Chiến Thần Bất Bại

Chương 560: Lam Triều




Tiểu Vũ hai mắt đỏ chót cẩn thận đắp chăn cho ca ca.
"Hắn không sao chứ?" Đường Thiên thân thiết hỏi Tiểu Vũ, có ngốc gã cũng thấy được Tiểu Vũ giờ đang gặp phiền toái. Có điều khiến gã kinh ngạc nhất là Tiểu Vũ có vẻ rất am hiểu trị liệu, mài vài loại vật liệu không biết tên thành bột, pha với nước.
"Cố chịu được vài ngày thì có thể sống sót." Giọng Tiểu Vũ khàn khàn, viền mắt đỏ chót.
"Có chuyện gi vậy?" Đường Thiên vỗ ngực một cái: "Có việc gì cần giúp cứ nói."
"Cám ơn Mãnh Nam đại ca!" Tiểu Vũ cảm kích nói, cậu bé liếc mắt nhìn ca ca trên giường, khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ thành thục không hợp với tuổi tác, cậu bé lắc đầu nói: "Vết thương trên người ca ca là do người lùn xanh lưu lại. Ta đã hỏi mọi người, bọn họ không tới Đầm Lầy Xanh, sao lại gặp người lùn xanh? Ta nghĩ, liệu có phải lam triều sắp bắt đầu rồi không?"
"Người lùn xanh!" Ánh mắt Đường Thiên đột nhiên bừng sáng, nhưng gã nhanh chóng bị một từ ngữ khác của Tiểu Vũ thu hút: "Lam triều?"
"Ừ." Gương mặt Tiểu Vũ đầy lo lắng: "Năng lực sinh sản của người lùn xanh cực kỳ đáng sợ, the truyền thuyết, cố hương của chúng là tỏng hư không, chúng thông qua khe nứt hư không xâm nhập các châu. Nơi nào bị người lùn xanh ăn mòn sẽ hình thành đầm lầy xanh. Qua một thời gian, khi người lùn xanh sinh sản tới mức cao nhất, người lùn xanh bành trướng kịch liệt không thể không mở rộng ra phía ngoài, chúng sẽ lao khỏi đầm lầy xanh, lan tràn ra các châu, đây là am triều."
Đại bản doanh của người lùn xanh ở trong hư không, Đường Thiên suy tư.
Nếu đầm lầy xanh là vết nứt đi tới hư không, như vậy chẳng lẽ có thể thông qua đầm lầy xanh giết tới đại bản doanh của người lùn xanh?
Đường Thiên suy đoán bọn Tiểu Húc Húc rất có thể lạc vao tay người lùn xanh.
Gã vừa định hỏi Tiểu Vũ đầm lầy xanh gần nhất là ở đâu, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng rối loạn, từng tiếng hô kinh hãi vang lên không dứt bên tai.
"Người lùn xanh!"
"Trời đất ơi, lam triều!"
Tiểu Vũ biến sắc, Đường Thiên ngăn cậu bé lại, xông ra ngoài.
Khi gã nhảy ra ngoài tường bao quanh thôn, nhìn cảnh sắc bên ngoài, không khỏi hít một hơi lạnh. Cuối lòng sông màu đen rộng lớn hoang vu, một đường kẻ màu xanh đang tràn về phía này! Đường kẻ xanh dính sát vào chân trời, lít nha lít nhít đầy người lùn xanh, nhìn không thấy cuối.
Tiểu Vũ sắc mặt tái nhợt, thân thể run lẩy bẩy.
Thôn dân xung quanh sắc mặt tái nhợt, ai nấy đầy vẻ sợ hãi.
Chạy mau!
Tiểu Vũ quay sang, muốn nhắc nhở Đường Thiên mau chạy trốn, thế nhưng khi cậu bé thấy vẻ mặt của Mãnh Nam đại ca lại không khỏi sửng sốt. Mãnh Nam đại ca sắc mặt dữ tợn, hung ác khát máu, miệng lẩm bẩm không thôi, thế nhưng sát ý ẩn chứa trong đó lại khiến cậu bé ngơ ngác.
"Thật tốt quá, đang muốn tìm các người. . ."
