Chiến Thần Bất Bại

Chương 454: Khách Quý Đến




Hùng Trứng:

Toàn thân Tỉnh Hào như vừa được vớt từ nước ra, trên mặt khó nén vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng như ánh sao.

Tiếng 50 vạn người thở dốc bên tai, ầm ầm như sấm. Mỗi người đều ướt đẫm mồ hôi, phương thức tu luyện này hoàn toàn mới, mỗi người đều phải giữ tập trung cao trong thời gian dài.

A Tú đứng cách Tỉnh Hào không xa, mặt tái nhợt, mồ hôi toàn thân gã bốc thành hơi bay lên, nhiệm vụ của gã là giúp đỡ Tỉnh Hào. Mặc dù phần lớn áp lực đều đổ lên người Tỉnh Hào, nhưng có đến 50 vạn người, dù áp lực chỉ có 10%, với gã cũng là một khảo nghiệm nặng nề.

Mỗi một lần đều là dày vò, nhưng A Tú vẫn cắn răng chịu. Gã biết, đây là khảo nghiệm tâm tính ý chí, nếu có thể qua ải này, thực lực sẽ tăng mạnh. Lão sư đem vị trí quan trọng này cho mình, có tin tưởng, cũng có ý tài bồi.

A Tú liếc qua Tỉnh Hào, lòng phục sát đất, áp lực Tỉnh Hào phải chịu, hơn gã nhiều lắm. Mỗi lần kết thúc tu luyện, Tỉnh Hào đều như vừa được vớt dưới nước lên. Nhưng biểu tình lại không chút biến hóa.

Đúng là người sắt.

Biểu hiện của Tỉnh Hào trở thành động lực rất lớn cho A Tú, giúp gã cắn răng kiên trì.

Võ giả trên dây thừng ào ào đứng lên, rất trật tự nối nhau ly khai. Tỉnh Hào nhắm mắt khôi phục thể lực, chuẩn bị cho lần tu luyện kế. Sự thật chứng minh, phương pháp của A Đức Lý An cực kỳ hữu hiệu, hắn có thể cảm nhận được lực khống chế và chân lực của mình tăng lên.

"Đồng bộ 72%." Âm thanh An Đức Lý An bình tĩnh vang lên: "Hiệu suất tu luyện tăng chừng 8%, rất tốt."

Hiệu suất tu luyện tăng 8%, Tỉnh Hào âm thầm hài lòng, tốc độ tiến triển như vậy là đã giỏi lắm rồi.

Quả không hổ từng là viện trưởng học viện đứng đầu chòm sao Liệp Hộ: "Liệp Nhân", trình độ bồi dưỡng võ giả có thể nói là nhất lưu.

"Đồng bộ nếu có thể hơn 90%, hiệu suất tu luyện hẳn có thể tới 15%." Giọng An Đức Lý An lãnh tĩnh cực kỳ, tăng hiệu suất tu luyện, đây là một nan đề của cả thế giới. Mà 15% tuyệt đối là một thành tích chói mắt, có lẽ chỉ có ở vài tổ chức như 12 cung Hoàn Đạo và Quang Minh Võ Hội, Hắc Hồn mới có phương pháp cao cấp như thế.

Chỉ tiếc, biên độ tăng trưởng như vậy, không thể phổ biến. Không có Kiếm Qua Thối Hồn Pháp của Đường Thiên thì căn bản không thể thành lập khu vực có nồng độ tinh lực cao như vậy, mà nếu không có người sắt thép như Tỉnh Hào tọa trấn cũng vô pháp thực hiện.

Mà cả võ giả tham gia cũng chỉ ngộ chứ không thể cầu.

Tuy phương pháp tu luyện này rất tốt, nhưng cường độ tu luyện lại quá cao, mỗi lần tu luyện đều phải dốc hết sức, lại còn cần hoàn cảnh tu luyện cực đoan như vậy. Sài Lang võ giả vậy mà không ai phàn nàn, chỉ lặng yên tu luyện.

