Chiến Thần Bất Bại

Chương 409: Kẻ địch tới!




Đường Thiên mở bừng con mắt.

"Thế nào, thế nào rồi?" Phí lão đầu gấp giọng hỏi, trông vẻ mặt của lão đầy mong đợi. Giọt huyết mạch Thiên vũ Nguyệt lang này bọn lão đạt được độ tinh khiết 92%, là giọt huyết mạch cổ đại có độ tinh thuần cao nhất mà mấy lão tinh luyện ra được cho tới nay.

Với độ tinh thuần cao như vậy, ở trên thị trường cũng là cực kỳ hiếm thấy rồi, và chắc chắn cũng ít được lưu thông trên thị trường. Đối với bất luận thế lực nào mà nói, có thể có một giọt huyết mạch như vậy cũng tương đương với giá trị giống như một kiện hoàng kim bí bảo.

Mà để tinh luyện ra giọt Thiên võ nguyệt lang huyết mạch này, các chuyên gia phải tốn hao vô số tâm lực cộng thêm tiêu tốn một lượng lớn huyết mạch cho việc tinh luyện thí nghiệm, con số này cũng lên tới trăm vạn phần tiêu bản huyết mạch, cho nên sau khi tinh luyện ra, tất cả mọi người không một ai có suy nghĩ sẽ đưa nó đem bán.

Dù cho giá trị trả cho nó có tới mươi ức đi nữa, thậm chí khả năng còn cao hơn thế.

Cho dù là tổ chức Hắc hồn, nơi lấy huyết mạch làm căn bản nhưng huyết mạch tinh thuần cao như vậy thì người bình thường trong tổ chức này cũng không thể hưởng dụng. Ngược lại nếu đổi thành điểm cống hiến thì đúng là một con số rất lớn.

"Cảm giác rất kỳ quái. " Chính Đường Thiên cũng không biết phải miêu tả như thế nào cảm giác của cơ thể lúc này.

"Đến chỗ này. " Phí lão đầu vội vàng bảo: "Chúng ta có một bộ phận chuyên môn chuyên kiểm tra đo lường huấn luyện huyết mạch. Rất nhiều huyết mạch, trong thời gian đầu mới được hấp thu thường thường sẽ bị người ta bỏ qua. Tựa như chim con biết bay, đó là bản năng thiên phú của chúng, nhưng ngược lại chúng ta căn bản không biết bay lượn là loại cảm giác gì. Giống như khi cảm giác không đủ cường liệt thì chúng ta thường thường sẽ bỏ qua nó. Thời gian trước đây, các võ giả vẫn phải tự mình thể hội loại cảm giác này và các võ giả sau khi hấp thu huyết mạch thông thường phải sau mấy chục năm mới kích phát năng lực huyết mạch. Nhưng hiện tại, loại năng lực này đã là lĩnh vực nghiên cứu của chuyên gia huyết mạch chúng ta. "

"Đúng vậy, rất nhiều cảm giác đều rất kỳ quái, rất xa lạ, ta không biết phải hình dung chúng nó như thế nào. " Đường Thiên liên tục gật đầu.

Dưới sự dẫn dắt của Phí lão đầu, mọi người đi tới một gian phòng nhìn qua tựa như phòng tu luyện, bên trong bày biện rất nhiều loại khí giới.

Một lão nhân tóc hoa râm, phi thường khỏe mạnh đang ở trong phòng như chờ sẵn. Lão mặc một bộ võ phục bó sát người, tinh thần sáng láng.

"Vị này chính là Vương Hiên, là chuyên gia có thâm niên trên phương diện huyết mạch. " Phí lão đầu quay sang Đường Thiên giới thiệu: "Hắn đã từng đảm nhiệm chuyên mục người phụ trách của Hắc hồn, chỉ tiếc hắn đã đắc tội với người bề trên, cho nên không có ai dám mướn hắn, vừa lúc ta nhân cơ hội đó mang hắn tới đây. "

Vương Hiên cười cười, trong lòng lão cũng hiện lên mấy phần cảm khái. Lão trước đây ở Hắc hồn, nhân vật như Phí lão đầu, nếu muốn gặp đã khó càng thêm khó, càng không phải nói mời chào lão như thế này.

Nếu không phải lúc đó lão thực sự xuống dốc thì lão tuyệt đối sẽ không chấp nhận được.

