Chiến Thần Bất Bại

Chương 655: Tính toán của từng bên




Dịch: nhatchimai

Nếu như hỏi, cái gì nào đáng giá nhất Phồn Tinh châu, vậy nhất định là cầu nổi Quang hải.

Tại Thánh vực, thông hành giữa châu với châu, cần phải thông qua năng lượng hải. Mỗi một châu, tựa như từng bọt khí rải rác trong năng lượng hải rộng lớn. Tại các "Bọt khí" tồn tại một loại năng lượng mang (dải năng lượng) đặc thù, tính chất loại năng lượng này phi thường ổn định, có thể mở năng lượng hải "Nước biển" ngăn cách ra, đây là cầu nổi Quang hải.

Đi dọc theo cầu nổi Quang hải mà đi, tựa như đi lại bên trong châu vậy.

Tuy rằng mọi người đã học được chế tạo thuyền từ lâu, ở trong năng lượng hải xuyên toa lui tới, nhưng vẫn có những phong hiểm và giá thành cao lắm. Nguy hiểm bên trong năng lượng hải, có nhiều nguy hiểm không biết, hàng năm có vô số kể đội tàu táng thân ở năng lượng hải. Đối với người Thánh vực, lịch sử của bọn họ chính là lịch sử chống lại năng lượng hải.

Đi dọc theo cầu nổi Quang hải mà đi, không những có nghĩa an toàn hơn, hơn nữa còn nhanh hơn, giá thành thấp hơn.

Nam vực có tổng cộng ba chiếc cầu nổi Quang hải, mỗi một tọa có nó đều là động mạch chủ của Nam vực. Cầu nổi Quang hải ở Phồn Tinh châu là chiếc dài nhất, nối tiếp hai mươi bốn châu.

Phồn Tinh châu khống chế một tuyến cực kỳ trọng yếu, liên thông Minh châu, Nguyên châu, Lý Hải châu, là đoạn hoàng kim của các tòa cầu nổi. Ba châu này đều là lục địa nằm trong top hai mươi của Nam vực, thêm nữa Phồn Tinh châu liên thông bốn đại trọng châu, giá trị nó không cần nói cũng biết. [Chương dịch tại diễn đàn Bạch Ngọc sách]

Sở dĩ Phồn Tinh châu có thể tích góp được nhiều tài phú như thế, chính là bởi vì bọn họ khống chế chiếc cầu nổi Quang hải. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, Cầu nổi Quang hải là căn bản của Phồn Tinh châu, cho nên khi Đường Thiên và Binh nghe thấy Phồn Tinh châu dâng Cầu nổi Quang hải làm tiền thế chân, đều sợ ngây người. Tuy hai người tưởng làm thịt Phồn Tinh châu một trận, nhưng từ đầu không dám để ý tới cầu nổi Quang hải, không ngờ đối phương vậy mà lại chủ động dâng lên...

Đường Thiên và Binh liếc nhau, đều nhìn thấy nghi hoặc trong mắt nhau.

Dương Tử Thanh nói câu này xong, lại cảm thấy thoải mái khó giải thích, thấy bộ dáng hai người đầy những nghi ngờ, nhíu mày: "Lẽ nào các hạ cảm thấy bảng giá này còn chưa cao?"

Biểu tình Binh khôi phục bình tĩnh: "Chỉ có điều có hơi bất ngờ mà thôi."

Dương Tử Thanh cười thảm: "Nếu như không để cho quý châu, chúng ta cũng không cầm nổi. Thực không dám dấu diếm, gần nhất nhiều đoạn đường cầu nổi Quang hải bị công kích, chúng ta đã sắp thủ không được rồi. Nếu như quý phương nguyện ý kết minh, vậy thì tốc độ phải nhanh lên, chúng ta có thể kiên trì được lâu đến đâu, không ai biết cả. Điều kiện chúng ta rất đơn giản, dùng cầu nổi Quang hải đổi lấy Phi Giác Tiêm châu."

"Phi Giác Tiêm châu?" Trong nháy mắt Binh minh bạch ý đồ của đối phương, cười nhạt: "Quý phương thực sự là tính toán hay quá ta, buông tha Cầu nổi Quang hải vốn không thủ được, chúng ta phải giúp các ngươi chịu tuyệt đại đa số áp lực phòng thủ, lại dùng Phi Giác Tiêm châu, trấn giữ yếu đạo, cái này hạ thực sự là phòng thủ kiên cố."