Đường Thiên lẩm nhẩm khiến Tiểu Vũ cảm thấy chắc chắn Mãnh Nam đại ca có huyết hải thâm cừu cùng người lùn xanh.
Trên Thiên Lộ, đây gọ là biển xanh, tại Thánh Vực lại gọi lam triều, bất cứ nơi đâu khi cảnh tượng này xuất hiện luôn đại biểu cho tử vong, đại biểu cho hoang vu ngàn dặm.
Thế nhưng trong hai mắt đỏ bừng của Đường Thiên lại chỉ hiện lên trận chiến trong biển ánh lam lúc trước, trận chiến khiến gã mất tung tích của đồng bọn, khiến sát ý của gã sôi trào.
"Đi ra đi, chú già Binh!"
Tiểu Vũ nghe Mãnh Nam đại ca nói với không khí, không khỏi sửng sốt.
Đột nhiên trước mắt tối sầm, bóng tối bao phủ thân hình bé nhỏ của cậu bé, một người khổng lồ bằng kim loại kỳ quái tinh xảo xuất hiện trước mặt cậu bé.
"Người máy khổng lồ." Tiểu Vũ bật thốt lên, gương mặt hiện vẻ vui mừng, không riêng gì cậu bé, ánh mắt những thôn dân khác nhìn về phía Đường Thiên cũng lập tức trở nên bất đồng.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc trước hình dáng tinh xảo mỹ lệ của Thiên Không Hổ, không ai chú ý tới Mầm Mầm trên đỉnh đầu Thiên Không Hổ.
Mầm Mầm đứng trên đỉnh đầu Thiên Không Hổ, đưa mắt nhìn bốn phía, uy phong vô hạn.
Tốt xấu gì cũng đánh qua nhiều trận chiến như vậy, tuy hiện tại Đường Thiên không được xưng là danh tướng nhưng cũng tuyệt đối không phải gà mờ trên chiên trường. Giờ thế tới của người lùn xanh cực kỳ hung hãn, sĩ khí dang vượng, lúc này xông lên chính là tự tìm đường chết.
"Chuẩn bị tổ chức phòng thủ!" Đường Thiên nhảy lên nóc nhà cao nhất của thôn trang, quay về phía những thôn dân đang nghi ngờ không thôi hô lớn: "Không muốn chết thì tập hợp về đây."
Đường Thiên không chút khách khí, giọng điệu dhắc chắn, gã như thủ lĩnh của mọi người, đứng trên nóc nhà cao nhất thôn, phát ra hiệu lệnh.
Gương mặt các thôn dân còn vẻ chần chờ, thế nhưng mọi người theo bản năng tập trung lại trước mặt Đường Thiên. Thiên Không Hổ bên cạnh Đường Thiên cũng khiến nhiều người âm thầm suy đoán Đường Thiên chắc chắn là đại nhân tới từ thành thị lớn.
Trong thôn không nhiều người, chỉ có 146, có điều khiến Đường Thiên thoáng an tâm một chút, tất cả mọi người ở đây đều là Thánh giả.
Tuy khí thế không cường đại như Thánh giả tại Thiên Lộ, thé nhưng khí tức Thánh giả, Đường Thiên chắc chắn sẽ không nhầm. Tuy trong lòng gã vẫn nghi hoặc, tuy đều là Thánh giả, thế nhưng Thánh giả của Thánh Vực rõ ràng khác với Thánh giả của Thiên Lộ.
Có điều lúc này không quan tâm được nhiều như vậy, Đường Thiên nói với Binh: "Chú già Binh, ngươi tới bố trí phòng ngự đi."
"Được!" Binh không chối từ, lập tức bắt tay vào bố trí phòng thủ. Trước đó cảm ứng được Đường Thiên bị thương khiến trong lòng hắn cực kỳ sốt sắng, thế nhưng Đường Thiên hôn mê, hắn không cách nào đi ra.
Hắn vẫn đang chờ đợi, trong lòng cực kỳ hối hận. Thân là một võ tướng xuất sắc, hắn nhìn nhận thấu triệt hơn người bình thường nhiều.
