Chiến Thần Tu La

Chương 675: 675: Kết Quả Không Ngờ Tới





Tưởng Hòa Long nhìn những người bên cạnh, tất cả mọi người đều cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Tưởng Hòa Long.
“Haizzz!!!”
Ông ta thở dài thườn thượt, run run cầm bút.
Trước khi ký hợp đồng, Tưởng Hòa Long nhìn Giang Nghĩa: “Thực lực của anh mạnh mẽ như vậy, tại sao lại muốn làm kẻ ăn không ngồi rồi?”
Giang Nghĩa bật cười.
“Nếu ở bên người mình yêu mà bị coi là kẻ bám váy thì tôi tình nguyện làm kẻ bám váy cả đời.”
“Ồ…”
Tưởng Hòa Long rất xấu hổ.
Ông ta hoàn toàn không hiểu cái gọi là “tình yêu”, thậm chí còn xem thường tình cảm giữa Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, người đàn ông trước mặt ông ta là một người mạnh mẽ mà ông ta mãi mãi không bao giờ đánh giá được.
Không nói gì, Tưởng Hòa Long cúi đầu, ký tên vào bản hợp đồng, phân thành hai bản.
Đinh Thu Huyền để lại một bản cho Tưởng Hòa Long, lấy bản còn lại.
“Giám đốc Tưởng, hợp tác vui vẻ.

Bữa ăn hôm nay tới đây thôi.

Lần sau có cơ hội, tôi sẽ tới tìm anh ký hợp đồng tiếp, tiện thể thi vật tay tiếp nhé.”
Đinh Thu Huyền nói xong, nắm lấy tay Giang Nghĩa, hai người nghênh ngang rời khỏi khách sạn.

Trong phòng VIP, mọi người đưa mắt nhìn nhau.
“Các người đi ra ngoài hết cho tôi.” Tưởng Hòa Long lạnh lùng nói.
Lúc này, không ai dám động đến cái người đang khó chịu Tưởng Hòa Long, tất cả đều cúi đầu rời đi.
Tưởng Hòa Long đóng cửa lại, lấy điện thoại di động ra gọi cho chủ tịch Ninh Luân.
“Alo, chủ tịch Ninh, việc ngài dặn dò tôi đã làm xong rồi.

Tôi đã ký hợp đồng với Đinh Thu Huyền.”
“Ừ, làm tốt lắm, diễn có thật không? Đừng để lộ dấu vết.”
Tưởng Hòa Long cười khổ: “Không cần diễn.”
“Hử?”
“Người đàn ông tên Giang Nghĩa hoàn toàn không cần tôi phải diễn, sức mạnh của anh ta tôi mãi mãi không thể đuổi kịp được.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Hòa Long, ông thua thảm lắm à?
“Thảm.” Ngừng một chút, Tưởng Hòa Long nói: “Chủ tịch Ninh, nếu có thể, tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của Giang Nghĩa.

Ở trước mặt anh ta, tôi có cảm giác rằng mình sẽ chết bất cứ lúc nào.


"
“Tôi biết rồi.”
Cúp điện thoại, Tưởng Hòa Long ngồi ở trên ghế nhìn trần nhà, tự lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ, kẻ duy nhất có thể đánh bại Giang Nghĩa chỉ có tên “Dã Thú” đang bị giam cầm sao? Đám người thường như mình theo không kịp.”
Ở bên kia.
Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền sau khi ký hợp đồng không về nhà mà lái xe đến thẳng toà nhà văn phòng của Chế Tạo Đinh Dung.
Đi thẳng đến văn phòng của Đinh Trung.
Sau khi đẩy cửa bước vào, thì thấy Đinh Trung, Đinh Hoàng Liễu và Đinh Phong Thành đang đánh địa chủ, chơi rất vui vẻ.
Nhìn thấy Đinh Thu Huyền bước vào, ba người bọn họ dừng trò chơi trên tay.
Đinh Trung nở một nụ cười giả tạo nói: “Thế nào rồi, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ chứ?”
Miệng thì hỏi như vậy, nhưng thực ra trong lòng ông ta đã sớm có câu trả lời rồi, ông ta đã thoả thuận riêng với Ninh Luân, tuyệt đối sẽ không hợp tác với Đinh Thu Huyền, cho nên lần này Đinh Thu Huyền chắc chắn bị một vố đau rồi.
Mười phần trăm cổ phần đó cuối cùng cũng có thể được lấy lại.
Đinh Thu Huyền cũng sẽ bị đuổi khỏi gia tộc.
Ngay khi Đinh Trung đang thầm đắc chí, thì Đinh Thu Huyền lấy một hợp đồng từ trong cặp của cô ra và đặt nó lên bàn.
“Đây là hợp đồng đã ký với Xí nghiệp Hồng Vận.

Ông xem thử đi.”
“Ầm!!!”
Đinh Trung cảm thấy đầu mình như muốn vỡ tung ra, nụ cười trên mặt cũng đông cứng lại.
Sao có thể như thế được?
Ông đã thảo thuận riêng với Ninh Luân rồi, sao tình huống này có thể xảy ra?
“Không, không thể nào.”.