Chiến Thần Ở Rể

Chương 699: 699: Thấy Thế Nào






"Có chuyện gì thế?"
Trần Anh Hào lập tức sợ hết hồn, rõ ràng tiếng va đập dữ dội kia là tiếng của tai nạn xe.

"Sếp Trần, không xong, người nhà họ Thái tới!"
Đúng lúc này, một người trung niên mặc vest sợ hãi lao vào phòng riêng, nói lớn: "Rất nhiều người nhà họ Thái lái xe tải tới, đâm thẳng vào cửa chính ạ!"
Nghe thấy thế, sắc mặt Trần Anh Hào tái hẳn, thực lực của nhà họ Thái chỉ đứng sau tám gia tộc quyền thế ở Yến Đô, hơn nửa địa điểm ăn chơi ở Yến Đô đều do nhà họ Thái phụ trách.

Ngay cả tám nhà quyền thế ở Yến Đô cũng không muốn trở mặt với gia tộc này, giờ họ lại tới tiệm ăn họ Trần, rõ ràng sẽ không chịu để yên đâu.

"Xong! Xong hết rồi!"
Trần Anh Hào chỉ thấy người mềm nhũn, bối rối nói.

"Sao phải cuống lên thế?", Dương Thanh nhíu mày.

Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Trần Anh Hào như sực tỉnh, cho dù trời sập, chẳng phải vẫn còn Dương Thanh ở đây ư?
Giọng Dương Thanh nghe rất bất mãn, Trần Anh Hào bỗng vô cùng hối hận, khó khăn lắm mới được nói chuyện với Dương Thanh, thế mà anh ta vừa gặp chuyện đã hốt hoảng vậy rồi.

"Cứ yên tâm, nhà họ Thái sẽ phải bồi thường thiệt hại cho nhà họ Trần gấp trăm nghìn lần".

Dương Thanh nói rồi quay người đi ra ngoài.

Trần Anh Hào nhìn theo bóng lưng Dương Thanh, bỗng cảm thấy máu trong người sôi trào.


Anh ta nhớ đến những gì mà Dương Thanh đã làm khi một mình xông vào nhà họ Trần lúc trước, đến giờ anh ta vẫn khó có thể quên.

"Anh Thanh, có chuyện gì thế ạ?"
Bàng Tiểu Duyệt đã nghe thấy tiếng động, cũng vừa ra ngoài, bèn hỏi Dương Thanh.

Dương Thanh nói: "Cô và A Mỹ cứ ở trong kia đi, tôi dẫn Anh Hào đi xử lý mấy chuyện, sau đó sẽ đưa cô về".

"Có phải nhà họ Thái tới không?", Bàng Tiểu Duyệt lo lắng hỏi.

Dương Thanh biết không lừa được Bàng Tiểu Duyệt nên cũng không giấu giếm, gật đầu: "Yên tâm, có tôi ở đây rồi, không vấn đề gì đâu".

"Anh cẩn thận nhé!", Bàng Tiểu Duyệt dặn rồi quay người vào trong với A Mỹ.

Dương Thanh mỉm cười, ung dung đi xuống đại sảnh ở tầng một.

Khi anh và Trần Anh Hào xuống đến đại sảnh, mười mấy người mặc đồng phục của tiệm ăn họ Trần đã nằm dưới đất.

Cửa kính của tiệm cũng bị xe tải đâm vào.

Xung quanh còn có một đám đàn ông vạm vỡ, đếm sơ qua cũng phải được trăm người.

Trước những người này là một cái cáng cứu thương, một thanh niên bó bột tay chân đang nằm trên cáng, chính là Thái Văn vừa bị đánh hồi nãy.

"Đập cho tao! Tao muốn tiệm ăn họ Trần hoàn toàn biến mất!"
Người trung niên dẫn đầu vung tay lên, một trăm người kia chuẩn bị ra tay.

"Để tôi xem ai dám?"
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên, chính là Dương Thanh.

Trần Anh Hào theo sát anh, khi thấy đám người nhà họ Thái đông nghịt, anh ta chỉ thấy người mềm nhũn, nếu không có Dương Thanh ở phía trước, anh ta đã ngồi bệt xuống đất từ lâu rồi.

"Bố, chính thằng nhãi kia đã cho người đánh gãy tay chân anh con ạ!"
Bên cạnh người trung niên dẫn đầu, một thanh niên có khuôn mặt sưng húp chỉ vào Dương Thanh rồi nói.

Người đang nói chính là đầu sỏ của mọi chuyện tối nay, Thái Quang.

"Bố, đừng vội giết nó, con muốn nó chết nhưng không phải bây giờ, con phải tra tấn nó, nghiền nát từng khúc xương của nó, khiến nó sống không bằng chết".