Trong khoảng thời gian này, lão đã bắt đầu từ từ thích nghi với Tam Hồn thành, lão dần dần thích nơi đây. Mỗi một người đều có thể làm cái chính mình thích, hay giao lưu lẫn nhau. Tuy rằng mọi người tính khí đều rất cổ quái, gọi là giao lưu nhưng vừa đứng lên là vỗ bàn đập ghế, là cãi nhau, là táng nhau thẳng cánh cũng chẳng phải lạ lùng gì. Ngay cả tình huống mấy nữ gia hoả là chuyên gia huyết mạch đánh nhau lão cũng từng nhìn thấy, nhưng mà không có đấu tranh để tranh giành quyền lực. Quan hệ giữa mọi người cũng không phức tạp, ngươi không bao giờ phải lo lắng đắc tội với ai, nếu có trực tiếp chỉ trích sai lầm của đối phương cũng không sợ hãi bị trả thù.

Đây là nơi có bầu không khí tốt hơn Hắc hồn nhiều.

Ánh mắt Vương Hiên nhìn lên người Đường Thiên, đây là lần đầu tiên lão trông thấy chủ nhân chân chính của cái căn cứ này.

Thực sự còn trẻ rất trẻ tuổi!

Vương Hiên tán than trong lòng, tuổi còn trẻ như vậy mà đã xây dựng nên cơ nghiệp như thế, nếu đặt hắn ở Hắc hồn cũng tuyệt đối là thiên tài.

"Xin theo ta tới đây. "

Vương Hiên thủ thế mời, lập tức dẫn Đường Thiên đi đến bên cạnh khí giới.

"Huyết mạch Thiên võ nguyệt lang là một loại huyết mạch cổ đai quý hiếm, tin tức lưu lại hiện tại đã rất ít. " Vương Hiên thần thái trầm ổn, trấn định tự nhiên: "Nhưng mà từ sau khi chúng ta tinh luyện thành công giọt huyết mạch này, những nghiên cứu về nó đã gia tăng rất nhiều. Chúng ta tỉ mỉ sưu tập về những tình huống chiến đấu của các võ giả có được Thiên võ nguyệt lang huyết mạch, chúng ta còn nghiên cứu những chi nhánh huyết mạch của nó, sau cùng đạt được một ít suy đoán. Hiện tại lão bản cần phải phối hợp thêm mấy loại phương thức nữa, khả năng sẽ tương đối khổ cực. "

"Không khổ cực, không khổ cực. " Đường Thiên vội vàng nói: "Ngươi nói những gì ta cần làm đi. "

Trong lòng Vương Hiên âm thầm gật đầu, không có gì lên mặt, thần thái không có cái ngạo khí khinh thường như những thiên tài trẻ tuổi thường có.

"Chúng ta hãy bắt đầu đi... "

Vương Hiên còn chưa nói xong, bỗng nhiên từ bên ngoài vang lên tiếng cảnh báo thê lương.

Mọi người biến sắc mặt.

Đường Thiên không chút suy nghĩ, lao người ra đầu tiên. Các nhân viên chiến đấu khác tốc độ cũng không chậm, theo sát phía sau, trong nháy mắt đã tiêu thất không thấy đâu.

Gian phòng trống không chỉ còn lại có hai người Vương Hiên và Phí lão đầu, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Khi Đường Thiên lao tới, tình hình chiến đấu kịch liệt lập tức rơi vào tầm mắt hắn. Những người theo sát sau đó, thấy thế không khỏi biến sắc.

"Hảo hung mãnh!"

Không biết người nào hô một câu, trong lòng mọi người đều không khỏi đồng cảm.

Nhân số đối phương cũng không nhiều, chỉ có bốn người, nhưng mà thực lực mỗi người đều cường đại quá mức. Cơ quan lần trước bắt Đoan Mộc, nhưng bây giờ lại xuất hiện kẽ hở chồng chất, những người này trong chiến đấu phối hợp cũng không tính ăn ý, nhưng mỗi người đều có thực lực cường hãn không như bình thường, bất luận mỗi một kẽ hở cho dù rất nhỏ ở trong mắt bọn chúng, lập tức sẽ bị lợi dụng.

Bọn họ tựa như cành khô gỗ mục, dọc theo đường nghiền áp những cơ quan kia.

Một gã cung tiễn thủ thân thể thon dài đứng ở trên tường thành, giơ một cây cung lên, kéo mở dây cung, trên dây cung không có tên! Nhưng ở đầu ngón tay kéo mở dây cung lại sáng lên một quang điểm hồng sắc lớn cỡ hạt đậu tương.

