Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Quyển 1 - Chương 38: Cự hôn?




“Hoàng Thượng ”

Tô Triển cảm thấy lòng mình lạnh ngắt, như tiến vào ngàn năm băng đàm, khiến cho hắn hít thở không thông. Thanh âm chúc mừng của mọi người xung quanh giống như từng đạo bùa đòi mạng, chân tay hắn tê dại, cặp mắt trong suốt mê man, vẻ mặt hắn thất thần. Giờ phút này, lòng hắn chất chứa sự ưu thương vô tận...

“Thảo dân đã có người trong lòng, thỉnh xin Hoàng Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

“Triển nhi.” Lại bộ Thượng Thư Tô Diệu Thành mặt biến sắc, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ nhìn con. Hắn quay đầu lại nhìn, thấy ân sư vẻ mặt không hờn, không giận; Hoàng Thượng, Thái Hậu vẻ mặt nghiêm nghị, làm cho hắn sợ tới mức té lảo đảo đến bên người Tô Triển, quỳ xụp xuống.

“Thái Hậu, Hoàng Thượng, khuyển nhi chính là nhất thời hồ đồ, cầu xin Hoàng Thượng, Thái Hậu tha tội cho hắn.” Lại bộ Thượng Thư Tô Diệu Thành quay người lại, vội vàng kéo vạt áo Tô Triển, ý bảo hắn quỳ xuống thỉnh tội.

“Thảo dân có tội.” Tô Triển quỳ xuống, biểu tình vẫn kiên định như cũ. “Nhưng tất cả lời nói của thảo dân đều là sự thật, mong rằng Hoàng Thượng thành toàn cho thảo dân.” Nếu không có Nguyệt Nhi, có lẽ hắn sẽ nhận thánh chỉ này. Nhưng hiện tại cùng Nguyệt Nhi nguyện ước tam sinh, sao lại có thể phụ nàng?

“Này...” Nguyên lai một phen hảo ý của Hoàng thái hậu cũng bị biến cố này làm cho không biết nên như thế nào cho phải? Ánh mắt lưu ly nhìn Hiên Viên Đêm,“Hoàng nhi, ngươi xem việc này nên làm thế nào cho phải?”

Hiên Viên Đêm im lặng không nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Triển. Toàn thân tản ra lạnh như băng hơi thở, khuôn mặt tuấn tú không có một chút biểu tình.

Đại điện vốn náo nhiệt, giờ lập tức yên lặng xuống dưới, tất cả mọi người nín thở không dám lên tiếng, cũng đoán không ra Hiên Viên Đêm đang suy nghĩ cái gì? Bất quá đám quan viên đối với Tô gia ôm đố kỵ, đều ở trong lòng vui sướng khi có người gặp họa, ai chẳng biết Hoàng Thượng tính tình thất thường, mà Tô Triển lại dám kháng cự thánh chỉ, họa này là do Tô gia tự rước nấy.

Lãnh Nguyệt Nhi một lòng không yên bất an, hai bàn tay gắt gao nắm chặt lấy khăn tay. Đôi con mắt đã ngấn nước, ánh mắt lấp lánh. Hiên Viên Đêm khẩu dụ giống như một thanh lợi kiếm cắm vào trong lòng của nàng, hạnh phúc khát khao bị đánh trúng tan thành từng mảnh nhỏ. Nguyên tưởng rằng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn thành thân với người khác, nàng đau lòng đến nghẹn thở. Nhưng mà hiện tại Tô Triển cự hôn, lại làm cho tâm đã muốn chết sống lại. Là cảm động, là chờ mong, cũng là kinh sợ. Không nghĩ tới hắn cư nhiên vì mình mà kháng chỉ, hốc mắt phiếm hồng, không nói nên lời, sự cảm động giống như một dòng nước ấm trong lòng chảy xuôi. Nhưng mà nàng còn chưa kịp vui vẻ, thì đã lại bị sự an nguy của Tô Triển làm cho lo sợ. Kháng chỉ nhưng là tử tội, Hoàng Thượng sẽ trị tội hắn sao? Tình cảm rối rắm, khát vọng hạnh phúc tương lai, lại lo lắng cho an nguy của hắn. Nàng phải làm sao bây giờ?

