Chiến Thần Tu La

Chương 867




CHƯƠNG 867

Tôn Vĩnh Trinh đâu hiểu nhiều như vậy.

Ông ta cắn răng nói: “Kế hoạch này hai chúng ta tốn mất mấy ngày, tất cả mọi mặt đều làm tới tận cùng rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra sự cố. Thực hiện đi, không đánh sập được khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, ít nhất phải xử được giải trí Ức Châu.”

“Vậy tôi cũng có thể chấp nhận rồi!”

Nói thì dễ những thật ra đâu dễ dàng làm được như vậy?

Tôn Tại Ngôn thở dài một hơi, trước mắt ngoài tin tưởng mình, còn có thể làm gì chứ?

Hơn nữa anh ta cũng đứng ở góc độ của Giang Nghĩa nhìn nhận kế hoạch lần này, nếu đổi anh ta thành Giang Nghĩa, anh ta căn bản không thể ứng phó được kế hoạch lần này.

Nếu ngay cả kế hoạch lần này cũng thất bại, vậy Tôn Tại Ngôn không còn gì để nói, sẽ mãi mãi rút lui, không xuất sơn nữa.

Anh ta kiên định tự tin nói: “Tôi vẫn không tin, Giang Nghĩa còn có thể là Đại La Kim Tiên chắc? Tôi muốn đấu một lần cuối cùng với cậu ta.”

Tôn Tại Ngôn nhìn sang Tôn Vĩnh Trinh: “Anh bây giờ lập tức đi gọi hết người phụ trách tất cả các rạp phim của khu Giang Nam tới đây, thực hiện kế hoạch! Đúng rồi, âm thầm tập hợp, đừng lộ ra sơ hở!”

“Tôi biết rồi!!!”

Nói xong, Tôn Vĩnh Trinh lập tức xuất phát.

Đây là lần quyết chiến cuối cùng của anh ta và Giang Nghĩa, không thành công thì thành nhân, cược toàn bộ gia sản của ông ta vào cuộc chiến cuối cùng!

Tòa nhà làm việc của xí nghiệp Thiên Đỉnh, những chiếc xe sang kiểu dáng bình thường nối nhau đỗ ở bãi đỗ xe.

Nhìn trông không có gì khác thường.

Phòng họp.

Ai ai cũng mặc đồ bình thường ngồi với nhau.

Nhìn trông bình thường, thực chất không phải.

Nếu ai có nghiệp vụ nhìn thấy người ở đây, nhất định sẽ ngạc nhiên nói không thành lời, bởi vì những người này đều là người phụ trách của các rạp phim của khu Giang Nam.

Bình thường đám người này chỉ có các bữa tiệc lớn mới tụ tập lại với nhau, hiện nay lại khiêm tốn ngồi cùng với nhau, còn là ngồi ở trong phòng họp của xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Bọn họ muốn làm cái gì?

Đợi sau khi tất cả mọi người đến đủ, cửa của phòng họp được khóa trái, không ai tiến vào được.

Chủ tịch của xí nghiệp Thiên Đỉnh — Tôn Vĩnh Trinh ngồi ở vị trí đầu bàn họp, ông ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nghiêm nghị nói: “Các vị có mặt tại đây đều là nhân tài kiệt xuất một phương của ngành điện ảnh của khu Giang Nam, hôm nay mọi người tụ tập lại, mục đích tôi đã nói rõ trong email, mục tiêu của chúng ta giống nhau, bốn chữ – giải trí Ức Châu!”

Nghe thấy bốn chữ này, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

Nhìn ra được, bọn họ vừa hận vừa sợ giải trí Ức Châu, sớm đã muốn loại bỏ, nhưng lại không dám dễ dàng động chạm vào nhân vật tầm cỡ này.