Thái Văn đang nằm trên cáng nghiến răng nghiến lợi, vô cùng căm hận Dương Thanh.

"Nhãi ranh, mày gan đấy nhỉ, dám đánh cả con trai của Thái Hữu Vi tao, mày chán sống rồi chứ gì?"
Thái Hữu Vi tức giận quát rồi chỉ tay vào Dương Thanh: "Bây giờ mày quỳ xuống rồi bò tới đây, tao sẽ cho mày được chết toàn thây".


Dương Thanh lạnh lùng nói: "Ông chưa rõ mọi chuyện thế nào mà đã dẫn cả đám người tới đối phó tôi, hình như hơi vô lý quá rồi nhỉ?"
"Mày đã đánh con trai tao tàn tật mà còn bảo tao vô lý à? Ông đây nói cho mày biết, ở Yến Đô, nắm đấm của ai lớn hơn thì lời người đó nói chính là đạo lý!", Thái Hữu Vi giận dữ nói.

Dương Thanh gật nhẹ đầu: "Ông nói không sai, nắm đấm của ai lớn hơn thì lời người đó nói chính là đạo lý.

Nếu vậy, giờ ông bồi thường một tỷ rồi dẫn người của ông cút ngay! Biến mất khỏi Yến Đô từ bây giờ!"
Lời Dương Thanh nói khiến mọi người sững sờ.

"Ha ha ha..."
Một lúc lâu sau, Thái Hữu Vi mới phản ứng lại, lập tức phá lên cười: "Nhãi ranh, ý mày là nắm đấm của mày lớn hơn tao á?"
Dương Thanh nghiêm túc gật đầu: "Đúng thế, ông muốn thử không?"
"Có chứ, để tao thử xem sao!", Thái Hữu Vi nở nụ cười khát máu.

Dương Thanh nhìn Thái Hữu Vi như đang nhìn thằng ngu, chợt bảo Trần Anh Hào: "Anh nhớ hồi nãy tôi đã nói gì không? Nhà họ Trần sẽ chuyển đến Yến Đô, vậy bắt đầu từ việc thay thế nhà họ Thái nhé, anh thấy thế nào?"
Trần Anh Hào sững sờ, mặt tái mét.

Ở đây có nhiều người nhà họ Thái như thế mà Dương Thanh còn hỏi vậy, chẳng phải là đang muốn chết ư?
"Cậu Thanh, nếu được thế thì quá tốt ạ".

Tuy Trần Anh Hào e ngại nhưng cũng hiểu Dương Thanh đang thăm dò mình, bây giờ anh ta đã đâm lao rồi thì phải theo lao, cũng không thể bỏ rơi Dương Thanh rồi chạy trốn một mình được.

Nếu anh ta đã không còn đường lui rồi thì phải tin tưởng Dương Thanh thôi.

Sau khi nghe thấy Dương Thanh nói thế, người nhà họ Thái đều phá lên cười.

"Ranh con, tao bỗng thấy nếu cứ thế giết mày thì tiếc quá, mày rất hợp với vai hề, khiến mọi người đều vui vẻ".

Thái Hữu Vi cười lớn: "Hay mày về nhà họ Thái với tao, chuyên đóng vai hề để pha trò cho bọn tao cười nhé? Ha ha ha..."
Dương Thanh cũng không nói nhảm nữa, anh gọi một cú điện thoại: "Trong vòng mười phút, dẫn một nghìn người tới tiệm ăn họ Trần!"

Anh nói rồi cúp máy luôn.

"Sắp mười phút rồi đấy, sao người của mày vẫn chưa tới hả?"
Nhoằng cái đã hết mười phút, Thái Hữu Vi cười lạnh.

Nhưng ông ta vừa dứt lời, tiếng động liên tiếp bỗng vang lên, qua cửa kính ở đại sảnh tầng một, chỉ thấy mười mấy chiếc xe tải lớn đang đỗ lại trước tiệm ăn họ Trần.

Ngay sau đó, rất nhiều bóng người vạm vỡ thi nhau nhảy xuống xe, đông nghìn nghịt.

Sau đó nữa, mấy trăm người trực tiếp ùa vào đại sảnh tầng một, còn mấy trăm người khác thì ở ngoài vì không chen được nữa.

"Anh Thanh, em không tới trễ chứ?"
Một người cường tráng đi tới trước mặt Dương Thanh, cười lớn.

Dương Thanh mỉm cười, lắc đầu: "Đương nhiên là không rồi!"
Thái Hữu Vi đang đắc ý lập tức trợn tròn mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Chỉ trong mười phút, Dương Thanh thực sự tìm được hơn nghìn người, hơn nữa ai cũng cao to, rõ ràng không phải người tầm thường.

"Ông thấy một nghìn anh em của tôi thế nào?", Dương Thanh cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Thái Hữu Vĩ.

- ---------------------------