Phồn Tinh châu địa thế mở rộng lắm, chỗ phòng thủ khó nhất chính là khu vực mà cầu nổi Quang hải liên thông. Tuy rằng Phồn Tinh châu nhịn đau cắt lấy một miếng thịt, trái lại cục diện thoáng cái đã an toàn. Tiếp nhận cầu nổi Quang hải, bọn họ đối mặt vấn đề đầu tiên chính làm thế nào cố thủ cầu nổi Quang hải, căn bản không có thời gian tìm Phồn Tinh châu gây phiền phức.

Phi Giác Tiêm châu là một tiểu châu như kiểu Thương Châu, trấn giữ một tuyến đường nối Phồn Tinh châu. Nhưng mà bởi Phồn Tinh châu ỷ lại cầu nổi Quang hải quá nhiều, ít khi sử dụng tuyến đường, Phi Giác Tiêm châu luôn luôn không được coi trọng, nơi đó có một tốp hải tặc chiếm giữ.

Nếu như đoạt được Phi Giác Tiêm châu, chỉ cần phái một binh đoàn đóng giữ, liền có thể tạo uy hiếp rất lớn đối với địch nhân có ý định tiến công Phồn Tinh châu.

Đường Thiên cũng bình tĩnh lại, người nghĩ ra cái sách lược này phi thường lợi hại, nhưng mà châu chủ Phồn Tinh châu quyết tâm làm tráng sĩ đoạn cổ tay, cũng khiến cho hắn cảm thấy bội phục. Cục thịt này vô cùng mỡ màu, nhưng mà tưởng nuốt vào lại rất có khả năng mắc cổ mà chết.

"Cầu nổi Quang hải đáng giá để quý châu tốn chút khí lực." Dương Tử Thanh một bước cũng không nhường, hắn thản nhiên nói: "Tuy rằng nó nhất định thất thủ, nhưng mà nếu không kết minh, nó cũng không có khả năng rơi vào tay quý phương. Đối với quý phương mà nói, đó chính là cơ hội duy nhất nhận được cầu nổi Quang hải." [Dịch không khó, kiên nhẫn mới là khó]

"Chúng ta cần tới Cầu nổi Quang hải làm gì?" Binh cười nhạt: "Tiền sao? Ngươi cảm giác chúng ta thiếu tiền à?"

Đường Thiên liếc Binh liếc mắt, trong lòng suy nghĩ, đứa gia hỏa này giả bộ giống thế, không thiếu tiền? Gặp mặt nhau câu đầu tiên là đòi tiền chính là người nào?

Dương Tử Thanh rất trấn định: "Tuy rằng tại hạ và châu chủ lần đầu gặp mặt, nhưng mà châu chủ hùng tâm chí lớn, ta tin rằng châu chủ có thể quyết đoán chính xác việc này."

"Cầu nổi Quang hải ta muốn." Đường Thiên đột nhiên nói: "Nhưng mà cái gì Phi Giác Tiêm châu các ngươi tự mình đi lấy. Phòng thủ cầu nổi Quang hải đối với chúng ta mà nói, cũng không phải là chuyện đơn giản. Ta tin rằng các ngươi cũng không hi vọng chúng ta không ngăn được các châu khác."

"Được!" Dương Tử Thanh đồng ý ngay lập tức, Phi Giác Tiêm châu cũng chỉ là thứ bổ sung mà thôi, chỉ cần binh đoàn Phồn Tinh châu từ tuyến phòng thủ dài dằng dặc rút về, bọn họ có đủ lực lượng công chiếm Phi Giác Tiêm châu.

Chờ Dương Tử Thanh và Hách Tư Cơ (Heskey) thỏa mãn mà ly khai.

Ra khỏi phòng, Dương Tử Thanh có chút hoảng hốt: "Không ngờ là bọn họ đồng ý ngay."

"Khi lợi ích đủ nhiều, tự nhiên bí quá hóa liều." Khuôn mặt Hách Tư Cơ (Heskey) không chút biểu lộ.

Trong lòng hai người rất xót xa, đối với Phồn Tinh châu mà nói, mất cầu nổi Quang hải có nghĩa bọn họ mất nguồn tài chính, thời gian sau này, bọn họ sẽ phải chắt chiu. Càng làm cho hai người thương cảm chính là, Phồn Tinh châu cường đại phồn vinh, trong nháy mắt trở thành cùng đồ mạt lộ.