Đường thần kinh mới là căn cơ chân chính của bọn họ, nếu Đường thần kinh bình yên vô sự, cho dù có vấn đề gì vẫn luôn có cơ hội. Nhưng nếu Đường thần kinh xảy ra vấn đề gì, bất kể binh đoàn Nam Thập Tự hay chòm Đại Hùng đều sẽ bị đả kích nặng nề.
Vì thế nghe Đường Thiên triệu hoán ra, hắn cũng thở phào một hơi. 
Chiến tranh không khiến hắn quá lo lắng, số trận chiến hắn trải qua thật sự rất nhiều. Cho dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, trong mắt hắn cho dù không thể thắng lợi, bảo vệ an toàn cho Đường Thiên vẫn không thành vấn đề.
Nhưng nếu không ở bên cạnh Đường Thiên, nếu Đường Thiên gặp phải nguy hiểm.
Bất tri bất giác, thiếu niên thần kinh đã trở thành lãnh tụ của toàn bộ đội ngũ, không ai thay thế được địa vị của gã.
Chuyên gia vừa ra tay lập tức biết trình độ, Binh nhanh chóng căn cứ vào phòng ngự của thôn trang, bố trí phòng tuyến đâu ra đấy. Các thôn dân thá được hy vọng, ai nấy tích cực hơn hẳn.
Lúc này ở ngài vùng hoang dã chắc chắn không an toàn bằng trong thôn, hơn nữa rời khỏi đội ngũ, khả năng sống sót càng thấp.
"Mãnh Nam đại ca, người máy khổng lồ của huynh thạt lợi hại! Nó là tướng quân à?" Tiểu Vũ nhìn Thiên Không Hổ, sắc mặt kinh ngạc.
"Ừm, hắn là danh tướng." Đường Thiên vẻ mặt đắc ý, Binh tuyệt đối là danh tướng.
"Là Firewalker? Hay là Agusta Stone?" Tiểu Vũ hai mắt bừng sáng, nhưng cậu bé nhanh chóng lắc đầu: "Không đúng, Firewalker là màu đỏ, Agusta Stone là màu xám."
Đường Thiên ngơ ngơ ngác ngác, Firewalker với Agusta Stone cái gì, có điều gã chú ý tới một điểm khác. Trong số tất cả ọi người, chỉ có Tiểu Vũ không phải Thánh giả.
"Tiểu Vũ, hình như ngươi không giống bọn họ>?" Đường Thiên do dự một chút rồi vẫn hỏi.
"Ừm, ta sinh ra không có Thánh vực, cũng không biết vì sao." Tiểu Vũ thản nhiên nói, thế nhưng trong mắt vẫn thoáng hiện vẻ ảm đạm.
Cậu bé ưỡn ngực kiêu ngạo: "Thế nhưng ta biết rất nhiều thứ."
Cậu bé lây ra một cây kiếm cỏ đỏ tươi, đưa cho Đường Thiên: "Mãnh Nam đại ca, cho huynh một cây kiếm cỏ, đây là binh khí do ta luyện chế."
Kiếm cỏ!
Đường Thiên vẻ mặt tò mò nhận lấy cây kiếm cỏ màu đỏ dài bằng lòng bàn tay, kiếm cỏ dùng Hồng Mao Kiếm Thảo bện thành, cầm lên có cảm giác ấm áp.
Một bàn ta nhỏ bé mập mạp giật lấy kiếm cỏ trong tay gã.
Tiểu Nhị vừa tỉnh dậy từ giấc ngủ mê man, sắc mặt y đầy vẻ nghiêm nghị.
"Mãnh Nam đại ca! Đây là hồn à. . ." Tiểu Vũ sắc mặt kích động, nói năng lộn xộn.
Đường Thiên vừa muốn nói lại bị Tiểu Nhị ngắt lời: "Không tệ."
Gương mặt Tiểu Vũ lộ vẻ ngại ngùng, cậu bé bỗng có cảm giác như đang múa rìu qua mắt thợ, cây kiém cỏ thô lậu như vậy quả thật chẳng đáng nhắc tới trước mặt những đại nhân này.
Tiểu Nhị nắm kiếm cỏ, đột nhiên đâm thẳng.
Viu!
Một chùm ánh san đỏ đột nhiên lóe lên trước mặt Đường Thiên rồi biến mất.
