu tinh tệ này sẽ là của tiểu thư!”
Xoạt!
Đám người đồng thanh hít một hơi lạnh, năm trăm triệu tinh tệ, con số khổng lồ này chẳng khác nào ném một quả boom vào đám người. Những kẻ vừa tranh châp cùng gã công tử này sắc mặt cũng trắng bệch. Không hề nhíu àmy ném ra năm trăm triệu tinh tệ, đây chắc chắn là thế gia thực lực vô cùng hùng hậu.
Đường Thiên cũng ngẩn người, năm trăm triệu tinh tệ, trong đầu gã hiện lên rất nhiều tinh tệ...
Sylar gạt chỏm tóc vắt ngang trán, động tác này mỹ lệ đẹp đẽ lạ thường, khiến nàng càng thêm quyến rũ động lòng người.
Gã công tử vẻ mặt chắc chắn mỉm cười nhìn Sylar. Năm trăm triệu tinh tệ nện xuống, cả thần phật còn phải động tâm, huống chi là một nữ nhân?
Nữ nhân qua tay gã đã nhiều không đếm suể, sớm là kẻ lão làng, trước giờ chưa bao giờ thấy nữ nhân thấy tiền không chịu đổ. Chưa đổ chẳng qua là tiền chưa đủ mà thôi.
Có điều, nữ nhân này đúng là cực phẩm...
Gã công tử nheo mắt, ánh mắt chỉ hận không thể lột sạch quần áo trên người nàng. Gã đã từng nếm qua vô số nữ nhân nhưng trước giờ chưa từng gặp ai cả tướng mạo và khí chất đều hoàn mỹ như Sylar. Nghĩ tới cảnh nhét cực phẩm này vào túi, trong lòng gã lại càng nóng bỏng.
Hơn nữa cũng không hoàn toàn do gã ham sắc đẹp. Nếu đối phương chỉ là bình hoa bình thường, cho dù là bình hoa có hoàn mỹ tới đâu cũng không đáng giá tới năm trăm triệu tinh tệ.
Nhưng tạo nghệ của Sylar về mặt võ giáp hoàn toàn đáng giá năm trăm triệu tinh tệ!
Gã ngẫu nhiên nhận được một bộ Mãnh Tốt, lập tức hiểu thuật máy móc hoàn toàn mới này có giá trị kinh người. Gã hao tốn rất nhiều sức lực mới thăm dò ra địa chỉ cửa hàng giáp máy này.
Khi gã thấy Sylar lại càng giật mình, nảy sinh ý nghĩ kéo Sylar tới tay.
Có thứ gì tốt hơn được người được cả của đây? Năm trăm triệu tinh tệ nhìn ngoài vào thì nhiều, nhưng đổi lại cô nàng Sylar này, không hề đắt.
Sylar chỉ cười nhạt một tiếng: “Đa tạ công tử chiếu cố, có điều Sylar không chỉ muốn kinh doanh cửa tiệm này thôi.”
Xung quanh yên tĩnh hẳn, mọi người không thể tin nổi nhìn Sylar, năm trăm triệu tinh tệ, Sylar lại vẫn cựt uyệt!
Gã công tử sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt cũng nghiêm nghị, dột nhiên cười nhẹ: “Đã vậy tạ hạ nguyện mua lại cửa hàng, Sylar tiểu thư cứ nói giá. Sylar tiểu thư yên tâm, hàng năm phí nghiên cứu cấp cho Sylar tiểu thư chắc chắn không thấp hơn một trăm triệu tinh tệ! Sylar tiểu thư có thể làm chuyện mình muốn, chuyện kinh doanh không cần quan tâm tới.”
Đường Thiên nghe vậy không khỏi xấu hổ, nhớ năm đó Sylar yêu cầu kinh phí nghiên cứu chỉ có hai triệu tinh tệ bọn họ đã chẳng lôi ra nổi. Giờ người khác đập tay một cái kinh phí một năm đã hơn một trăm triệu.
Sylar đáp như nước chảy mâu trôi: “Công tử đến chậm một bước, Sylar đã làm thuê cho người khác.”
Gã công tử rốt cuộc không giữ nổi bình tĩnh, sắc mặt trầm xuống, cười lạnh: “Không biết vị cao nhân nào thủ đoạn tốt vậy, kính mong Sylar tiểu thư cho hay!”
Sylar mỉm cười tự nhiên: “Thật xin lỗi, chuyện cơ mật, Sylar không có quyền lộ ra.”
Gã công tử nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào Sylar một hồi, không nói một lời.
Bốn phía tĩnh mịch, không khí áp lực vô cùng. Rất nhiều người lo lắng thay cho Sylar, ai cũng có thể thấy gã công tử đã nổi giận.
Đường Thiên cũng chuẩn bị tùy thời ra tay.
Đột nhiên gã công tử lại cười lên ha hả, gương mặt không nhận ra chút phẫn nộ nào: “Vậy cứ theo lời trước đó, bao giáp máy một năm của qusy điếm, giá tiền Sylar tiểu thư cứ nói!”
Sylar vô cùng lễ phép: “Thật xin lỗi, chuyện lớn như vậy Sylar không có quyền quyết định, cần ông chủ định đoạt!”
“Vậy ông chủ của cửa hàng bao giờ mới tới?” Gã công tử suy nghĩ hỏi.
“Cái này Sylar cũng không biết.” Sắc mặt Sylar lộ vẻ áy náy.