Dương Tử Thanh hít sâu một hơi: "Chúng ta đã lựa chọn tối chính xác!"

Con mắt Hách Tư Cơ (Heskey) sáng lên một đoàn hỏa diễm: "Đó chính là con đường duy nhất để chọn. Khiến cho Mãnh Nam đi tranh đi đấu đi, chúng ta ẩn giấu tại hậu phương. Chúng ta khôi phục nguyên khí, bọn họ không ngừng tiêu hao, thời cơ thành thục, chúng ta nhất định có thể trọng tân đoạt lại những gì thuộc về chúng ta."

"Không sai!" Dương Tử Thanh khôi phục sự kiên nghị: "Chúng ta nhất định có thể đoạt lại Cầu nổi Quang hải!"

Hai người liếc nhau, không khỏi cùng đồng thanh cười ha ha.

Cái kế sách này là vị lão tướng Hách Tư Cơ (Heskey) đề xuất, suy đi nghĩ lại cặn kẽ, hắn phát hiện thực lực Thương châu tuy rằng mạnh mẽ, nhưng mà phòng tuyến dài dằng dặc sẽ khiến cho binh đoàn bọn họ giật gấu vá vai, có thể dự kiến, trong lúc Thương châu sẽ duy trì chiến tranh liên tục không ngừng cùng các châu khác, lực lượng song phương sẽ không ngừng tiêu hao.

Mà mất đi dây trói cầu nổi Quang hải, co phòng tuyến lại, tình cảnh bọn họ sẽ ổn định. Mà mấy năm tích lũy tài phú, cũng có thể đủ để cho bọn họ khôi phục nguyên khí, thậm chí trở nên cường đại hơn hơn. Đến lúc đó, bọn họ có thể không cần tốn nhiều sức, đoạt lại được Cầu nổi Quang hải, san bằng mấy châu xung quanh.

Trong phòng, Binh gượng cười: "Thịt là thịt ngon, nhưng quá béo, chúng ta nuốt không trôi."

Cầu nổi Quang hải không những là mạch máu giao thông, hơn nữa thành thị dọc đường đều là trọng trấn, nhân khẩu đông đảo. Đối với Thương châu hiện tại mà nói, nhân khẩu là chuyện rất trọng yếu.

Chỗ tốt rất nhiều, nhưng mà tệ đoan cũng rất nhiều, tuyến phòng thủ kéo dài, đối với bất luận thế lực nào mà nói, đều là gánh cực nặng. Phồn Tinh châu nhìn như là bị đám Đường Thiên đánh bại, kỳ thực theo cách khác mà nói, là bị cầu nổi Quang hải kéo sụp.

"Nếu như chúng ta không nuốt nổi thì sao chứ?" Đường Thiên nói ra lời kinh người.

"Không nuốt nổi hả?" Binh ngơ ngẩn hoàn toàn.

"Chúng ta tới Thánh vực làm gì?" Đường Thiên nói với chính mình: "Chúng ta không phải tới kiếm tiền, cũng không phải tới mở rộng địa bàn, chúng ta tới giải quyết địch nhân của chúng ta, Quang Minh châu. Nếu đã như vậy, vì sao lại chúng ta phải nuốt cho trôi? Chúng ta có thể lấy nó ra, phân cho mọi người, như vậy mọi người chính là cùng thuyền đó, chúng ta còn có thể cung cấp bí bảo a b c gì gì đó cho bọn hắn, chỉ cần bọn họ giúp chúng ta đánh Quang Minh châu, bọn họ cũng rất ghét Quang Minh châu."

Sắc mặt Binh dại ra mà nhìn Đường Thiên, hồi lâu mới nói: "Đó chính là chính ngươi nghĩ ra hả?"

"Đúng vậy!" Đường Thiên tỏ vẻ lẽ đương nhiên.

"Ngươi đứa gia hỏa này khai trí (mở mang trí óc) rồi a." Binh sách sách lấy làm kỳ, nhưng trong lòng hắn không thể không thừa nhận, đó chính là một biện pháp tốt, tinh thần phấn chấn: "Không sai, liên minh, chúng ta cần tổ kiến một liên minh, độc chiếm cái cầu nổi Quang hải này là nghẹn họng, mọi người đồng thời nuốt dễ dàng hơn nhiều, không sai không sai, ý tưởng hay! Nhưng chúng ta phải tìm người trung gian có phân lượng, như vậy mới có thể để các châu khác tin tưởng."