Lúc đầu võ giả hai chòm Tiên Nữ và Thiên Long, vừa phàn nàn lại bực bội, so sánh lại thì thấy Sài Lang võ giả như sao sáng. A Đức Lý An lập tức điều những võ giả phàn nàn ra phía sau, thế rồi võ giả hai chòm này câm miệng luôn. Mà sau đó võ giả Sài Lang tọa thể hiện kiên nhẫn và phục tùng, cũng làm cho võ giả hai chòm sao kia cảm thấy áp lực. Lại thêm những gia tộc đằng sau các võ giả này, đã cảnh cáo họ nghiêm khắc những võ giả có biểu hiện không tốt. A Đức Lý An thấy chưa nơi nào có được không khí tu luyện như Hùng Trứng.

Dù là Đường Thiên hay Tỉnh Hào, hay những vỏ giả kia đều khiến người khen ngợi, khi họ cùng tập trung một chỗ mới tạo thành tràng cảnh trước mắt.

Rất nhanh, các võ giả lại vào vị trí của mình lần nữa. Tỉnh Hào đã khôi phục, tinh thần dồi dào. A Đức Lý An liếc A Tú một cái, mặt A Tú cũng hiện vẻ nghiêm nghị. A Đức Lý An cũng phải ghi nhận sự tiến bộ của A Tú.

Kiếm Qua Thối Hồn Pháp của Đường Thiên mà kéo dài hoài thì ngon rồi…

Ý nghĩ này vừa nổi lên trong đầu, A Đức Lý An chợt nhịn không được mà phì cười. Tới giờ, Đường Thiên đã chịu được 16 ngày. Nói chung Kiếm Qua Thối Hồn Pháp thường kéo dài hơn 30 ngày ít khi vượt 50 ngày. Trường hợp Đường Thiên có thể ngắn hơn vì kiếm qua chung quanh hắn có độ dày lớn nhất từ trước nay; nói cách khác, mức độ rèn luyện của hắn cũng mạnh nhất trước giờ, nên có lẽ việc rèn luyện võ hồn sẽ hoàn thành sớm hơn.

Thật tò mò, không biết khi Đường Thiên rèn luyện võ hồn xong sẽ ra sao?

Tâm thần A Đức Lý An ổn định lại, ném tạp niệm ra khỏi đầu, trầm giọng quát: "Bắt đầu!" nguồn TruyenFull.vn

***

Hoa Thần Vân giữ ở cửa ra vào, gần đó là Đường Nhất đang chống đao đứng. Đường Nhất như không thấy, trầm mặc không nói. Thế nhưng Hoa Thần Vân lại cảm thấy có một cỗ áp lực vô hình, sát ý lượn lờ xung quanh Đường Nhất làm cho hắn hoang mang, không biết có phải Đường Nhất tính chém một đao giết mình luôn hay không.

Hoa Thần Vân nhìn sang cửa ra vào, có chút bất đắc dĩ, rõ ràng các trưởng lão bảo đến lúc này sẽ đến… hình như đại nhân vật đều thích đến trễ thì phải! Haiz!

Gã thấy hơi vô vị, cũng cảm thấy kiểu im lặng này hơi khó xử nên chủ động mở miệng, tám: "Đường Nhất tướng quân, ngài cần gì phải tự thân ở chỗ này?"

Đường Nhất cứ như không nghe, cả mí mắt cũng không động.

Bị phớt lờ…

Im lặng một hồi, Hoa Thần Vân không nhịn được lại nói tiếp: "Ngày đó, tướng quân thật oai phong! Không ngờ Đường Nhất tướng quân không chỉ là một vị võ tướng xuất sắc, mà đao pháp còn lăng lệ như vậy."

Đường Nhất tựa như đã ngủ.

Tiếp tục bị phớt lờ...