Lãnh Loan Loan nhìn thần tình phức tạp của Lãnh Nguyệt Nhi, hai bàn tay không ngừng vân vê chiếc khăn tay, đôi con mắt linh động thoáng hiện lên quang mang. Đối với chính mình tỷ tỷ càng ngày càng ỷ lại vào nàng này, nàng cũng đã dần dần có cảm tình. Mắt thấy Lãnh Nguyệt Nhi như thế lo lắng, vội giơ bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nàng.

Lãnh Nguyệt Nhi cảm giác được Lãnh Loan Loan an ủi, ngoái đầu nhìn lại hướng nàng cười, lại cười đến so với khóc còn khó coi hơn, hai bàn tay run run, đem nội tâm bất an của nàng chân thật bày ra.

Không khí thực quỷ dị, tất cả mọi người đều cúi đầu xuống.

Lãnh Bùi Xa hạ chén rượu xuống, Tô Triển cự hôn làm cho hắn tán thưởng. Nhưng mà hoàng mệnh khó cãi, cho dù hắn hiện tại cự hôn còn có thể được sao? Chỉ sợ đến cuối cùng vẫn như cũ không thể không thuận theo đi thành hôn với Dạ Liêu Công chúa. Khẽ nghiêng người ngoái đầu nhìn lại, đã thấy đại nữ nhi hốc mắt đỏ hoe, như vậy bi thương nhìn Tô Triển quỳ trên mặt đất. Trong lòng hắn phút này trỗi dậy một sự đau đớn, nữ nhi này vốn thiếu sự quan ái của hắn, hắn nợ nàng nhiều lắm. Nếu Tô Triển thật sự là hạnh phúc của nàng, mình có phải hay không nên giúp nàng?

Sở Ngự Hằng nhìn Tô Triển quỳ trên mặt đất, ánh mắt hiện lên sự thưởng thức quang mang. Nguyên vốn xem hắn một bức thư sinh bộ dáng, không nghĩ tới có được như thế sự kiên định cùng dũng khí, thật là làm cho người ta bội phục.

“Có người trong lòng, kia lại như thế nào?” Hiên Viên Đêm rốt cục mở miệng, ngữ khí lãnh nhạt. Mày kiếm khẽ nhíu, ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn Tô Triển quỳ trên mặt đất. Không nghĩ tới này nhã nhặn công tử cư nhiên dám cự hôn, hắn có vài phần thưởng thức, nhưng hoàng quyền tuyệt không thể cho hắn khiêu khích.“Dù ngươi đã muốn thành thân, cũng phải cho ta lui.”

“Hoàng Thượng” Tô Triển bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Đêm. Đôi con ngươi trong suốt không e ngại, ngược lại dâng lên trước nay chưa từng có lòng kiên định.

“Thảo dân cùng nàng nguyện cả đời chi ước. Tuyệt sẽ không bỏ nàng mà thành thân với người khác.”

“Triển nhi, ngươi hồ đồ.” Tô Diệu Thành vừa nghe, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh theo sống lưng chảy xuống. Quát lên một tiếng, ngăn cản hắn loạn ngữ.

“Cha, con bất hiếu.” Tô Triển gạt tay Tô Diệu Thành ra, kiên định nói.“Con tuyệt không hối hận, cũng tuyệt không thành thân với Dạ Liêu công chúa.” Tại đại điện, thanh niên anh tuấn không thiếu, vì sao lại muốn hắn đi thành thân với công chúa của một quốc gia?

“Lớn mật.” Vốn ôm ấp kỳ vọng vào hắn, Kỳ Tể tướng vội đứng lên, xanh mặt chỉ vào Tô Triển trách nói.“Hoàng Thượng cho ngươi thành thân với Dạ Liêu công chúa, đó là của ngươi phúc phận, ngươi cư nhiên dám kháng chỉ?”

“Thảo dân tự hỏi thân phận hèn mọn, tài học sơ thiển, không xứng với Dạ Liêu công chúa.” Hắn nhìn lại Tể tướng, cũng không e ngại hắn.“Nhưng thật ra Tể tướng công tử nhất biểu nhân tài, hắn càng thích hợp hơn thảo dân.”

“Ngươi, ngươi” Tể tướng trừng mắt nhìn hắn không nói nên lời, khôn khéo như hắn sao không biết tính toán của Hoàng Thượng, làm sao chịu cho đứa con bảo bối của mình đi gánh cái kia gánh nặng? Việc đó không phải là vinh dự, căn bản là nhiệm vụ. Một khi vô ý, sẽ gặp phải diệt tộc tai họa.