Chùm sáng đánh lên vách tường căn nhà, chỉ để lại ba lỗ nhỏ to cỡ ngón tay, xuyên qua toàn bộ gian nhà. May mà trong nhà không có ai, nếu không vừa rồi tật nguyhiểm.
Đường Thiên biến sắc, gã cảm nhận được kiếm ý sắc bén từ luồng sáng đổ nhạt đó.
Tiểu Nhị lầm bầm: "Sử dụng kiếm ý ẩn chứa bên trong, ý tưởng cũng hay, chỉ tiếc là thủ pháp quá thô ráp, không được hỏa diễm tinh chế, quá nhiều tạp chất, uy lực quá nhỏ. . ."
Tiểu Vũ nghe Tiểu Nhị nói vậy, sắc mặt đỏ bừng.
Thế nhưng, cậu bé nhanh chóng dẹp ngại ngùng san một bên, biết đây là một cơ hội hiếm có, nghiêm túc hành lễ với Tiểu Nhị: "Kính mong chỉ giáo nhiều hơn."
"Vật liệu." Tiểu Nhị lạnh lùng nói.
Tiểu Vũ vui mừng nhu điên, vội vàng lấy Hồng Mao Tủy Căn vừa đào được ra.
Tiểu Nhị gọi Quang Minh Đỉnh ra, Quang Minh Diễm bao phủ quanh Hồng Mao Tủy Căn, lặng lẽ thiêu đốt, khoảng bảy tám phút sau, Hồng Mao Tủy Căn To bằng ngón tay nhỏ đi một nửa, tính chất cũng trở nên mềm mại, óng ánh long lanh, cực kỳ mỹ lệ, kiếm ý vốn nhàn nhạt cũng trở nên càng thêm rõ rệt, lộ vẻ sắc bén.
Tiểu Nhị luyện chế hai cái, sau đó bắt đầu biên lại, động tác của y hết sức chậm rãi, chậm đến mức Tiểu Vũ nhìn rõ từng chi tiết. Tiểu Vũ biết đối phương đang chỉ điểm mình, thầm nghi nhớ.
Hai phút sau, một cây kiếm cỏ dài ba tấc long lanh tinh xảo chẳng khác nào huyết lưu ly xuất hiện trước mặt mọi người.
Khi Tiểu Nhị hoàn thành nút thắt cuối cùng, kiêm sý đột nhiên ngưng tụ, kiếm cỏ chậm rãi thoát khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung.
Gương mặt Tiểu Vũ đầy vẻ sùng bái kính nể, cậu bé từng bện vô số kiếm cỏ, thế nhưng không thanh kiếm cỏ nào so được với thanh này.
"Cho ngươi." Tiểu Nhị tiện tay vung lên, kiếm cỏ rơi xuống tay Tiểu Vũ.
Tiẻu Vũ như nhặt được chí bảo, dập đầu lạy ba cái: "Đa tạ tiền bối."
Tiểu Nhị thản nhiên nói: "Ngươi không có Thánh vực, không thể khống chế ngọn lửa này, thế nhưng không phải không có cách, ta cần nghĩ lại đa, ngươi cứ cảm nhận thu hoạch vừa rồi đi."
"Vâng thưa tiền bối!" Tiểu Vũ sắc mặt thành kính nâng kiếm cỏ rời khỏi, thôn dân ven đường nhìn Tiểu Vũ với vẻ hâm mộ.
Hai tay cậu bé chụm lại, kiếm cỏ đỏ sậm lơ lửng tỏng lòng bàn tay, tỏa ra kiếm ý tinh khiết.
Đường Thiên sắc mặt kỳ quái nhìn Tiểu Nhị, nhỏ giọng nói: "Này, Tiểu Nhị, đang làm trò quỷ gì vậy? Giả làm tiền bối? Chuyện thế này thật chẳng giống ngươi."
Kể từ khi biết Tiểu Nhị là một mặt khác của mình, Đường Thiên đương nhiên cho rằng Tiểu Nhị vừa tà ác vừa tăm tối.
Tiểu Nhị nhìn Đường Thiên một cái nói: "Thánh vực có điểm gi đó rất lạ."