Chiến Thần Tu La

Chương 1266




CHƯƠNG 1266

“Kế hoạch thực hiện về cơ bản sẽ là, đầu tiên hai người công kích lẫn nhau, giả vờ bất hòa, để người ngoài nghĩ hai người là kẻ thù, mà không nghĩ đến hai người lại là đối tác của nhau.”

“Sau đó, Giang Nghĩa đã lén lút nói cho ông biết kế hoạch vận chuyển ngọc thạch lần này, cố ý để một chiếc xe lạc tụt lại phía sau; mà ông làm theo kế hoạch của Giang Nghĩa, lén lút đặt một thùng đá thô đã qua xử lý lấy trộm được từ chỗ của tôi lên xe của Giang Nghĩa.”

“Kế hoạch lừa dối ban đầu của hai người, lợi dụng cơ hội Star Jewelry vận chuyển đá thô, để lén lút vận chuyển hàng lậu của mình ra nước ngoài, sau khi tẩu tán ở nước ngoài, hai người sẽ chia đôi.”

“Nhưng tiếc là, hai người bị hải quan nhìn thấu kế hoạch, hai người đều bị bắt.”

“Cuối cùng, ở trong phòng làm việc của Giang Nghĩa còn phát hiện ra một bản hạng mục buôn lậu, đối tác trên đó chính là ông-Hầu Dương!!”

Những lời này đúng là không chút sơ hở.

Weiss rất thông minh, đã thay Hầu Dương, Giang Nghĩa sắp xếp xong kết cục rồi.

Lúc này, cuối cùng Hầu Dương mới phản ứng lại, mình đã bị lừa.

Ông ta cảm thấy rất kỳ lạ, thực ra việc đưa thùng hàng lên xe của Giang Nghĩa không hề khó, tìm bừa một người tâm phúc đi làm là được rồi, tại sao nhất định phải tìm mình?

Chính là vì mình có thù oán với Giang Nghĩa?

Bây giờ thì Hầu Dương hiểu rồi, Weiss lợi dụng mình có thù oán với Giang Nghĩa, để mình làm việc cho Weiss, xong rồi còn phải gánh tội buôn lậu cho Weiss.

Sở dĩ Weiss không dùng người của mình, chính là sợ liên lụy đến bản thân.

Dùng Hầu Dương tốt hơn nhiều, không có một chút quan hệ nào với Weiss.

Hầu Dương bị thù hận che mờ mắt, làm kẻ chết thay mà không biết, người ta đã bán ông ta, ông ta còn đếm tiền cho người ta, hoàn toàn đáng đời!

Weiss đã sắp xếp xong từ đầu, hai bên của bản hợp đồng buôn lậu chính là: Giang Nghĩa, Hầu Dương.

Thù hận giữa hai người cũng bị Weiss tính toán vào trong đó.

Khéo léo, tỷ mỉ.

Hầu Dương hoàn toàn ngu ngốc, bây giờ ông ta mới biết xã hội này đen tối đến mức nào, những người xấu chân chính kia lợi hại đến mức nào.

Ông ta, chỉ là một vai diễn nhỏ bé mà thôi.

Bị những lão đại kia tùy ý chơi đùa.

“Ông, ông dám chơi tôi?”

“Tôi chơi chết ông!”

Không đợi Hầu Dương ra tay, ba tên bảo vệ đã xông vào, lập tức đè Hầu Dương lên mặt đất.

Weiss rút một điếu thuốc, châm lửa, vừa hút vừa nói: “Có lẽ bây giờ đoàn xe của Giang Nghĩa đã đến chỗ hải quan rồi, đang bị kiểm tra, tin là rất nhanh đã có thể điều tra ra vấn đề; đến lúc đó lại tìm ra được bản hợp đồng buôn lậu ở trong phòng làm việc của Giang Nghĩa. Này, Hầu Dương, ông với Giang Nghĩa cùng ngồi tù mười mấy hai mươi năm.”

“Không, ông không thể đối xử với tôi như vậy!” Hầu Dương gần như tuyệt vọng.

“Chậc, chậc, ông hét cái gì? Ông cũng biết, kế hoạch này nhất định phải có một người hi sinh. Hầu Dương, không phải ông nói chỉ cần có thể diệt trừ Giang Nghĩa, chuyện gì ông cũng tình nguyện làm sao? Tại sao bây giờ lại gào thét?”