Chiến Thần Bất Bại

Chương 662: Bão tố




Địch Địch Tùng đã không phải là Địch Địch Tùng trước đây.

Con mắt xanh nước biển trên cái mũi ưng, sắc bén mà cảm giác cực kỳ áp bách. Bây giờ hắn phấn chấn hăng hái, cái binh đoàn này thức tỉnh chính tay hắn chế tạo mà thành, càng lúc lợi hại, đối với một gã tướng lĩnh mà nói, không có cảm giác thành tựu nào so với cảm giác này. Ba Ba Lạp đảm nhiệm chức phó thủ cho hắn, chủ yếu phụ trách hậu cần và liên lạc với Thương châu, lại nữa đứa gia hỏa này tu dưỡng quân sự tuy rằng kém đến thái quá, nhưng đầu óc đầy những ý nghĩ xấu xa không chính đáng, trái lại bình thường có thể trợ giúp Địch Địch Tùng giải quyết một vài nan đề.

Binh đoàn thức tỉnh tại Lam thế giới danh tiếng càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhiều Lam người lùn thức tỉnh đến đây gia nhập, hi vọng có thể gia nhập vào cái binh đoàn này.

Thánh vực phồn hoa dồi dào khiến cho những Lam người lùn này thức tỉnh có được ý thức. So với lam thế giới cằn cỗi an tĩnh Thánh vực có lịch sử lâu đời, đặc biệt văn minh, sắc thái sặc sỡ như vậy rất là hấp dẫn.

Thực lực binh đoàn thức tỉnh nhanh chóng bành trướng, trình độ Địch Địch Tùng cũng không ngừng mà tiến bộ. Trong tiến trình lịch sử đã lâu của nhân loại, chiến tranh chẳng bao giờ tiêu thất, chiến đấu như thế nào, đấu trí so dũng khí như thế nào, những lý luận phong phú hoàn thiện khiến cho lý luận về quân sự của Lam thế giới, thoạt nhìn nguyên thủy và non nớt. Lam người lùn thức tỉnh tham lam mà hấp thu những dưỡng phần này, bọn họ khát vọng có một ngày có thể dùng hai tay và trí tuệ để sáng tạo văn minh của bọn họ, không phải phiến lam hải kia. [Mời huynh đệ cùng tham gia dịch những chương truyện với diễn đàn Bạch Ngọc sách. Cách thử kiên nhân, thử làm việc nhóm]

Sau khi Lam người lùn giác tỉnh cho dù có chút nhát gan, nhưng lại thập phần thông minh.

Bọn họ tiến bộ thần tốc, không ngừng chiến tranh ma luyện, cho dù vô pháp để cho bọn họ dũng mãnh vô địch, nhưng phát lộ sự giảo hoạt độc hữu trong tính cách bọn họ ra.

Phiêu hốt khó dò, trơn không dính tay, phong cách binh đoàn thức tỉnh khiến địch nhân ghét vô cùng từ từ thành hình.

Nhiệm vụ lúc trước của binh đoàn thức tỉnh là dọc theo phụ cận Cầu nổi Quang hải tuần tra tới lui, gia tăng áp lực cho Phồn Tinh châu, bọn họ không ly khai Cầu nổi Quang hải. Khi mệnh lệnh của Binh đến thì, Địch Địch Tùng lập tức dẫn binh đoàn thức tỉnh xuất phát.

Khi hắn đến chiến trường thì, vừa đúng lúc nhìn thấy chùm tia sáng bay tán loạn cùng thi thoảng quang mang lóng lánh gai mắt Quang Tự bảo .

Những tiếng nổ mạnh, tiếng chém giết kịch liệt khiến cho chiến ý Địch Địch Tùng thoáng cái vang dội.

Con mắt xanh nước biển giống như thợ săn nhanh chóng tìm thấy mục tiêu của hắn, cái đội hải tặc ngoài cứ điểm kia liều mạng tiến công cứ điểm.

Hải tặc?

Khóe miệng Địch Địch Tùng hiện lên một nét cười nhạt, con mắt xanh nước biển tựa như lam hải băng lãnh, tản ra hàn ý, địch nhân không phòng ngự phía sau lưng chút nào, quả thực tựa như dã thú mềm mại ngon miệng.

Hắn lặng lẽ vung tay phải lên.

