Chiến Thần Tu La

Chương 659: 659: Nhặt Được Cái Mạng





Cơ thể của Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn dựa vào tường, cả người bị dọa mất hết hồn vía, cơ thể run rẩy, tay chân lạnh toát.

Nhìn đám đàn em kêu la thảm thiết ở bên ngoài, hai người bị dọa khóc.

Khi bọn họ đang tuyệt vọng, rầm một tiếng, cửa bị người ta đạp ra, một nhóm cảnh sát đầy đủ vũ trang xông vào, tiến hành công kích rắn độc, bắt gọn.

Nhìn thấy cảnh sát, Chu Duẫn Cường kích động đến mức khó nói thành lời.

“Đồng chí cảnh sát, các anh coi như đến rồi, tôi cũng sắp bị rắn cắn chết rồi.


Chu Duẫn Cường rất hèn nhát ngồi bệt xuống, toàn thân trên dưới đều mất sức, mãi cho tới khi rắn độc trong phòng bị phía cảnh sát xử lý sạch, ông ta mới thở phào.

“Rút, mau chóng rút.


Chu Duẫn Cường dẫn Diêm Khải Văn rời khỏi hiện trường, chuồn lẹ từ trong tòa nhà văn phòng.

Ngay lập tức, một đám phóng viên lao tới muốn phỏng vấn.

Chu Duẫn Cường đâu có quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp đẩy người ra, chạy tới bãi đỗ xe, lái chiếc BMW của mình, chở Diêm Khải Văn rời đi.


Lần này có thể sống thật sự là mạng lớn.

Trên đường.

Chu Duẫn Cường không ngừng lau mồ hôi: “Tên khốn Khổng Quang Triết, nhận tiền của tôi còn cố ý chơi khăm tôi, đây là muốn chơi chết tôi để nuốt trọn tiền của tôi! Đồ khốn, đồ rác rưởi, đồ chó!”
Diêm Khải Văn lại lắc đầu.

“Chủ tịch Chu, tôi thấy chuyện này không đơn giản như vậy.


“Nếu thật sự là Khổng Quang Triết làm, ông ta không cần thiết bản thân cũng ở lại trong tòa nhà, đây không phải là tìm chết hay sao?”
“Trên thực tế, Khổng Quang Triết quả thật chết rồi, cho nên tôi cảm thấy không phải là ông ta làm.


Chu Duẫn Cường mắng: “Không phải ông ta còn có thể là ai? Chỉ có cậu ta nuôi nhiều rắn độc như vậy?”
Diêm Khải Văn chớp mắt, nói: “Tôi cảm thấy là Giang Nghĩa, nhất định là anh ta âm thầm động tay chân, phát hiện kế hoạch của chúng ta, vì vậy dùng chiêu lấy đạo của mình để trị lại người, dùng những con rắn này lên người chúng ta.


Nghe thấy lời này, trái tim của Chu Duẫn Cường càng thêm rét lạnh.

“Giang Nghĩa? Lại là Giang Nghĩa?”
“Giang Nghĩa này rốt cuộc có bản lĩnh gì, giỏi đánh nhau thì cũng thôi đi, ngay cả mưu trí và thế lực cũng mạnh đến mức khiến người khác khiếp sợ.



“Khải Văn, cậu không có chuyện gì đi trêu chọc quái vật như vậy làm cái gì?!”
Chu Duẫn Cường của bây giờ thật sự hối hận rồi.

Đương nhiên, không phải là thật lòng hối hận, mà là bị thực lực của Giang Nghĩa gây sốc, không thể không hối hận.

Diêm Khải Văn bĩu môi nói: “Còn không phải đều là do ngài hay sao? Nếu lúc đầu không phải ngài thèm cơ thể của Dương Quân Như thì sao lại gây ra một chuỗi những chuyện phía sau?”
“Đệch, cậu còn cãi?”
Chu Duẫn Cường giơ tay tát một cái, Diêm Khải Văn rất tức giận nhưng không dám lên tiếng.

Cả đường im lặng.

Bọn họ lái xe đến một khu biệt thự, đi tới trước cửa một ngôi biệt thự, đây là nhà của Chu Duẫn Cường.

Hai người trước sau xuống xe, đi vào trong nhà.

Chu Duẫn Cường trực tiếp ném chiếc áo ngoài vào trong rọt rác, sau đó đi vào phòng tắm tắm rửa một lượt, thay bộ quần áo sạch sẽ, cũng bảo Diêm Khải Văn đi thay quần áo.

Sau khi tắm sạch sẽ, hai người ngồi đối diện ở sô pha.

Chu Duẫn Cường cầm một quả táo trên bàn ăn: “Nói cái gì cũng muộn cả rồi, lần này thật sự là đá phải tấm sắt rồi.

Ngay cả thế lực ngầm mạnh như Ổ Rắn Độc cũng bị Giang Nghĩa dễ dàng giải quyết, chúng ta còn có thể làm gì được cậu ta?”
Diêm Khải Văn cúi đầu không lên tiếng.

Cách có thể nghĩ được đều nghĩ hết rồi, còn có thể làm sao được.

.