Chiến Thần Ở Rể

Chương 3191




Chương 3191:

Dương Thanh không chết, chỉ e sau này lão ta muốn ngủ một giấc ngon cũng không được.

Mục thành chủ cũng đang vật lộn giữa những suy tính, ông lão liếc nhìn chiến trường, Dương Thanh còn đang điên cuồng đuổi giết đám cao thủ bên phía phủ Hoài Thành, nhưng phủ Hoài Thành đã không còn một ai có thể ngăn chặn Dương Thanh.

Trừ thành chủ Hoài Thành, chỉ còn một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ duy nhất có hi vọng hạ gục được Dương Thanh, nhưng lúc này tên cao thủ đó đang bị mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của Mục phủ vây chặt, không thể rảnh tay đối phó với Dương Thanh.

Vì thế, tiếp theo đó chính là màn độc diễn của Dương Thanh, trừ khi có người tới hạ gục anh.

Cái chết của lão Cửu đã khiến Dương Thanh hoàn toàn bùng nổ, toàn thân đầy vết máu tươi.

Thân thể anh không cách nào chịu đựng được thực lực hiện tại, làn da lộ trong không khí đã rách tươm nhiều chỗ, thậm chí còn có thể thấy cả xương cốt trắng hếu.

Nhưng dường như Dương Thanh không hề cảm nhận được những đau đớn này, thân thể liên tục xuyên qua đám cao thủ, mỗi lần vung dao lại tước đi một sinh mệnh.

Thành chủ Hoài Thành chứng kiến đám cao.

thủ bên mình đang liên tục ngã xuống, trái tim như rỉ máu, nhưng ngoài mặt vấn cố tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục lạnh lùng hỏi: “Mục thành chủ, lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, ông đã có quyết định chưa?”

Mục thành chủ liếc nhìn kiếm khách Ảnh Tử còn đang ngồi khoanh chân như cố tranh thủ từng chút thời gian để khôi phục, lòng ông lão dần trở nên kiên định.

Một khí thế võ thuật cực kì hùng mạnh bỗng bùng nổ từ trên người Mục thành chủ.

“Tới đi!”

Giây phút này, Mục thành chủ đã tạm đặt mọi lo lắng xuống.

“Ông đã muốn chết thì để tôi giúp ông toại nguyện.”

Thành chủ Hoài Thành hít sâu một hơi, ánh mắt bắn ra hai tia sát khí gần như đã thành thực chất, chân giậm mạnh một cái, tức thì lao vọt lên, †ấn công Mục thành chủ.

Tuy ngồi trên xe lăn nhưng sắc mặt Mục thành chủ không hề có một tia sợ hãi, hai tay ông lão đẩy xe, chiếc xe lăn lao thẳng về phía thành chủ Hoài Thành.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Cuộc chiến của hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nổ ra.

Cao thủ bốn phía thấy thế đều khiếp sợ vô cùng.

Một cao thủ khi đã lên tới cấp bậc như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ thì thường đã trở thành người trấn thủ một phương, rất hiếm khi đích thân ra tay.

Một khi ra tay, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm ị trọng, rất có tỉ hể hai bên đều sẽ rơi vào tình thế thiệt hại nặng nề, nhưng lúc này, bọn họ lại tận mắt thấy tình cảnh thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ giao chiến.

“Giết!”

Cao thủ của phủ Hoài Thành và Mục phủ đều đang đánh hăng say, lại có Dương Thanh bùng phát sức chiến đấu vượt xa thực lực bản thân, điều này chẳng khác nào tặng một viên thuốc an thần cho cao của bên Mục thủ của Mục phủ, giúp cho sĩ khí phủ tăng vọt nhanh chóng.

Còn bên phủ Hoài Thành, vì thành chủ Hoài Thành đã khai chiến với Mục thành chủ, sĩ khí cũng tăng mạnh, chỉ có điều, Dương Thanh quá mạnh, không Dương Thanh một ai có thể đỡ nổi một đòn của Lúc này, thân thể Dương Thanh đang phải gánh chịu cơn đau vô cùng đáng sợ, anh cảm giác như thịt da mình đã sắp nứt vỡ hết rồi, con dao găm linh khí trong tay như một nguồn năng lượng vô biên, liên tục cung cấp sức mạnh hùng hồn cho anh.