Lam người lùn phía sau dồn dập lấy ra từ trên lưng từng kiện linh kiện hình dạng khác nhau, động tác bọn họ lặng yên vô thanh, từng đôi con mắt lam sắc, tản ra quang mang u lam, giống như lam sắc hỏa diễm.

Động tác bọn họ thành thạo mà bắt đầu lắp ráp, ước chừng khoảng nửa phút đã hoàn thành việc lắp ráp trang phục.

Đó chính là một loại vũ khí hoàn toàn mới, bộ dáng giống như áo giáp, tuy nhiên chỉ có nửa thântrên. Bộ vị vai và hai tay dị thường tráng kiện, nhưng làm người khác chú ý nhất là bàn tay tráng kiện cầm lấy kim loại đen cực đại hình dạng cái giỏ như cái giỏ trúc.

Thể hình Lam người lùn vốn nhỏ gầy, khiến bọn họ thoạt nhìn càng thêm đầu nặng chân nhẹ.

Bão Tố, là tên của nó. Thương châu hắc kim tân chủng loại vũ khí hệ liệt, do đại sư Tái Lôi phòng thí nghiệm chế tạo.

Nghiên cứu phát triển hắc kim hệ liệt vũ khí là Binh chủ động đề xuất yêu cầu, nguyên nhân rất đơn giản: rẻ. Đối với Thương châu mà nói, có bãi hắc thạch vắng vẻ không nhìn ra điểm cuối, rẻ đến mức không thể rẻ hơn. Từ Tam Hồn thành mang ra một vài vật phẩm đặc thù không sao, nếu như đến cả vũ khí thông thường cũng lấy từ Tam Hồn thành mang lại đây, vậy thiếu niên Đường không cần phải làm những chuyện khác được rồi.

Thiết kế loại vũ khí tương đối thấp kém thế này không thể câu dẫn nổi hứng thú của Tái Lôi, cũng may thuộc hạ của nàng tàng long ngọa hổ, người khẩu vị đặc thù vô số kể. Thật vất vả có cơ hội biểu hiện, những gia hỏa này tựa như được tiêm thuốc kích thích vậy, móc hết tâm tư, vắt hết đầu óc.

Rất nhiều vũ khí cổ quái đáng ngạc nhiên được đưa ra, chủng loại số lượng hơn một trăm sáu mươi hai loại, thông qua Binh bình trắc, chỉ còn có bảy loại, Bão Tố chính là một trong số đó.

Bão Tố đưa đến tay Địch Địch Tùng, lập tức khiến cho Địch Địch Tùng sáng ngời con mắt, băng lam chi thương đối với chiến đấu châu nội uy lực cường đại, nhưng nếu như ở năng lượng hải, đối phó chiến hạm lại còn lâu mới đủ. Bão Tố chính là dùng để đối phó chiến hạm.

Đó chính là Bão Tố lần đầu tiên thực chiến, Địch Địch Tùng mở to hai mắt, không dám có chút thả lỏng. Kiểm nghiệm một kiện vũ khí tiêu chuẩn duy nhất, chính là thực chiến.

Bão Tố trang phục tương đối phiền phức, dù cho quen tay cũng cần tới hơn một phút đồng hồ, binh đoàn thức tỉnh mất một phút rưỡi, đã thật là thoải mái. Nhưng tràng diện thoạt nhìn có điểm buồn cười, từng hàng binh sĩ chỉnh tề, ăn mặc mập mạp nửa người giáp, hai tay thô kệch Lam người lùn xách theo hai cái cái giỏ trúc đen.

Nhìn chung quanh sắc mặt Ba Ba Lạp cứng đờ, trong lòng ân cần ‘thăm hỏi’ gia hỏa thiết kế Bão Tố một trăm lần!

Hỗn đản, sao mà nhìn giống một đám hung đồ sắp lên đường mua đồ ăn...

Thế mà thật uy vũ hùng tráng sao? Thế mà thật khí phách tạc thiên sao?

Địch Địch Tùng lại hồn nhiên tự nhiên, hắn vốn khỏe mạnh lực lưỡng, huy vũ một cái giỏ đen, không có tý nào đình trệ, hắn tương đối thỏa mãn.

Hô!

Hắn giơ cái giỏ đen bên tay phải lên, binh đoàn thoáng cái an tĩnh lại.

"Toàn thể chuẩn bị!"

