Chiến Thần Ở Rể

Chương 3183




Chương 3183:

Ánh mắt thành chủ Hoài Thành lóe sát khí, nhìn chòng chọc vào Mục thành chủ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông muốn chết đúng không!”

Mục thành chủ bình thản: “Thành chủ Hoài Thành, đừng nói những lời dư thừa nữa, nếu ông thật sự có năng lực giết tôi một cách nhẹ nhàng thì sao còn dùng dằng đến giờ?”

“Hôm nay, Mục phủ chúng tôi đã phải chịu tổn thất nghiêm trọng, mà hiện giờ, phủ Hoài Thành mới chỉ mất một gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, thế mà thành chủ Hoài Thành đã không nhịn được rồi sao?”

Thành chủ Hoài Thành hít sâu một hơi, nỗ lực đè nén lửa giận trong lòng.

Tuy hai chân Mục thành chủ đã tàn phế nhưng vẫn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu thật sự phải liều mạng đánh một trận, dù thành chủ Hoài Thành có thể thắng được thì cũng chỉ là thăng thảm, thậm chí rất có thể sẽ bị Mục thành chủ gây thương tích nghiêm trọng.

Lão ta chính là cây cột chống trời của Hoài Thành, nếu lão ta thật sự bị thương nặng, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, khi đó, những thế lực lâu nay luôn thèm muốn Hoài Thành nhất định sẽ ra tay tấn công Hoài Thành.

Đến lúc đó, phủ Hoài Thành sẽ rơi vào tình thế hệt như Mục phủ ngày nay.

Cuối cùng, thành chủ Hoài Thành vẫn không hạ quyết định đấu với Mục thành chủ, lão ta chỉ lạnh giọng nói: “Tôi đây muốn xem xem, chỉ một gã uống Thú Hóa Đan, đã là kẻ sắp chết, thì thực lực có thể mạnh đến đâu”.

Nghe thành chủ Hoài Thành nói thế, Mục thành chủ cũng âm thầm thở ra một hơi, nếu thành chủ Hoài Thành thật sự muốn đánh, ông lão sẽ không thể chống cự được đến cùng.

Lúc này, lão Cửu uống Thú Hóa Đan đã chẳng khác gì một con dã thú đến từ Hồng Hoang, điên cuồng chém giết, chỉ cần gặp phải cao thủ của phủ Hoài Thành, bất kể mạnh yếu, ông lão đều gi3t chết không tha.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, đã có rất nhiều cao thủ của phủ Hoài Thành mất mạng.

Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, tính luôn Đông Phương Nguyên thì đã có ba kẻ mất mạng dưới tay lão Cửu.

Lão Cửu căn răng nói: “Tôi sẽ liều mạng chặn ông ta lại”.

Dương Thanh lắc đầu: ‘Ông ta đã là cao thủ bước nửa bước vào cảnh giới kia rồi, ông không ngăn cản ông ta được đâu, ông Cửu, xin đừng nói gì thêm, đã đến tình trạng này rồi, chúng ta không ai thoát được đâu, nếu đã thế thì cứ tận sức đánh một trận đi”.

Nghe Dương Thanh nói thế, lão Cửu lập tức trầm mặc, mấy giây sau, ông lão gật đầu, nhìn Dương Thanh, mặt đã đỏ hoe: ‘Đều do tôi không bảo vệ cậu cho tốt, tôi có lỗi với cậu, có lỗi với Miêu thành chủ”.

Dứt lời, lại một luồng khí thế cuồng bạo hơn nữa tràn ra từ trên người ông lão.

“Grào!”

Lão Cửu hét lớn, lao ra ngoài.

“Ngăn ông ta lại! Ngăn lại ngay!”

Một tên cao thủ của phủ Hoài Thành thấy lão Cửu xông về phía bọn họ, lập tức nôn nóng rống †o.

“Uỳnh!”

Chỉ một chiêu, đối phương đã bị lão Cửu giết chết.

Lúc này, chợt có bốn cao thủ mang hơi thở khủng b0' bước ra, vây lão Cửu vào giữa.

“Mọi người lùi lại đi, tên này để chúng tôi xử lý”

Cao thủ cầm đầu lạnh giọng hô lên.