Hoa Thần Vân lén lườm Đường Nhất một cái, được rồi, mình đúng là rảnh rỗi nên đau trứng…

Bỗng nhiên mắt Đường Nhất bật mở ra.

Cuối cùng cũng phản ứng hả? Hoa Thần Vân thở phào, gã ngẩng đầu nhìn Đường Nhất.

Ơ?

Hoa Thần Vân phát hiện chỗ kỳ lạ, bàn tay vốn chống đao, giờ đã nắm chuôi. Hầu như trong nháy mắt, Đường Nhất từ một tòa điêu khắc trầm mặc biến thành một con dã thú chờ tấn công.

Ngay lúc đó, một đoàn người lọt vào tầm mắt gã, đang đi sang bên này.

Liền đó, Đường Nhất đã giơ thanh Trảm Mã Đao đáng sợ kia lên.

Đầu tiên là sửng sờ, sau đó Hoa Thần Vân mới kịp phản ứng, mặt biến sắc, hoảng sợ gào to: "Khoan đã…"

Dòng thác đao mang ầm ầm phóng ra, đao mang chói mắt, đã chiếm hết tầm mắt gã, đầu óc Hoa Thần Vân trống rỗng, mắt hiện vẻ không tin nổi.

Ôi, không!

Hoa Thần Vân không biết sau đó mình tỉnh lại như thế nào, lúc tỉnh, đao mang tan hết, một cái khe thẳng tắp từ dưới chân Đường Nhất đến…

Hoa Thần Vân gần như nín thở quay đầu lại, khi gã nhìn thấy cái khe kia chạy đến chân một đại hán, cả người buông lỏng, như từ địa ngục được lên thiên đàng.

Rầm~!

Đao mang hừng hực chói mắt lần nữa chắn hết tầm mắt gã, thân thể Hoa Thần Vân vừa được buông lỏng chợt cứng ngắc, hai tay ôm chặt đầu, mặt cương cứng, suy nghĩ cũng ngưng luôn.

Khi đao mang lần nữa tan đi, Hoa Thần Vân giật mình, gã chẳng quan tâm đến việc đón đám trưởng lão nữa, như vừa té vừa lăn tới trước mặt Đường Nhất, hét: "Khách! Họ là khách!"

Đao của Đường Nhất dừng giữa không trung.

"Đường Nhất, không được vô lễ!" Tiếng nói của Binh truyền đến.

Đường Nhất linh hoạt gọn gàng thu đao, nghiêng người nhường đường.

"Gần đây gặp nhiều phiền toái quá nên thủ hạ hơi căng thẳng. Việc vừa rồi, xin bỏ qua cho, tôi là Binh, hoan nghênh các vị." Binh hơi cúi người tạ lỗi.

Đại hán đã chặn hai đao của Đường Nhất né sang một bên, lộ ra thân hình vị trưởng lão đằng sau. Ychăm chú nhìn Đường Nhất, không dám xem thường.

Đao mang thật mạnh… chỉ kém Thánh giai chỉ một chút, hồn tướng mà lại mạnh như thế thật khó tin.

Khuôn mặt lạnh lùng của vị trưởng lão cố nặn ra một nụ cười: "Mãnh tướng như thế, đúng là dũng mãnh vô song! Khó trách thần thiếu niên đánh đâu thắng đó, mạnh mẽ chiếm luôn chòm sao Đại Hùng!"

Binh cười nhẹ, khiêm tốn nói: "Cái chốn nông thôn như chòm Đại Hùng, thật làm trò cười cho các vị rồi. Trong tâm trí người thợ, Chòm sao Thiên Xứng mới thánh địa của những thợ thủ công trên khắp Thiên Lộ!"

"Binh đại nhân khiêm tốn quá!" Trưởng lão mặt lạnh nói giọng nghiêm túc: "Cơ quan thuật ở thành Tam Hồn đứng đầu Thiên Lộ, lần này chúng tôi đến chính là muốn học hỏi, xin Binh đại nhân với Tái Lôi đại sư vui lòng chỉ cho."