Băng!

Gã buông dây cung ra, hồng sắc quang điểm trong tay hóa thành một đạo hồng sắc quang tiễn, bắn trúng một trận tổ ô trong không trung vô cùng chuẩn xác.

Phanh!

Tổ ô ầm ầm hóa thành một đoàn hỏa diễm.

Võ giả bắn cung thủ pháp rất nhanh, hồng sắc quang tiễn như mưa, trong nháy mắt, bầu trời tổ ô liền hóa thành từng cái hỏa đoàn.

Một gã võ giả đầu trọc xông lên phía trước mang theo cây đồng côn to lớn, đồng côn quang mang lưu chuyển, vừa nhìn chính là bí bảo. Người này chiến đấu dũng mãnh hung hãn cùng cực, một mình xuyên phá tường thành phía sau, trực tiếp nhảy vào trong biển đồng nhân. Cây đồng côn trong tay sáng lên quang mang chói mắt, những đồng nhân kiên cố kia vừa bị quang mang của đồng côn đụng đến liền lập tức tứ phân ngũ liệt, hóa thành mảnh nhỏ.

Mặt khác, một gã võ giả cầm trong tay một thanh đao, lưỡi đao như răng cưa được thanh quang bao phủ, sắc bén vô cùng, tốc độ xuất kiếm cực nhanh, kiếm mang chạm đến đồng nhân, giống như cắt vào miếng đậu hủ, không hề có nửa điểm trở ngại, chặn ngang chặt đứt. ( Quái tay cầm đao sao lại xuất kiếm nhỉ?)

Còn có một gã thích khách mặc hắc y, hắn là một đại sư về ám khí!

Hắn ẩn ở phía sau hai người kia, ám khí trong tay xuất quỷ nhập thần, không có nửa điểm quang mang, lặng yên không một tiếng động, trong hoàn cảnh hỗn loạn như vậy thật khó lòng phòng bị.

Trong hầm ngầm sắc mặt Tái Lôi tái mét, hai mắt trừng trừng như muốn phun hỏa.

Nhưng thực lực bốn người này quá ư cường hãn, quả thực không thể tưởng tượng nổi, nếu như chỉ là một người mà nói, nàng còn có cơ hội. Nhưng mà bốn người cùng ra tay, những cơ quan này căn bản không phải đối thủ của chúng.

"Bốn người này là võ giả Hoàng kim. "

Đoan Mộc mở miệng nói, toàn thân gã bị trói quá chắc chắn, nhưng trong miệng không có nhét vải. Tái Lôi lo lắng địch nhân tìm cách cứu viện cho gã, nếu như vậy chính là đại phiền toái lúc này. Thực lực của Đoan Mộc rất cường đại, nếu có gã gia nhập vào trận doanh của đối phương thì uy hiếp đối với bọn họ trở nên quá lớn.

Những lời này của Đoan Mộc làm cho những cơ quan sư chung quanh đây đều bừng tỉnh.

Thảo nào mỗi người lại lợi hại như vậy, nguyên lai là Võ giả Hoàng kim!

Nhưng mà rất nhanh, sắc mặt mọi ngườ tựu thay đổi.

Võ giả Hoàng kim!

Võ giả Hoàng kim cho dù ở trong thế lực nào đều là lực lượng tối cương đại. Nếu xếp loại võ giả như một kim tự tháp thì bọn họ chính là đỉnh tháp, là mục tiêu mà vô số võ giả tha thiết ước mơ đau khổ truy cầu.

"Ngươi có phải là võ giả Hoàng kim hay không?" Tái Lôi bỗng nhiên nghiêng đầu qua hỏi.

"Không phải. " Đoan Mộc lắc đầu.

Sắc mặt Tái Lôi càng biến đổi, với thực lực cường hãn của Đoan Mộc như nàng biết vậy mà cũng không phải là võ giả Hoàng kim! Cao thủ như vậy, mỗi một người cũng làm cho bọn họ quá sức, vậy mà lại xuất hiện một lúc những bốn người.

Sắc mặt Đinh Đang âm trầm rất đáng sợ, cắn chặt môi.

Bốn người này thì có hai người nằm trong danh sách của nàng, nhưng hai người khác lại không có trong đó.

Đáng chết!