“Đủ rồi!” Hiên Viên Đêm lạnh lùng quát, ánh mắt quét tới.

Tể tướng cùng Tô Triển im lặng, không dám loạn nói.

“Người trong lòng người là tiểu thư nhà nào?” Hắn lạnh lùng nhìn Tô Triển, hắn muốn biết đến tột cùng là ai có thể làm cho Tô Triển không để ý đến tánh mạng cũng muốn kháng chỉ cự hôn?

Tô Triển nhấp hé miệng cũng không mở miệng, chính là nhìn thẳng mặt. Hiện tại nói ra chỉ sợ Nguyệt Nhi cũng khó thoát được tội, chi bằng chỉ mình hắn một người gánh chịu.

“Không nói?” Hiên Viên Đêm nguy hiểm nheo lại mắt, tốt lắm, tốt lắm, hắn cư nhiên dám không nhìn chính mình uy nghiêm.“Chẳng lẽ ngươi sẽ không sợ trẫm hạ lệnh trị tội ngươi? Ngươi cần phải biết kháng chỉ là mất đầu tội lớn.”

“Triển nhi, ngươi mau nói a.” Tô Diệu Thành gấp đến độ không thể, dùng sức lôi kéo Tô Triển tay áo.

Trong đại điện tất cả mọi người đều dồn ánh mắt nhìn lại, đoán đến tột cùng ai mới là người trong lòng hắn?

Lãnh Nguyệt Nhi nghe được lời nói lạnh như băng của Hiên Viên Đêm, lại nhìn Tô Triển một bộ dáng cam chịu bằng bất cứ giá nào. Nàng yên lặng rơi lệ, không được, nàng không thể để cho Triển một người phải đi chịu tội.

“Là ta.” Nàng lấy hết dũng khí cản đảm đứng lên, cặp mắt chan chứa lệ lại lóe ra sự kiên định từ trước đến nay chưa từng có, nàng bước đi ra quỳ xuống bên người Tô Triển. Đầu hướng Hoàng Thượng một lễ. “Người trong lòng Tô công tử là dân nữ.”

“Nguyệt Nhi.” Tô Triển nhìn nàng, lo lắng đến đau lòng.

“Dẫu có chết thì chúng ta cũng phải cùng một chỗ.” Lãnh Nguyệt Nhi hướng Tô Triển mỉm cười, “Cho dù bị luận tội như thế nào, ta đều phải cùng ngươi cùng nhau đối mặt.”

“Hảo.” Tô Triển mắt đã ươn ướt, bàn tay to kiên định nắm lấy tay của nàng.

Mọi người đều cả kinh khi thấy đó là Trấn Bắc tướng quân đại nữ nhi, nhịn không được khe khẽ nói nhỏ đứng lên. Mọi ánh mắt đều hướng về phía Lãnh Bùi Xa, đã thấy sắc mặt hắn lạnh lẽo giống như phủ sương, lãnh lệ nhân.

Lãnh Bùi Xa thấy Lãnh Nguyệt Nhi chủ động đứng dậy, hắn cũng đi lên quỳ xuống, thỉnh tội nói:

“Thần giáo nữ vô phương, còn thỉnh bệ hạ trị tội.”

“Cha, thực xin lỗi.” Lãnh Nguyệt Nhi nhìn thấy phụ thân, áy náy rơi lệ.“Là nữ nhi liên lụy ngươi .”

Lãnh Bùi Xa không nói gì, ánh mắt kiên định trấn an nàng.

“Hoàng Thượng, Lãnh tướng quân là rường cột của nước nhà. Lãnh tiểu thư cùng Tô công tử cũng là có tình từ trước, việc này bọn họ không có sai. Còn thỉnh hoàng huynh cân nhắc.” Hiên Viên Thiên suy tư hồi lâu, rốt cục ở lúc Lãnh Bùi Xa tự mình thỉnh tội thì tỉnh táo lại. Không nghĩ tới Tô Triển không tiếc kháng chỉ cự hôn, mà người trong lòng cư nhiên là Lãnh Nguyệt Nhi. Trong trí nhớ của hắn, Lãnh Nguyệt Nhi vẫn là một vị thiên kim tiểu thư ngang ngược, hiện tại xem ra nàng nhưng đã trưởng thành không ít. Có dũng khí cùng Tô Triển cộng đồng đối mặt, thật là làm cho người ta bội phục.