"Lời này của Tiếu tiền bối khiến bọn vãn bối hổ thẹn lắm! Mời vào, mời vào." Binh vội nói.

Tiếu trưởng lão nhìn thoáng qua Binh, khẽ mỉm cười; chỉ trong chốc lát thôi mà hắn đã có thể nói ra thân phận của lão, hẳn là đã có sự chẩn bị, nhưng cũng chẳng mấy ngạc nhiên vì điều này lão cũng đã lường trước được.

Đoàn người vui vẻ tiến vào căn cứ.

Sự náo nhiệt ở khu huấn luyện đã hấp dẫn ánh mắt của đoàn người. Thấy mọi người hứng thú Binh biết là lần này có cơ kiếm một mẻ lớn, vì vậy nên lão nhiệt tình giới thiệu.

"Loại huấn luyện này, là để huấn luyện năng lực chạy nước rút cho cơ quan võ giả. Khi Cơ Quan Hồn Giáp bay chủ yếu dựa vào lực thân thể chứ không phải khinh công, làm sao để lợi dụng tốt sức lực từ cơ quan, điều này cần được huấn luyện…"

"Đây là huấn luyện năng lực phản ứng, mục đích nhằm tăng độ thuần thục cho võ giả với Cơ Quan Hồn Giáp. Cơ Quan Hồn Giáp khác với Cơ Quan Vũ Giáp. Cơ Quan Hồn Giáp có thể hiểu là một khối thân thể hoàn toàn mới, bản thân nó có võ hồn, việc cơ quan võ giả cần làm nhất chính là hoàn toàn câu thông với võ hồn của Cơ Quan Hồn Giáp, nó cũng cần trưởng thành…"

……

"À, đó là 4 con heo của gia tộc Y Phàm…"

Bước chân mọi người hơi bị chậm lại, rồi ngừng luôn mà không biết, họ ngẩng đầu nhìn lên 4 người cách gần chục trượng kia, không khí im ắng trong chốc lát.

"Là gia tộc Y Phàm trong chòm Kim Ngưu?" Hình như Tiếu trưởng lão nghĩ tới vấn đề gì đó rồi hỏi.

"Ah, đúng vậy!" Binh vừa sờ cằm vừa ngẩng thưởng thức cảnh 4 con heo bị treo trong chốc lát rồi cười nói: "Nghe nói gia tộc Y Phàm rất giàu, cũng không biết sẽ chuộc 4 con heo này bao nhiêu tinh tệ đây."

Nhân cơ hội này, Hoa Thần Vân kể qua chuyện của Tái Lôi và Y Phàm gia tộc.

Túy trưởng lão đang đi cùng mọi người, bỗng trên mặt lão hiện vẻ xem thường. Tuy chuyện gia tộc lớn làm mấy cái chuyện ngu ngốc cũng không ít, nhưng đến nỗi bị người bắt treo lên thế này thì mặt mũi coi như đi đứt rồi.

4 người bị treo trên cột xấu hổ đến mặt mũi đỏ bừng, chỉ muốn chết cho xong.

Tiếu trưởng lão cười cười đi qua, gia tộc Y Phàm tuy mạnh nhưng chưa đến mức lão phải kiêng kỵ gì.

Đoàn người tiếp tục đi tham quan.

Binh dẫn đoàn người tham quan khắp căn cứ một lần, mất hết 2 canh giờ mới xong. Cả quá trình, Tiếu trưởng lão luôn gặp bất ngờ.

Tham quan xong, Binh dẫn mọi người đại sảnh tiếp khách nghỉ ngơi.

Chủ khách đều đã ngồi xuống, sau khí nói vài câu khách sáo, Tiếu trưởng lão đề cập đến điểm chính: "Lần này ta đến đây là vì muốn nhờ quý phương vài việc."