Địch Địch Tùng chỉ cảm giác máu huyết trong cơ thể muốn sôi trào, thân thể hắn cong nhẹ về phía sau, cái giỏ đen trên bàn tay phải được rủ xuống tự nhiên, quang mang chói mắt cấp tốc tụ tập tại cái giỏ đen, trong nháy mắt bên trong cái giỏ đen quang mang trở nên rực sáng vô cùng, hình thành một quang đạn sáng ngời!

Toàn bộ binh sĩ binh đoàn thức tỉnh đều làm cùng một động tác, từng cái quang đạn sáng lên.

"Sát!"

Địch Địch Tùng gầm giận dữ, hắn đột nhiên vứt quang đạn. Hai tay cường hóa nửa người giáp, khiến cho lực lượng biến dị kinh khủng, quang đạn lấy tốc độ kinh người được ném mạnh ra ngoài.

"Sát!"

Đồng thanh hét lớn, vô số quang đạn từ cái giỏ lớn nhỏ bay lên trời, giống như hạt mưa rơi xuống chiến hạm phía trước.

Địch Địch Tùng không dừng lại, nương theo tay phải vứt ra quang cầu, tiến lên một bước, quang cầu bên tay trái cũng quăng ra ngoài. Động tác hắn cực nhanh, trong chớp mắt, đã vứt ra mười hai lớp quang đạn. Binh sĩ phía sau hắn cũng đồng loạt điên cuồng ném mạnh, liên tục mười hai lớp ném mạnh, mỗi người ném ra tròn hai mươi bốn cái quang đạn. [Chương dịch tại BNS]

Binh đoàn thức tỉnh bây giờ biên chế ba nghìn người, là binh đoàn có biên chế khổng lồ nhất ở Thương châu, bởi vì Binh cho rằng sức chiến đấu cá thể Lam người lùn hơi yếu, nhân số quá ít không phát huy đủ sức chiến đấu.

Bảy vạn hai ngàn cái quang đạn, tựa như bão tố, bay khắp bầu trời.

Toàn lực tiến công Quang Tự bảo, Đáp Yến trăm triệu lần chưa từng nghĩ, phía sau vậy mà lại có người đánh lén.

Khi phía sau đột nhiên có ba động năng lương kịch liệt khiến cho hắn phát hiện, quang đạn đã giống như hạt mưa khiến cho sắc mặt hắn như đất.

Đây là đồ vật gì?

Trong đầu hắn chỉ tới kịp hiện lên cái này nghi vấn, ngay sau đó gấp gáp mà kịch liệt nổ tung, khiến cho hắn đại não từ hư vô.

Rầm rầm rầm!

Năng lượng tráo Chiến hạm chỉ chống đỡ được ba giây, liền ầm ầm tan nát. Quang đạn chen chúc mà tới, giống như hạt mưa nện trên chiến hạm, hỏa quang nổi lên bốn phía, vụn gỗ bay ngang, nổ vang bạo chấn đến mức nghe không được thanh âm gì khác, quang mang gai mắt khắp từng ngóc ngách bên trong chiến hạm, là một mảnh trắng xóa, chẳng còn nhìn thấy cái gì cả. Trên mặt ai nấy đều tái nhợt và sợ hãi bản năng , bọn họ chưa từng gặp công kích mãnh liệt như thế.

Cái chiếc chiến hạm Bạch ngânnày , cơ hồ trong nháy mắt tràn ngập lỗ hổng, bốc lên khói đặc cuồn cuộn, mà cái chiến hạm khác xung quanh nó đã trở thành hỏa đoàn.

Địch Địch Tùng thở hổn hển, ngơ ngác mà nhìn chiến trường trước mặt, cơ hồ không thể tin được vào hai mắt của mình. Bão Tố trên người bọn họ, đầy những vết rạn, ba, mảnh nhỏ dồn dập từ trên người binh sĩ rơi xuống, nhưng binh lính và Địch Địch Tùng ngơ ngác mà nhìn hạm đội bị hỏa quang và những tiếng nổ bao phủ.

Cái này thật là chiến quả của bọn họ sao?

Rất nhiều binh sĩ không tự kìm hãm được ôm đầu, bọn họ không thể tin được.

Những chiến hạm kia ở trong Lam thế giới, mỗi khi chiến hạm nhân loại xuất hiện thì, bọn họ đều chỉ có quá ư sợ hãi mà thôi. Nếu không phải Lam hải tựa như rào chắn thiên nhiên, ngăn cản chiến hạm, Lam thế giới chỉ sợ đã sớm rơi vào tay giặc vô số lần.