"Bạch gia và Bạch Sa châu." Đường Thiên nói: "Chỉ cần cho bọn hắn một phần, bọn họ chắc chắn đồng ý."

Ánh mắt Binh nhìn Đường Thiên cứ như gặp phải quỷ vậy.

"Ngươi tỏ thái độ gì thế?" Đường Thiên bất mãn hỏi.

"Ngươi không bị thứ đồ gì bám vào người đó chứ?" Binh bắt Đường Thiên xoay một vòng.

"Không có a, cuối cùng ta nghĩ thông suốt rồi." Đường Thiên bấm ngón tay tính: "Chúng ta có bao nhiêu người chứ? Dù cho đưa tất cả đám người Đại Hùng tọa đến, cũng chỉ bằng một châu lớn lớn chút, Nhưng mà so với Quang Minh châu vẫn còn kém xa lắm. Cái này phải chờ bọn ta đánh hạ từng châu một, bản thân lớn mạnh hơn, vậy phải chờ tới lúc nào?"

"Cho nên sao chứ?" Binh hỏi dò.

"Vì vậy hãy thu mua mọi người a." Đường Thiên đắc ý dào dạt: "Ta tại Bạch Sa đối phó Kim Tường Vi, chi ra mấy trăm ức, thế là diệt bọn hắn."

"Cái gì?" Con mắt Binh trợn tròn xoe, giận tím mặt: "Mấy trăm ức? Ta ở đây nghèo rớt rãi, ngươi chỉ vì tiêu diệt một đám côn đồ, phí mấy trăm ức! Tức chết ta rồi!"

"Loại việc nhỏ này cần gì để ý cho lắm." Đường Thiên bật cười ha ha: "Ta đang suy nghĩ, vì sao lại không dùng phương pháp này đối phó Quang Minh châu chứ? Rất nhiều người đều ghét bọn chúng a. Tiền mua bọn họ không được, chúng ta dùng thứ khác có thể mua bọn họ, cầu nổi Quang hải có thể a! Mua hết mọi người, Quang Minh châu cũng ăn không tiêu."

"Chúng ta có thể mua, Quang Minh châu cũng có thể mua." Binh nói.

"Không, bọn họ sẽ không." Đường Thiên lắc đầu: "Tỷ như cầu nổi Quang hải, chúng ta sẽ lấy ra làm mồi, Quang Minh châu sẽ sao? Dã tâm của Quang minh châu là thống nhất Thánh vực, bọn họ trời sinh là địch nhân của các châu khác. Bọn họ muốn người khác phục tùng bọn họ, làm thuộc hạ và người hầu của bọn họ, cướp tài phú của các châu khác. Chúng ta không phải, chúng ta đối với Thánh vực lại không có dã tâm, chúng ta chỉ muốn làm bằng hữu cùng bọn họ. Ta cho bằng hữu một chỗ tốt, khiến bằng hữu giúp một việc thì không thành vấn đề. Ta cho người một điểm tốt, bắt người làm người hầu của ta thì mọi người đều không nguyện ý."[Mời huynh đệ sắp xếp thời gian tham gia dịch. Mỗi chương dịch là nguồn cổ vũ trực tiếp các dịch giả đang hoạt động.]

Nhìn thấy Binh khiếp sợ đến quên cả hút thuốc, trong lòng Đường Thiên dễ chịu thật rồi, đắc ý dào dạt: "Thế nào? Có đúng là cảm thấy ta rất lợi hại không? Sĩ biệt tam nhật, cạo gỗ để nhìn. Phải cạo gỗ mới có thể thấy được, đã hiểu rồi ha!"

Binh cười nhạt: "Cái hành vi phá gia này, ngươi còn tưởng rằng rất quang vinh sao? Ta cạo ngươi trước!"

Bỗng nhiên Đường Thiên di một tiếng.

Binh đang định đưa ngón tay kẹp điếu thuốc đến bên mép, thuận miệng hỏi câu: "Thế nào rồi?"

"Tin tức từ Tam Hồn thành, Đinh Ốc tỉnh rồi."

Lạch cạch, điếu thuốc lá trên tay Binh rơi xuống đất.