Gã công tử buông tay: “Sylar tiểu thư, chẳng lẽ nàng để ta về tay không sao?”
Trong mắt Sylar hiện ý lạnh, gương mặt cười như hoa: “Sao lại thế được? Sylar vừa hoàn thành một tác phẩm, đây là bộ giáp máy xuất sắc nhất Sylar từng hoàn thành đó.”
Dứt lời, nàng vung tay với ba tên gấu trúc, ba anh em gấu trúc hiểu rõ, vộ vàng mang một bộ giáp máy trắng như tuyết ra.
Bộ giáp vừa xuất hiện lập tức làm dấy lên một hồi kinh hô, tên công tử càng sáng bừng hai mắt. Bọn họ đều là người thường xuyên chơi giáp máy, chỉ liếc mắt đã nhận ra sự bất phàm của nó.
“Bộ giáp máy này có tên Sơ Tuyết, sử dụng những kỹ thuật máy tiên tiến nhất, 160 loại nguyên liệu quý hiếm, tham khảo cách chế tác cổ đại, nó được thiết lập là cấp sáu, có ba rãnh thẻ, có thể cắm vào ba thẻ hồn tướng cấp sáu hoặc một thạch sa thú cấp bảy. Nó hiện là giáp máy tiên tiến nhất...”
Sylar nói như nước chảy mây trôi, con mắt đám người càng lúc càng sáng.
Đường Thiên nhìn Sơ Tuyết một lúc lâu, cũng hiểu ra. Tạo hình của Sơ Tueyét tinh xảo hơn so với Thiên Không Hổ, thậm chí số rãnh thẻ cũng như nhau, nhưng Đường Thiên vừa nhìn đã nhận ra ưu khuyết.
Võ hồn của Sơ Tuyết kém xa Thiên Không Hổ.
“Chỉ có một bộ thôi!” Sylar vẻ mặt bất đắc dĩ: “Với năng lực hiệnt ại của ta còn không cách nào chế tác Sơ Tuyết quy mô lớn, tài liệu của nó cũng rất đắt đỏ.”
“Ta mua!” Gã công tử không hề do dự lên tiếng, gã không thiếu tiền.
Đám người khác lộ vẻ tức giận.
“À, bộ giáp máy này giá hai mươi triệu tinh tệ.” Sylar do dự một chút rồi báo giá.
Xoạt, lại một loạt tiếng hít hơi lạnh.
Một bộ giáp máy giá hai mươi triệu tinh tệ, cho dù người chơi giáp máy không thiếu tiền nhưng nghe con số này cũng phải ngơ ngẩn.
Sắc mặt kinh hãi cảu đám người xung quanh khiến gã công tử càng thêm đắc ý, không hề do dự: “Mua!”
“Phong thúc, đem nó đi!” Gã công tử búng ngón tay, một tấm thẻ tinh tệ chuẩn xác bay về phía Sylar.
Hoa Hùng Miêu bên cạnh Sylar giơ tay bắt lấy tấm thẻ, gương mặt Sylar cười thân thiện: “Đa tạ, cám ơn đã chiếu cố!”
Gã côg tử nói đầy thâm ý: “Một thời gian tới chắc tại hạ còn tới, mong rằng gặp được ông chủ của cửa tiệm. Sylar tiểu thư mong tiểu thư đừng lừa bản thiếu gia, tính tình bản thiếu gia không được tốt đâu.”
“Cửa tiệm hoan nghênh công tử tới chơi.” Sylar như không nghe không hiểu.
Gã công tửu quay người, sắc mặt âm trầm: “Đi!”
Đám người nghênh ngang bỏ đi.
Đường Thiên suy nghĩ xoay chuyển, lấy cái mặt nạ tinh tinh ra lặng lẽ bám theo. Hắn có dự cảm đám người này chắc chắn không bỏ ý đồ. Hắn muốn xem xem lai lịch bọn họ ra sao.
Song khiến hắn ngạc nhiên nhất là đám người này lại đi ra ngoài thành, Đường Thiên cũng lặng lẽ bám sát theo.
Đám người này cũng không ngờ nổi có người lại dám theo dõi họ.
Gã công tửu vừa ra khỏ thành bèn trầm giọng nói: “Phong thúc, phái người quan sát cho ta, ta muốn xem xem sau lưng Sylar này rốt cuộc là ai! Tốt nhất là có ai to cơ một tí, nếu không có, hừ, dám giở trò bịp trước mặt bản thiếu gia, đúng là chán sống!”
Tráng hán tên Phong thúc kia lấy làm lạ: “Thiếu gia, sao hôm nay không ra tay? Thành Tam Hồn nhỏ bé này nào có bối cảnh gì?”
“Không, ta muốn xem xem Sylar này rốt cuộc có năng lực gì.”Gã công tửu lặng lẽ cười, gương mặt lộ vẻ dâm tà: “Con mồi của bản thiếu gia chưa từng thoát khỏi tay ta, chúng ta từ từ chơi đùa.”
“Phiền toái quá!” Tráng hán lầm bầm.
“Ha ha, Phong thúc không hiểu đâu, đây mớil à vui thú chứ!” Gã công tử cười ha hả: “Gương mặt xinh đẹp đó lúc sợ hãi tuyệt vọng, khổ sở cầu khẩn, sẽ đẹp đẽ tới mức nào!”
Đường Thiên nghe vậy trong lòng bùng lên sát khí dữ dội, không cách nào ngăn chặn.