Lam người lùn biết phóng, hắc kim thích hợp với vũ khí loại chiến hạm, Bão Tố chính là kết quả hoàn mỹ khi lợi dụng hai điểm này. Thông qua võ giáp để cường hóa lực lượng hai tay Lam người lùn, để cho năng lực ném mạnh của bọn họ trở nên càng thêm kinh người. Có thể so sánh với quang đạn do chiến hạm phóng ra, tuy rằng chỉ có thể cầm hai mươi bốn cái, nhưng đối với Lam người lùn mà nói, đã đủ.

Bão Tố là vũ khí dùng một lần.

Rầm rầm rầm rầm, Địch Địch Tùng kéo mảnh nhỏ đã rạn nứt trên người, phấn khích mà hô lớn: "Không nên để cá lọt lưới!"

Cái khác binh sĩ như ở trong mộng đột nhiên tỉnh lại, mỗi người như ở trong mộng đột nhiên tỉnh lại, lấy tiêu thương của bọn họ ra, đuổi theo Địch Địch Tùng gào thét xông ra ngoài.

Oanh!

Tọa hạm Đáp Yến đột nhiên bốc lên một đoàn hỏa quang trước nay chưa từng có, nó triệt để nổ tung, sóng khí rất lớn khiến cho binh đoàn thức tỉnh vọt tới trước không khỏi bị kiềm hãm.

Hỏa quang tan hết, trước mặt binh đoàn thức tỉnh không có một bóng người.

Mà lúc này, cuộc chém giết bên trong Quang Tự bảo sắp kết thúc. Thanh âm chiến hạm nổ tung ở bên ngoài, khiến cho bọn hải đạo bên trong Quang Tự bảo hãm sâu bùn lầy, cận kề nguy hiểm mất cái tâm chống cự. Bọn họ dù sao cũng là hải tặc, ý chí chiến đấu còn lâu mới giống đám tinh nhuệ kiên quyết Quang Minh châu, bên trong tràng những đám tinh nhuệ Quang Minh châu vẫn cứ dựa vào nơi hiểm yếu chống lại.

Nhưng chẳng mấy chốc, những tinh nhuệ của Quang Minh châu bị tiêu diệt sạch sẽ.

Quang Tự bảo, khống chế trở lại.

Ba giờ đồng hồ sau.

"Minh bạch nhiệm vụ của ngươi không?" Binh nhìn chăm chú vào Tạ Vũ An, trầm giọng hỏi.

"Thuộc hạ minh bạch." Tạ Vũ An trước sau như một bình tĩnh trả lời, trong giọng nói của hắn nghe không ra nửa điểm kích động và gợn sóng, tựa như đang trả lời một vấn đề vô cùng bình thường.

Binh thỏa mãn mà gật gật đầu, tâm lý tố chất Tạ Vũ An luôn vượt qua thử thách, đem Quang Tự bảo giao cho hắn, khiến người ta thả tâm.

Phương tiện chiến đấu trong Quang Tự bảo đầy đủ hết, bằng vào năng lực bố phòng xuất sắc của Tạ Vũ An, dù cho Quang Tự bảo không phải phòng thủ kiên cố, cũng thành một khối xương cứng. [Mời ace tham gia góp công góp của cho đợt thiện nguyện Chiềng Ve ngày 28/6/2015 http:///forum/threads/9842/]

"Nơi đây giao cho ngươi."

Dứt lời, Binh liền dẫn theo đại đoàn quân xoay người ly khai.

Tạ Vũ An nhìn chăm chú vào phía đại đoàn quân đi xa, ánh mắt bình thản cuối cùng nổi lên một tia gợn sóng. Hắn biết rõ chiến đấu kế tiếp tất nhiên gian khổ vô cùng, nhưng, đây chẳng phải là cái bản thân mình luôn luôn mong đợi sao?

Ánh mắt hắn lần nữa khôi phục bình tĩnh, trầm giọng nói: "Dẫn tù binh tạo đội hình, chữa trị đại môn. Đưa bản đồ bố phòng Quang Tự bảo cầm lại đây."

Hắn đóng giữ Quang Tự bảo, để trở thành tấm thép giữa Cầu nổi Quang hải.

Không ai có thể lọt qua địa bàn hắn.