“Thỉnh Hoàng Thượng cân nhắc.”

Trên đại điện đám đông quỳ thành một mảnh, cùng kêu lên cầu tình. Thanh âm vang dội khiến cung điện tựa hồ như đang rung động .

Một bộ phận là Lãnh Bùi Xa thế lực, vinh cùng hưởng, họa cùng chịu. Bọn họ tất nhiên là biết đạo lý này. Mặt khác còn lại là phe của Tể tướng, mặc dù chuyện này là Tô Triển gây nên. Nhưng hắn dù sao cũng là nhi tử môn sinh đắc ý của mình, có thể nào mắt thấy bọn họ chịu tội; Còn đám người còn lại là tâm không cam lòng tình không muốn, lại chỉ có thể phụ hợp nhân.

Hiên Viên Đêm ngồi ở điện thượng, mắt sáng như đuốc, đem mọi người vẻ mặt đều xem ở đáy mắt. Hắn bần thần, như đang ngẫm nghĩ.

“Hoàng Thượng, mọi người lời nói thật. Hôm nay vốn là sinh nhật của ai gia, ngươi trước tiên khiến cho bọn họ đều lui hạ đi.” Hoàng thái hậu khẽ cười, khuyên Hiên Viên Đêm. Hoàng quyền cư nhiên không thể mạo phạm, nhưng là hai cái đương sự này, một là Lãnh tướng quân nữ nhi, một cái lại là Tể tướng đắc ý môn sinh con. Bọn họ phía sau liên lụy lại nhiều hơn phân nửa quan viên, này đó nhưng là giang sơn căn cơ, cũng không có thể bỏ qua.

Hiên Viên Đêm vẫn không rời ánh mắt khỏi Lãnh Loan Loan, vốn hắn là muốn nhìn xem nàng có phản ứng gì. Nhưng nếu mẫu hậu đã mở miệng, tự nhiên không thể không tuân theo ý của nàng.

“Sinh nhật của mẫu hậu tự nhiên không thể làm ngài mất vui.” Hiên Viên Đêm đối với hoàng thái hậu mỉm cười, vội quay người lại, ánh mắt nhìn bốn người đang quỳ. “Các ngươi trước tiên lui đi, việc này sẽ bàn lại sau.”

“Tạ Hoàng Thượng, Thái Hậu.”

Bốn người lui ra, trong lòng lại vẫn như cũ đè nặng tảng đá. Hoàng Thượng nói bàn lại sau, nhưng không có nói là thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, vẫn là tha tội cho bọn hắn...

Lãnh Nguyệt Nhi cùng Tô Triển nhìn nhau, trao đổi quyết định: Mặc kệ việc này như thế nào, bọn họ đều phải sóng vai cùng đi tới.

Lãnh Loan Loan chớp chớp mắt một cái, nàng nghênh đón ánh mắt của Hiên Viên Đêm. Nam nhân kia không chịu thu hồi mệnh lệnh đã ban ra là muốn cùng mình so chiêu sao? A, nàng dưới đáy lòng cười lạnh. Nếu ngươi cho rằng mình thân phận là Hoàng Thượng, ta liền sợ sao. Như vậy thật đáng tiếc, muốn cho ngươi thất vọng rồi. Ánh mắt ngạo nghễ nhìn hắn, tiếp hắn khiêu chiến.

Có ý tứ.

Hiên Viên Đêm đuôi lông mày nhíu nhíu, nữ oa này quả thực không làm mình thất vọng. Nhìn thấy nàng ngạo nghễ bộ dáng, giống như một đóa tuyết liên nở rộ ở trên vách đá. Cao cao nhìn xuống chân núi bễ nghễ hết thảy, hắn thực chờ mong phản kích của nàng.

Sở Ngự Hằng vẫn chăm chú nhìn Hiên Viên Đêm, trong lòng cũng không bởi vì hắn là Hoàng đế mà quên Duyệt Hương Các chi cừu. Ánh mắt thâm thúy thấy hắn cùng với lãnh Loan Loan đối diện nhìn nhau, trong lòng giống như bị cái gì tạp trụ không hiểu nguyên nhân, lại không hiểu vì sao cảm thấy Hiên Viên Đêm càng không vừa mắt...