Tỳ Bà vội vàng khẽ khàng an ủi nàng: "Đối phương cũng không phải hạng người dễ đối phó, tất sẽ có chút chuẩn bị phía sau. Sao có thể dễ dàng bị chúng ta đoán được?"

Đối mặt với bốn gã võ giả Hoàng kim, bầu không khí trong hầm ngầm đột nhiên trở nên nghiêm trọng vô cùng. Trong lúc cả đám đang âu lo.

"Nhìn kìa, binh đoàn cơ quan chúng ta!"

Bỗng nhiên có người kinh hỉ hô lớn, tinh thần mọi người đều rung lên.

Mặc Tử Ngư cùng Mặc Vô Úy hai tổ đã tiến nhập vào khu vực chỉ định. Ở trong chiến đấu, trên phương diện địa lợi thì phòng thủ khu vực luôn luôn chiếm được đủ ưu thế. Tại khu vực hai tổ đó chiếm cứ đã được bố trí tỉ mỉ, vừa lúc có thể hô ứng lẫn nhau, lại có thể liên thủ phong tỏa được lối vào yếu hại của căn cứ. Nhưng bốn gã võ giả Hoàng kim không sợ chút nào, gã võ giả đầu trọc dẫn theo đồng côn, hung hãn hướng phía trước phóng đi. Còn võ giả thanh đao có lưỡi cưa thì hướng Ất cấp phóng tới.

"Giáp tổ số 1 chuẩn bị chiến thuật!"

"Ất cấp số 3 chuẩn bị chiến thuật!"

Như cùng một lúc, tiếng rống giận của Mặc Tử ngư cùng Mặc Vô Úy đồng thời vang lên.

"Sát!"

"Sát!"

Tiếng rống giận của toàn bộ học viên đồng thời vang lên giận dữ.

Đột nhiên các loại quang mang đồng loạt sáng lên, giống như ánh pháo hoa bao phủ phương viên trăm trượng.

Gã võ giả đầu trọc sắc mặt dữ tợn, quang mang đồng côn trong tay bạo phát, quét ngang về phía ba mươi đạo kim sắc cự đao mang đang gào thét bay tới trước mặt, khí thế ác liệt vô cùng.

Không khí tựa như có tầng tầng sóng nước nổi lên, nhìn những lớp sóng trong suốt này giống như vô lực trôi nổi, nhưng với lực lượng kinh người của ba mươi đạo kim sắc đao mang cùng đánh lên lại không cách nào tiến thêm.

Nam tử đầu trọc thân hình nhoáng lên, gương mặt gã trở nên đỏ bừng như say rượu.

Sắc mặt Mặc Tử ngư đại biến.

Tiến lên đầu tiên là Số 1 chiến thuật, hắn cho rằng đối phương đối với lớp công kích đầu tiên sẽ lựa chọn né tránh.

Mặc Tử ngư có lòng tin rất lớn đối với số 1 chiến thuật, hắn không tin có người đối với công kích cuồng bạo như thế lại lựa chọn trực tiếp đối đầu mà không né tránh!

Thế nhưng chuyện không thể tin nổi này lại đang xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Xuy xuy xuy!

Phiêu chỉ nối đuôi nhau bay đến, trên mặt võ giả đầu trọc lộ ra vẻ khinh miệt.

Nhưng cũng không như suy nghĩ của hắn, đạo chỉ mang lại bất ngờ xuyên thủng qua tầng tầng sóng gợn, đầu trọc phản ứng cực nhanh, thân hình lui vọt ra sau, đồng côn nhẹ nhàng đẩy ra một nhịp, liền che chắn trước mặt hắn.

Leng keng đinh! nguồn TruyenFull.vn

Chỉ mang đánh vào trên đồng côn, quang hoa văng tung toé.

Võ giả đầu trọc đối với côn pháp tạo nghệ cực cao, những chỉ mang phiêu hốt như gió kia không một cái lọt lưới, tất cả đều bị hắn dùng đồng côn đỡ cả. Tâm tình hắn khẽ buông lỏng, nhưng hắn còn không kịp thở ra, con ngươi đột nhiên co rụt lại.

Mấy chục đạo quang mang thô to, kèm theo thanh thế đáng sợ, kinh khủng bắn đến!

Võ giả đầu trọc sắc mặt khẽ biến, trong mắt hiện lên một tia hung ác, đồng côn trong tay vung lên cao vút, nghênh đón đạo liệt quang như ngọn mâu đâm tới trước mặt. Trường côn đập xuống!